Thấy Được Bình Luận Ác Ý, Chim Hoàng Yến Muốn Chia Tay - Chương 1: Kết thúc hay là bắt đầu?
Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:05:27
Lượt xem: 50
Editor: Trang Thảo.
Áp suất trong phòng đột ngột hạ thấp. Cận Thừa Châu chậm rãi lặp : “Kết thúc?”
Giọng lộ rõ vui buồn, nhưng tin tức tố Alpha mang theo cảm giác áp bách cực lớn âm thầm lan tỏa. Đầu ngón tay run rẩy. Những dòng bình luận điên cuồng lướt qua mắt:
[Cười c.h.ế.t mất, nam phụ ác độc đúng là tự tìm đường c.h.ế.t!]
[Nam chính ghét nhất khác tự tiện quyết định, cái tên ngu ngốc còn dám chủ động đề nghị kết thúc?]
[Cậu xứng ? Chim hoàng yến mà cũng dám chủ nhân đưa quyết định?]
[Nếu vài phần giống bạch nguyệt quang thì ném ngoài từ lâu !]
[Bây giờ chắc đang sợ đến mức c.h.ế.t nhỉ, tay run bần bật kìa.]
Mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng áo. Cổ họng thắt , cố gắng gượng , nhét tờ kết quả siêu âm m.a.n.g t.h.a.i sâu túi áo.
“Tôi... ý là, chúng cứ tiếp tục thế cũng cho cả hai. Anh cũng thấy phiền phức đúng ? Hay là chúng cứ...”
Trang Thảo
“Cứ cái gì?”
Anh bỗng dậy. Bóng cao lớn bao phủ lấy . Ngón tay thon dài tùy ý đặt lên mặt bàn đen, gõ từng nhịp đều đặn. Dòng bình luận vẫn tiếp tục vui sướng nỗi đau của khác:
[Bốc phét ! Tiếp tục bốc phét !]
[Túi áo sắp bóp nát kìa ha ha ha!]
[Giờ mới sợ? Lúc leo lên giường thấy sợ thế?]
[Chỉ cần dám mang thai, nam chính nhất định sẽ vì bạch nguyệt quang mà dìm cả lẫn đứa bé xuống biển!]
Tim đập loạn xạ, suýt vọt khỏi lồng ngực. Tôi thấy giọng run rẩy, đầy chột : “Hay là chúng ... tách nhé? Anh yên tâm, sẽ dây dưa, cũng bao giờ xuất hiện mặt nữa.”
Cận Thừa Châu bỗng bật , nhưng đáy mắt lạnh lẽo như băng. Anh bước tới một bước, theo bản năng lùi , lưng đập mạnh bức tường lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thay-duoc-binh-luan-ac-y-chim-hoang-yen-muon-chia-tay/chuong-1-ket-thuc-hay-la-bat-dau.html.]
“Gã đó mỗi tháng cho em 300 triệu tiền tiêu vặt ?” Giọng trầm thấp, mỗi chữ đều như tẩm băng: “Gã đó mua cho em trang sức bản giới hạn? Hay mỗi ngày đều giúp em thanh toán giỏ hàng?”
Tôi ngơ ngác, nhất thời phản ứng kịp: “Cái gì?”
Anh tiếp tục áp sát, thở gần như bao trùm lấy : “Hay là, gã nhân tình đó phục vụ em hơn ?”
Càng càng mờ mịt, vội giơ tay: “Khoan , "gã đó" là ai ?”
Cận Thừa Châu mím môi, bầu khí xung quanh lạnh đến đóng băng: “Em kết thúc với , vì bên ngoài tìm một gã nhân tình khác nuôi em hơn ? Hay là, em chỉ tìm một gã?”
Tôi sắp đến nơi . Làm gì kim chủ nào hào phóng hơn chứ?
Trang sức, tiền mặt cho như nước chảy, bao giờ nhíu mày. Anh chẳng qua chỉ thích bắt mặc mấy loại quần áo đáng hổ, thử vài tư thế mới, thích để vài dấu tay, vết hôn dấu răng mà thôi. ngoài những chuyện đó , Cận Thừa Châu thực sự là kim chủ hào phóng nhất mà từng gặp.
Từ nhỏ, cơ thể của yếu ớt, chịu khổ cực dù chỉ một chút. Sau khi vạch trần phận thiếu gia giả và đuổi khỏi nhà, để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, mới tính kế leo lên giường . Lúc phát hiện mang thai, mừng rỡ đến phát điên, cứ ngỡ cuối cùng cũng thể gả hào môn.
những dòng bình luận như một gáo nước lạnh dội xuống, khiến lập tức tỉnh táo. Hóa chỉ là một kẻ thế , mà tương lai còn vì m.a.n.g t.h.a.i mà làm loạn, khiến bạch nguyệt quang gặp tai nạn, cuối cùng vứt bỏ, c.h.ế.t cóng trong đêm tuyết.
Nghĩ đến đây, run b.ắ.n , vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Tôi ! Anh đừng bậy!”
Dòng bình luận lướt qua:
[Giờ mới sợ? Muộn ! Thế thì tự giác của thế , tự tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t thật đấy!]
Người như Cận Thừa Châu, sinh quen kiểm soát thứ. Dù yêu , thì việc mối quan hệ khi nào kết thúc cũng do quyết định. Sắc mặt dịu , lòng bàn tay xoa nhẹ gáy , ấn lên vùng tuyến thể đang nóng, cúi ghé sát, giọng trầm thấp: “Ngoan một chút. An phận ở bên cạnh , sẽ bạc đãi em.”
Tôi rúc lòng Cận Thừa Châu, ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, sẽ lời.”
Bình luận bạch nguyệt quang của mới về nước. Mọi chuyện vẫn còn kịp. Chỉ cần thời gian an phận thủ thường, đợi chính chủ trở về, sẽ lặng lẽ rời khỏi sân khấu. Biết Cận Thừa Châu vui vẻ cho một khoản phí chia tay hậu hĩnh, coi như bồi thường nghỉ việc.
sâu thẳm trong lòng, một chút hy vọng nhỏ nhoi vẫn trỗi dậy. Tôi ngẩng mặt lên, khẽ giọng dò xét: “Cận Thừa Châu, ... thích trẻ con ?”
Anh rũ mắt, ánh lạnh nhạt: “Không thích.”
“... Ha ha.” Tôi gượng hai tiếng để che giấu sự chột : “Tôi cũng thích, ồn ào phiền phức. Thôi, bận , đây.”