Thấy Được Bình Luận Ác Ý, Chim Hoàng Yến Muốn Chia Tay - Chương 4: Cuộc hội ngộ không mong đợi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 12:13:03
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Năm tháng , tại một thị trấn nhỏ ở phương Nam.

 

Tôi đang kinh doanh một quán cà phê nhỏ tại đây. Sau khi rời khỏi Cận Thừa Châu, ban đầu định nước ngoài sinh con, nhưng đồ ăn bên đó thực sự quá khó nuốt. Sau hai tháng cầm cự, Khương Hạo với rằng phía Cận Thừa Châu dường như vẫn sóng yên biển lặng, bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đang tìm kiếm .

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngay đêm đó liền bí mật mua vé máy bay về nước. Cuối cùng, chọn thị trấn nhịp sống thong thả, khí hậu ấm áp để dừng chân. Khương Hạo chuyện nên yên tâm, thỉnh thoảng ghé qua chăm sóc .

 

Hôm nay ngoài lấy chuyển phát nhanh giúp , nên trong tiệm chỉ còn . Tiếng chuông gió cửa bỗng vang lên lanh lảnh. Tôi đang cúi đầu kiểm kê sổ sách, ngẩng lên mà chào khách theo thói quen: “Hoan nghênh quý khách, xin hỏi mấy ?”

 

Một giọng nam trầm thấp, quen thuộc đến mức khiến sống lưng lạnh toát vang lên: “Một .”

 

Chiếc bút trong tay rơi xuống sổ. Máu trong như đông cứng trong giây lát, đột ngột dồn lên đỉnh đầu. Tôi cứng đờ, chậm rãi ngẩng lên.

 

Cận Thừa Châu đang đó. Trông vẻ gầy đôi chút, nhưng khí chất trầm và áp lực của bề càng sắc bén, bức hơn. Giữa đôi lông mày vương một tầng u ám và mệt mỏi khó tan. Anh mặc sơ mi và quần tây đơn giản, lạc lõng với vẻ nhàn tản của du khách nơi thị trấn nhỏ .

 

Ánh mắt sắc lạnh như chim ưng khóa chặt lấy khuôn mặt , hạ xuống bàn tay đang theo bản năng che chắn bụng. Đồng t.ử co rút trong khoảnh khắc.

 

“Thẩm Miên.” Anh lên tiếng, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. Anh bước gần từng bước: “Mới gặp năm tháng mà em cho hết bất ngờ đến bất ngờ khác.”

 

Tôi lùi cho đến khi lưng chạm bức tường lạnh lẽo: “Cận Thừa Châu, ở đây?”

 

Anh dừng cách một bước, ánh mắt quét qua vòng bụng nhô lên của . Vì tuyến thể khiếm khuyết và phản ứng t.h.a.i nghén nghiêm trọng, dù m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng nhưng bụng trông chỉ như năm tháng.

 

Anh ngước mắt thẳng ánh mắt hoảng loạn của , nghiến răng từng chữ: “Xem ngày thường đối xử với em quá nhân từ . Ôm tiền của bỏ trốn, cặp kè với Alpha khác, đến con cũng .”

 

Anh dừng , đáy mắt phủ một lớp sương lạnh: “Thẩm Miên, gan em cũng lớn thật đấy.”

 

“Không ...” Tôi định giải thích nhưng cổ họng nghẹn .

 

lúc đó, những dòng bình luận biến mất từ lâu điên cuồng hiện lên mắt:

 

[Cười c.h.ế.t mất, tên ngốc định đứa bé là của nam chính ?]

 

[Nam chính căn bản sẽ tin !]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thay-duoc-binh-luan-ac-y-chim-hoang-yen-muon-chia-tay/chuong-4-cuoc-hoi-ngo-khong-mong-doi.html.]

 

[Một Omega thấp kém mà t.h.a.i lắm , kích thước bụng thế , thời gian khớp!]

 

[ thế, loại hàng tàn dư sinh con thì lành gì?]

 

[Nam chính mau đuổi và đứa con hoang ! Thụ bảo bảo mới là Omega đích thực!]

 

[Mắt thấy nam chính và thụ bảo bảo sắp tu thành chính quả, cái thứ đáng ghét nhảy làm loạn!]

 

Tôi sững . Tu thành chính quả ?

 

lúc đó, chuông gió vang lên, kèm theo hai giọng :

 

“Thừa Châu? Hóa ở đây, em tìm mãi.”

 

“Thẩm Miên, tớ về đây.”

 

Khương Hạo và Thẩm Dục cùng lúc xuất hiện ở cửa.

 

Cận Thừa Châu Khương Hạo , khóe môi nở một nụ mỉa mai: “Đây là Alpha mới mà em tìm ?” Anh nhạt, ánh mắt khinh miệt: “Thẩm Miên, rời xa mà mắt của em tệ hại đến mức ? Loại mà em cũng chọn ?”

 

Trang Thảo

Thấy Khương Hạo nhíu mày định phản bác, nhanh chóng tiến lên nắm lấy tay , sang với Cận Thừa Châu bằng giọng cố giữ bình tĩnh: “Anh xong ? Xong thì mời rời khỏi đây ngay lập tức.”

 

Cận Thừa Châu trừng mắt , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Cuối cùng lạnh: “Được, Thẩm Miên, em giỏi lắm. Cứ chờ đấy cho .”

 

Nói xong, dứt khoát rời .

 

Thẩm Dục ở cửa với ánh mắt phức tạp, đầy vẻ cam lòng, nhưng cuối cùng gì, chỉ vội vàng đuổi theo Cận Thừa Châu.

 

Khi họ khuất, Khương Hạo mới hất tay , vẻ mặt đầy bực bội: “Anh điên ? Tớ đắc tội gì chứ? Sao thẳng đứa bé trong bụng là con của ?”

 

Tôi theo hướng Cận Thừa Châu biến mất, khẽ nhếch môi: “Cậu thấy ? Anh và Thẩm Dục... ở bên .”

 

Khương Hạo vò đầu bứt tai: “Cậu đúng là thoáng thật đấy. Nếu để vị ở nhà tớ gã Alpha hiểu lầm tớ với như , bình giấm chua nhà tớ chắc chắn sẽ đổ nhào. Có lẽ dày vò cho tớ sinh thêm đứa nữa thì tớ đừng hòng khỏi cửa.”

 

Nghe , nhịn mà bật : “Chẳng như đúng ý ?”

Loading...