Thấy Được Bình Luận Ác Ý, Chim Hoàng Yến Muốn Chia Tay - Chương 2: Kế hoạch tẩu thoát

Cập nhật lúc: 2026-03-30 12:05:04
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Nói xong, định bỏ chạy. Anh gọi giật từ phía , giọng cho phép từ chối: “Buổi tối một buổi tiệc, tài xế sẽ đến đón em cùng .”

 

Tôi định đồng ý thì bình luận quét qua mắt:

 

[Cảnh báo cao trào! Đêm nay bạch nguyệt quang và nam chính sẽ gặp !]

 

[Trong yến hội tối nay, thụ chính vạn tính kế khiến kỳ phát tình đến sớm, nam chính đích làm “thuốc giải” suốt cả đêm.]

 

[Có kẻ nào đó còn ngốc nghếch theo, sợ làm kỳ đà cản mũi ?]

 

[Công cụ dùng xong liền ném, ngày lành của nam phụ ác độc đến hồi kết !]

 

Tôi nắm chặt lòng bàn tay, móng tay đ.â.m thịt mang theo cơn đau nhói. Sắc mặt tái nhợt, khản giọng đáp: “Được.”

 

Trang Thảo

Được cái gì chứ! Vừa khỏi cửa, lập tức gọi điện cho bạn Khương Hạo.

 

“Cái gì? Cậu tớ kiếm t.h.u.ố.c dẫn dụ từ chợ đen cho ?” Khương Hạo hét toáng lên.

 

Tôi vội vàng bịt ống , hạ thấp giọng: “Tổ tông của ơi, nhỏ tiếng chút !”

 

Cậu sốt ruột: “Cậu thứ đó làm gì? Đừng dùng cho Cận Thừa Châu nhé! Anh là hạng gì mà còn ? Lần bỏ t.h.u.ố.c mà phát hiện là may mắn lắm , vạn nhất thất bại, tớ sợ biển vớt xác mất!”

 

Tôi mím môi, nhắc đến chuyện mang thai, chỉ : “Trong lòng Cận Thừa Châu bạch nguyệt quang, tối nay họ sẽ gặp để nối tình xưa. Tớ sẽ dùng t.h.u.ố.c dẫn dụ để kỳ dễ cảm của phát tác sớm. Nhân lúc tự lo xong, tớ sẽ ôm tiền bỏ trốn luôn, sẽ thời gian đuổi theo tớ nữa.”

 

Dừng một chút, hỏi tiếp: “ , mấy năm qua tớ lục tục chuyển trang sức và tiền mặt cho , xử lý xong hết ?”

 

“Xong xuôi hết , chuyện gì thế?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thay-duoc-binh-luan-ac-y-chim-hoang-yen-muon-chia-tay/chuong-2-ke-hoach-tau-thoat.html.]

“Lát nữa tớ gửi cho một tài khoản mới, chuyển hết đó .”

 

Khương Hạo im lặng một lát: “... Cậu thực sự nghĩ kỹ chứ?”

 

Tôi siết chặt điện thoại, ánh mắt kiên định: “Ừm, mấy năm qua tớ cũng kiếm đủ ! Bên ngoài bao nhiêu Alpha, tớ việc gì treo cổ một cái cây là .”

 

Cúp điện thoại, ở góc đường. Gió đầu thu mang theo lạnh thổi rát mặt. Tôi xoa xoa bụng , kìm thở phào nhẹ nhõm. Khoản tiền từ Cận Thừa Châu chắc cũng đủ để nuôi lớn sinh linh nhỏ bé .

 

Tôi từng là thiếu gia duy nhất của Thẩm gia. Từ nhỏ nuông chiều nên tính tình hư hỏng cũng là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, buổi tiệc sinh nhật năm hai mươi hai tuổi, tất cả bỗng chốc tan biến.

 

Mẹ dắt theo một thiếu gia thật sự, cao giọng tuyên bố mặt rằng chỉ là kẻ giả mạo. Cậu thiếu niên nụ điềm tĩnh, dịu dàng cạnh bà mới là thiếu gia đích thực của Thẩm gia. Quan trọng hơn, là một Omega chính hiệu. Còn , một kẻ tuyến thể khiếm khuyết, đến cả tin tức tố cũng , lập tức trở thành trò cho thiên hạ.

 

Đám bạn bè ngày vây quanh nịnh bợ nay tản như chim muông gặp họa, thậm chí kẻ còn cố ý đến mặt mỉa mai : “Trách tính cách tồi tệ hẹp hòi, hóa chỉ là một con gà rừng giả danh phượng hoàng!”

 

“Cứ chờ đuổi khỏi Thẩm gia !”

 

Tôi xông lên đ.á.n.h với bọn họ một trận, cuối cùng thắng. khi mang theo vết thương về nhà, dắt tay thiếu gia thật sự ở cửa biệt thự, ánh mắt lạnh lùng bảo : “Đi . Con hưởng phúc suốt hai mươi năm nay , là Tiểu Dục chịu khổ con.”

 

Tôi cố gắng nài nỉ: “Vậy để con thu dọn hành lý một chút...”

 

Trong ngăn kéo đó còn bao nhiêu trang sức nạm kim cương và châu báu giới hạn mà kịp mang theo.

 

“Tất cả thứ ở đây đều thuộc về Thẩm gia.” Bà ngắt lời , ánh mắt đầy vẻ ghê tởm: “Con chiếm đoạt hai mươi năm cuộc đời của Tiểu Dục, còn dám lấy đồ của nó? Đừng bao giờ đây nữa.”

 

Sau mới sự thật. Mẹ ruột , khi ung thư, đ.á.n.h tráo , một đứa trẻ sinh mắc bệnh tim, với Thẩm Dục ở bệnh viện. Bà trộm lấy hy vọng sống và hai mươi năm phú quý cho , nhưng cũng khiến nhà họ Thẩm hận thấu xương.

 

Sau khi đuổi , chịu cực khổ, mà tiền trong thẻ nhanh chóng cạn sạch. Ngay cả khi tìm công việc, những kẻ từng nịnh bợ cũng tin mà tìm đến, dùng đủ cách để nh.ụ.c m.ạ và giẫm đạp .

 

Cho đến khi gặp Cận Thừa Châu ở một hội sở. Tôi từng cha Thẩm nhắc về : gia thế hiển hách, thủ đoạn tàn nhẫn. Một ý nghĩ táo bạo bỗng lóe lên trong đầu: nắm lấy đàn ông .

 

, tìm đến Khương Hạo để mua t.h.u.ố.c dẫn dụ từ chợ đen. Tôi dò la quán bar thường lui tới, nhân lúc một giả làm phục vụ để đ.á.n.h tráo ly rượu. Khi tác dụng của t.h.u.ố.c phát tác, “vô tình” nhầm phòng. Bằng tất cả tâm cơ ăn cả ngã về và một chút may mắn, bên cạnh , trở thành chim hoàng yến nuôi dưỡng.

Loading...