Editor: Trang Thảo.
Khương Hạo là một Alpha, nhưng cũng giống như , là một “phẩm cấp thấp” với tuyến thể phát triển thiện. Sau khi trưởng thành, gia đình đem tặng như một món quà. may mắn là vị Alpha ngoài việc chiếm hữu cao, ghen và đặc biệt tiết chế giường, thì mấy năm nay đối xử với cũng , ít nhất là vô cùng cưng chiều.
Khương Hạo kịp đợi sự trừng phạt của Alpha nhà , nhưng Cận Thừa Châu bắt . Những ngày mưa dầm liên miên, khí ẩm ướt khó chịu. Tôi đang ngủ giường, khi tỉnh thì thấy tầm mắt tối đen.
Cổ tay thứ gì đó lạnh lẽo xích chặt đầu giường. Mỗi khi cử động, cổ chân vang lên tiếng xích kim loại lanh lảnh. Tôi hoảng hốt vùng vẫy. Ngay giây tiếp theo, một nụ hôn nóng bỏng áp xuống môi . Người đó giữ chặt cổ tay , nghiến ngấu môi đầy mãnh liệt. Tôi hôn đến mức thiếu oxy, đầu óc choáng váng, cho đến khi buông .
Tôi siết chặt nắm tay, run rẩy vì giận dữ: “Cận Thừa Châu, mau thả !”
Bên tai vang lên tiếng khàn khàn đầy thích thú. Miếng vải bịt mắt tháo xuống, gương mặt điển trai của Cận Thừa Châu hiện ngay sát gần. Ánh mắt cuộn trào những cảm xúc tối tăm mà hiểu nổi. Đầu ngón tay mơn trớn đôi môi sưng đỏ của , giọng điệu mật đến sởn tóc gáy: “Bảo bảo, xem xa lâu như , cơ thể em vẫn quên .”
Tôi vùng vẫy cổ tay khiến sợi xích vàng phát tiếng kêu: “Anh định làm gì? Cận Thừa Châu, điên ? Đây là giam giữ trái pháp luật! Khương Hạo phát hiện biến mất chắc chắn sẽ báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát ?” Cận Thừa Châu như thấy chuyện gì thú vị lắm. Anh ôm chặt lấy eo , ghé sát tai thì thầm đầy ghen tuông: “Tên đó gì chứ? Cậu chiều chuộng em hơn ? Hay cũng thể khiến em thỏa mãn như ?”
Tôi hổ đến mức chỉ c.h.ế.t quách cho xong, nhắm nghiền mắt . chịu buông tha, thở nóng rực phả tai: “Nói cho , chạm chỗ ? Chia tay ? Không ai hiểu rõ làm thế nào để khiến em vui sướng hơn .”
Bàn tay phủ lên vòng bụng nhô của , vuốt ve nhẹ nhàng. Giọng trầm thấp mê hoặc: “Bảo bảo, thể làm em m.a.n.g t.h.a.i thì cũng thể. Chúng sinh một đứa con của riêng hai , ?”
Tim run lên. Cận Thừa Châu sinh con cho ? Có điều đó nghĩa là... Thế nhưng những dòng bình luận hiện lên kéo về thực tại:
[Trời đất! Nam chính hắc hóa ! Đây là kịch bản cưỡng đoạt, cầm tù ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thay-duoc-binh-luan-ac-y-chim-hoang-yen-muon-chia-tay/chuong-5-loi-thu-nhan-cua-tham-duc.html.]
[Nam chính ? Chẳng lẽ thích tên nam phụ thật ?]
[Nhảm nhí! Chắc chắn chỉ là chiếm hữu d.ụ.c thôi, đồ dùng cũng kẻ khác nhặt ! Tên nam phụ thật sự coi là món quà quý giá chắc?]
[Kẻ gây chuyện hiện tại chắc chắn đang đắc ý lắm đúng ? Quyến rũ nam chính phát điên vì !]
Chút hy vọng mỏng manh cuối cùng dập tắt. Ánh mắt trở nên tỉnh táo. Tôi dùng hết sức đẩy Cận Thừa Châu , lạnh lùng : “ sinh con cho .”
Trang Thảo
Mọi động tác của Cận Thừa Châu khựng . Anh đăm đăm vài giây chậm rãi nhếch môi , nắm lấy cổ chân kéo trở : “Không cả. Em yêu hận , ... đời cũng định buông tha cho em nữa .”
Cận Thừa Châu thực sự là một kẻ điên. Anh giam giữ trong biệt thự suốt nửa tháng trời. Nếu vì kiêng dè đang mang thai, lẽ giày vò ngừng nghỉ. Có những lúc mắng đ.á.n.h , càng trở nên hưng phấn hơn, thậm chí còn đưa mặt cho đ.á.n.h tiếp. Tôi thực sự hiểu nổi đời ác liệt đến .
Sáng nay, rốt cuộc cũng chịu ngoài để xử lý một hạng mục khẩn cấp. Tôi mệt đến mức mở nổi mắt, lúc nào . Khi tỉnh , trong phòng thêm một : Thẩm Dục.
Tôi ngượng ngùng dậy, tấm chăn tuột xuống để lộ những vết tích ái ân . Cảm giác nhục nhã như bắt gian tại trận khiến nghẹn lời: “Sao đây?”
Thẩm Dục hất cằm về phía cửa sổ: “Trèo .”
Cậu , nhưng trong mắt vẻ giận dữ khinh miệt, mà trái còn chút hả hê: “Tôi ngay là đang ở cùng mà. Cả công ty đang đợi quyết định, mà bỏ mặc tất cả để chơi trò mất tích.” Cậu chép miệng: “Bị một tên bệnh kiều quấn lấy đúng là đáng sợ, thật may ở bên cạnh .”
Tôi ngẩn : “Hai ... ở bên ?”
“Anh căn bản thèm lấy một cái.” Thẩm Dục đảo mắt: “Cận thị nhường hết những hạng mục nhất cho Thẩm gia. Thẩm Miên, đúng là . Một kẻ coi trọng lợi ích như Cận Thừa Châu chấp nhận hy sinh lợi ích lớn nhất của tập đoàn chỉ để chuộc tội cho , để lòng thanh thản. Ngay cả bà , khi cũng chỉ nhắc đến .”