Cánh cửa ọp ẹp đẩy , bụi bay lên, ánh đèn vàng mờ, như một cột sáng chiếu lên .
Cậu chạy nhanh đến giường, nắm lấy bàn tay ướt mồ hôi của , áp lên mặt:
“Thầy ơi. Chuyện của thầy, em đều cả. Chỉ cần thầy , em sẽ đưa thầy .”
13
Tôi đối diện Minh Vận thế nào.
Chưa kịp , mắt nhòe nước, qua làn sương mờ thấy đôi mắt đỏ hoe của .
Tôi khẽ vuốt gò má nóng hổi của , giọng khàn:
“Minh Vận, đừng làm loạn. Thầy mang thể thế , chứ?”
Môi run run: “Thầy , chúng sẽ đó.”
Tôi cố kìm, rút tay về, lưng :
“Dù , thầy đến cũng chỉ là gánh nặng.” Nước mắt rơi xuống khóe mắt.
Minh Vận từng Tây, hiểu rằng tình yêu vượt qua giới tính.
Huống hồ, ánh mắt từng giấu giếm sự nóng bỏng. Tôi cũng . cho dù thế nào… Tôi là thầy của .
Cậu thể hiểu chuyện, nhưng thể. Hơn nữa, trở thành thầy của vốn là vì giao dịch giữa hai nhà Họa – Mạnh.
“Họa Minh Vận, em . Đừng tìm thầy nữa. Em với thầy, chỉ là học trò và thầy, mãi mãi chỉ thế thôi.”
Minh Vận cố chấp giữ vai , ép đối diện:
“Em . Thầy ơi, tương tư khổ lắm, em nhất định rời thầy nữa.”
Cậu ngẩng cổ, kiên quyết lùi.
Tôi nghiến răng, lạnh lùng quát: “Họa Minh Vận, đừng nữa. Em càng thế, thầy càng thêm gánh nặng.”
Cậu lảo đảo lùi , mặt đầy kinh hãi. Giọng khàn khàn:
“Thầy ơi, với thầy, em là gánh nặng ?”
Cơn nghẹn chua xót dâng lên tận mũi, ép xuống, lạnh giọng:
“. Họa Minh Vận, thầy là thầy, thể để em làm hỏng danh tiếng của thầy.”
Minh Vận lao ngoài. Chỉ còn cánh cửa ọp ẹp rung lên kẽo kẹt.
Nước mắt trào , chảy qua sống mũi, rơi xuống cánh tay làm gối, thấm mái tóc rối bời.
Tôi yếu ớt đ.ấ.m đôi chân tê liệt, gạt vệt nước mắt.
Giờ đây, ngay cả bên cạnh Minh Vận, cũng thể.
Càng thể kéo xuống cùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thay-oi-sao-lai-that-hua-roi/chuong-5.html.]
14
Tôi chống tay leo lên xe lăn, men theo bóng đêm rời khỏi tiểu viện.
Phía một cái “đuôi”, đó là Họa Minh Vận, yên lòng.
Cậu cũng hiểu, nếu lúc xuất hiện mặt , sẽ càng ghét bỏ chính .
Tôi bóp lấy đôi chân vô tri vô giác.
Cậu là học trò dạy từng chữ, là tiểu thiếu gia nuôi lớn bằng tay , chỉ mong . Đã , thể liên lụy đến .
Tôi hẹn tiểu thư nhà Minh công quán gặp ở nhà hàng, xoay xe lăn cho cô thấy rõ: “Minh tiểu thư, như cô thấy, thể .”
Cô nhướng mày: “Rồi ?”
Tôi đan tay đặt lên bàn: “Vậy nên một mối nhân duyên .”
Thấy cô vẫn thản nhiên, tự lật vết thương:
“Tôi bệnh tật lâu năm, khó làm gì, thậm chí… thể thực hiện chuyện vợ chồng. Dù là tâm lý sinh lý, đều .”
Bị cô mắng là nhẹ nhõm lưu manh cũng , còn hơn để cô hồ đồ lấy một trong lòng kẻ khác, lỡ cả đời.
Tôi vốn nhút nhát, tự ti, gặp chuyện thường trốn tránh.
, một thôi thúc khiến .
Nếu cứ giấu mãi, chắc chắn sẽ hối hận.
Tôi thở nặng nề, từng câu từng chữ nghiêm túc: “Minh tiểu thư. Thật trong lòng.”
Nói xong, thấy nhẹ nhõm. Tôi hít sâu, thẳng thắn: “Tôi thích Họa Minh Vận. Thích đến mức cả trái tim chỉ chỗ cho , còn chỗ cho ai khác.”
CoolWithYou.
15
Từ nhỏ học cách khắc kỷ giữ lễ.
Tình cảm của là thứ tình yêu mờ ảo, qua lớp màn, đau đớn vặn vẹo mà thể .
Trong lòng vốn là mảnh đất cằn cỗi, tối tăm, Minh Vận bước , khiến nơi hoang vu mọc lên mầm xanh.
Nói đổi Minh Vận, chi bằng là sự cứu rỗi của .
Ngày đầu gặp, vốn định lặng lẽ rời khỏi thế gian. thấy ở Minh Vận hình bóng cô độc của chính . Khi nghĩ, nếu , ít nhất cũng đợi trưởng thành.
Tim thắt . Khoảnh khắc , mới hiểu : Đừng bao giờ lời trái tim với quan trọng.
Tôi ôm lấy trái tim đang đập loạn, thừa nhận tình cảm dành cho Minh Vận.
Tình yêu bắt đầu từ , nhưng sâu nặng dứt. Tôi nguyện bước con đường sai lầm .
Tôi hối hận vì từng tình yêu cấm kỵ dành cho tiểu thiếu gia.
Không ngờ Minh tiểu thư chẳng hề ngạc nhiên, mà thoải mái: “Tôi Đông y truyền đời mai một, nhưng là nữ nhân, ràng buộc đủ điều, nên mới đưa hôn sự . Thật chỉ cha chịu bảo đảm, nhưng ông chịu. Nếu là thông gia thì khác.”