Thế Thân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-15 16:15:22
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Kỳ : "Song Dư, em ? Em mới hai mươi tuổi, em còn quá nhỏ, em ở bên một trọn đời là ý nghĩa gì ."

 

Tống Kỳ : "Anh ở nước ngoài đàn ông cũng thể kết hôn, nhưng..."

 

Tống Kỳ còn : "Song Dư, đợi em lớn hơn chút nữa, sẽ gả cho em."

 

Anh sẽ gả cho em.

Forgiven

 

Thật nực , xong câu đó vẫn suýt hôn em trai đấy ? Cứ tưởng câu sẽ vui vẻ lắm ?

 

Tôi đến nghẹn , nước mắt rơi hết lên màn hình. Tống Dục thu hồi điện thoại, nhưng giữ chặt.

 

Sau đó, kéo thanh tua về phía , che khuất hình ảnh, chỉ lặp câu .

 

"Anh sẽ gả cho em."

 

Tống Dục hỏi : "Cậu  lý do tại trai ở nước ngoài thường xuyên liên lạc với ?"

 

Tôi đáp lời .

 

Tống Dục tự trả lời: "Bởi vì come out."

 

Bố của Tống Kỳ khi điều tra đến sự tồn tại của , cho rằng chính làm hư con trai mà ông đặt nhiều hy vọng, và xử lý .

 

Tống Kỳ dùng năm năm để xây dựng chi nhánh của tập đoàn họ Tống ở nước F, và lấy việc cắt đứt liên lạc với làm cái giá để đổi lấy sự bỏ qua nhẹ nhàng của bố .

 

Anh cho những chuyện , là vì ràng buộc.

 

"Những lớp học tham gia ở đại học, những giáo viên gặp, Tống Kỳ đều sắp xếp thỏa. Anh hy vọng thể đạt thứ mong trong một môi trường tương đối thiện, càng nhanh càng .

 

Tống Dục với , Tống Kỳ là sắt đá, khó lay động, nhưng một khi rung động, tình cảm sẽ còn là dòng suối nhỏ nữa, mà sẽ biến thành cơn lũ cuồn cuộn.

 

Cho dù là như , vẫn sẽ giữ thứ trong lòng, để lộ nửa phần.

 

Tống Dục còn kể cho , ngày xưa gia đình họ cho nuôi chó, Tống Kỳ lén lút cho một chú ch.ó lang thang ăn bên ngoài. Sau , chú ch.ó đó xe tông c.h.ế.t, cảm thấy tự trách, tìm chỗ chôn cất cho nó, và mỗi tối đều trốn trong chăn thầm, ròng rã gần cả tháng trời.

 

"Anh cũng vụng về thôi, chuyện gì cũng xử lý . nếu thích , sẽ suy nghĩ cho một cách vẹn nhất."

 

Tống Dục thành khẩn : "Xin , đừng bỏ cuộc như ."

 

Tôi ánh mắt rực rỡ của Tống Dục, chợt nghi ngờ tất cả chuyện.

 

điều đó còn quan trọng nữa.

 

"Tống Kỳ cũng sẽ ?"

 

"Có lẽ là thế."

 

"Tống Kỳ đang ở ?"

 

Tống Kỳ sân bay.

 

Anh lên đường ngay khi lên xe buýt.

 

Tôi tức giận vì đuổi theo , nhưng chẳng còn để quan tâm nữa. Tôi chỉ thúc Tống Dục lái xe nhanh lên, để thể chặn Tống Kỳ khi lên máy bay.

 

Khi xông sân bay thì chẳng còn nhiều thời gian nữa. Tôi lớn tiếng gọi tên Tống Kỳ, với âm lượng đủ để mất mặt cả nửa đời .

 

Anh xuất hiện, mặt cảm xúc, nhưng khuôn mặt rõ ràng là , đôi mắt đầy những tia m.á.u đỏ ngầu.

 

Tôi mất một lúc lâu mới thể điều hòa thở đang dốc lên vì chạy.

 

"Anh xin em."

 

Anh kinh ngạc: "Cái gì?"

 

"Anh bao giờ thích em."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/the-than/chuong-7.html.]

Anh im lặng.

 

Tôi tiến kéo tay . Anh hề chống cự, ngoan ngoãn theo một góc khuất.

 

Tôi trừng mắt , hít hít mũi, ngang ngược khăng khăng đòi xin .

 

"Anh xin từng thích em, và vì định bỏ rơi em mà rời ."

 

Anh thở dài, mở lời: "Anh xin ."

 

Anh tỏ để tân và bao dung cho sự tùy ý bắt bẻ của , nhưng dứt lời, một chuỗi nước mắt lăn dài.

 

Tôi ôm chầm lấy .

 

"Anh suy nghĩ lâu mới quyết định rời , bởi vì những ảnh hưởng tiêu cực mang đến cho em nhiều hơn là tích cực..." Giọng run rẩy, "Anh hy vọng em sự tự do trong tâm hồn, hy vọng em quyền lựa chọn, một yêu đơn giản, trong sáng, mà trong lòng chỉ duy nhất em."

 

Tôi ôm chặt lấy : "Rõ ràng vẫn luôn ở bên em, còn sẽ gả cho em mà."

 

Anh ngây : "Em đang ?"

 

Bầu khí thế , phá hỏng bằng việc đưa video cho xem. Tôi hôn .

 

"Anh hãy đợi em. Em sẽ thật nỗ lực, trở thành một thể gánh vác việc, và đường đường chính chính bước đến bên ."

 

Tống Kỳ thở dài, dùng tiếng thở dài để che những giọt nước mắt chực trào.

 

Anh gật đầu: "Ừ."

 

Điều mong nhiều, chẳng qua chỉ là một tiếng "Ừ" từ .

 

Anh cứ tiếp tục kiệm lời cũng , vẫn sẽ hiểu hết thứ về .

 

Anh che gió cho , sẽ che mưa cho .

 

Tôi sẽ trở thành thể thế của , trở thành định mệnh của .

 

Từ nay về , năm tháng dẫu xoay vần, lòng vẫn sợ hãi, bởi vì nơi để về.

 

Năm năm , tại một buổi hội nghị xúc tiến thương mại, với tư cách sáng lập công ty và nhỏ Kỳ Dư, đang giới thiệu cho các nhà đầu tư bên về một ứng dụng của công ty mang tên "Hy Vọng Mới".

 

Hy Vọng Mới là một nền tảng hỗ trợ trẻ lang thang, tích hợp các chức năng tìm , tìm cô nhi, hỗ trợ trường học và tài trợ một kèm một, nhằm mục đích giúp tất cả những đứa trẻ vô gia cư hy vọng về một cuộc sống mới.

 

Sau khi giới thiệu sản phẩm, sơ qua về kinh nghiệm cá nhân. Quá khứ từng là trẻ lang thang của giờ trở thành một phần hình ảnh tích cực của . Dĩ nhiên, giấu những khúc mắc với Tống Kỳ, chỉ kể những câu chuyện truyền cảm hứng.

 

Sau khi kết thúc, khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

 

Tôi cúi chào bước xuống, nhường sân khấu cho thuyết trình khác, đó phòng chờ.

 

Một sinh viên đại học tham dự hội nghị bước tới, ánh mắt của lấp lánh sự ngưỡng mộ.

 

Cậu ngượng ngùng đầy mong đợi hỏi: "Tôi thể xin thông tin liên lạc của ? Tôi học hỏi từ ."

 

Tôi nhận trông giống Tống Kỳ.

 

Cảnh tượng giống phim truyền hình, khiến bật thành tiếng.

 

Cậu sinh viên tỏ khó hiểu.

 

Tôi đầu ngoài cửa, thấy bóng dáng Tống Kỳ. Anh đang đợi ở hành lang, nhíu mày chỉ đồng hồ, ý bảo đến giờ hẹn hò.

 

Tôi vẫy tay với sinh viên.

 

"Xin , tiện ."

 

Đến lúc , sinh viên mới thấy chiếc nhẫn tay .

 

Sau đó, chạy nhanh khỏi hội trường, bắt kịp Tống Kỳ, kéo bàn tay đeo nhẫn của , đặt một nụ hôn lên má .

 

"Vợ , thôi."

Loading...