Thay đổi số phận - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-11 10:57:30
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Ba ngày sau hoàng hậu tổ chức yến tiệc mừng tam hoàng tử đã thành gia lập thất, Tống Thiệu Huy dẫn theo ta và Trình Ngư vào cung.

Lâm Giai Tuệ đeo trang sức vàng lấp lánh, bộ y phục trên người nàng ta đang mặc là của sứ thần nước láng giềng dâng tặng, ngồi bên cạnh hoàng hậu nói cười vui vẻ.

Đời người khi chưa kết thúc có rất nhiều bất ngờ, hôm nay có thể cười, ngày mai cũng có thể khóc.

Thấy chúng ta bước vào, thừa tướng dẫn theo phu nhân đến.

“Lão thần tham kiến vương gia! Trình trắc phi và Lâm trắc phi!”

“Thần phụ bái kiến vương gia! Trình trắc phi và Lâm trắc phi!”

Ông ấy và phu nhân cuối người hành lễ, ta đã gả vào hoàng tộc, dù là phụ mẫu thân sinh bên vẫn phải làm theo quy tắc.

Tống Thiệu Huy nhàn nhạt đáp lời.

“Thừa tướng đại nhân đã đa lễ! Bổn vương có việc cần nói với hoàng huynh, ngài và Lâm trắc phi cứ hàn quyên vài câu.” 

“Vương gia bận cứ đi, việc chính quan trọng.” Thừa tướng cười đáp.

Hắn gật đầu quay sang nói Trình Ngư muốn đi đâu thì đi.

“Vậy muội muội ở đây trò truyện cùng thừa tướng, tỷ đi dạo quanh một lát.” Trình Ngư mỉm cười nói,ta gật đầu.

Ta và thừa tướng cũng không nói gì nhiều, ông chỉ hỏi vương gia đối xử với ta thế nào, cuộc sống có quá khó khăn không. Ta hỏi về mẫu thân ta, ông bảo cuộc sống của bà rất tốt.

Sau khi nói xong ta trở về chỗ ngồi của mình, ta và Trình Ngư ngồi hai bên Tống Thiệu Huy.

Buổi tiệc diễn ra được một nữa, sau khi ca vũ kết thúc Trình Ngư đứng lên nói muốn dâng lên cho đế hậu một ca khúc.

Hoàng hậu gật đầu, Trình Ngư bước ra giữa đại điện, nàng quay mặt nhìn ta.

“Thưa bệ hạ, nương nương thần thiếp muốn mời Lâm trắc phi giúp thần thiếp tấu một khúc nhạc.”

Hoàng thượng không nói gì ngự ý giao cho hoàng hậu giải quyết. “Bổn cung không tự quyết định được, chuyện này phải hỏi ý Lâm trắc phi.”

Ta nhìn Tống Thiệu Huy thấy hắn khẽ gật đầu, bèn đứng lên hành lễ.

“Thần thiếp tài mọn, mong hoàng thượng và hoàng hậu đừng cười chê!”

Hoàng thượng kêu người lấy cho ta cây đàn cổ, sau khi hỏi Trình Ngư hát bài gì ta liền tấu đàn.

Khi tiếng đàn uyển chuyển vang lên cùng với tiếng hát thanh thoát ngọt ngào của Trình Ngư hoà quyện mọi người đều thoáng thẫn người.

Trình Ngư nhan sắc không phải xuất chúng nhưng nàng vẫn là một mỹ nhân, giọng hát của nàng ít ai có thể so sánh được.

Ta từ nhỏ đã chăm chỉ luyện đàn, tự tin rằng cầm nghệ của mình hơn hẳn nhiều quý nữ kinh thành.

Lúc kết thúc mọi người bất động một khắc nhưng nhanh chóng vỗ tay khen ngợi.

Dĩ nhiên họ vẫn còn đắm chìm trong khoảnh khắc vừa rồi.

“Hay! Hay! Hoàng đệ quả nhiên có phúc khí, có hai mỹ nhân tài sắc như vậy ở bên cạnh.” Hoàng đế nói.

Tống Thiệu Huy đứng vậy chắp tay cuối người đáp lời hoàng thượng.

“Hoàng huynh đã quá lời rồi!”

“Hahaa…Hoàng đệ à khanh cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên sinh con nối dõi rồi.”

“Hoàng hậu nàng hãy ban thưởng cho hai vị trắc phi của hoàng đệ đi.”

Sau yến tiệc đã hơn nửa tháng ta chưa gặp được Tống Thiệu Huy, nghe nói hắn có việc đã rời kinh thành.

Trong phủ không có chính phi, phủ hiện tại do Trình Ngư quản gia, nàng cũng khá tốt tính tình hiền lành, ta và nàng nước sông không phạm nước giếng.

Ngày đó, ta biết nàng sẽ hát khúc nên mới nhờ nàng mở lời để cùng diễn với nàng, Trình Ngư lập tức đồng ý.

Một nữ nhân như vậy không hiểu sao Tống Thiệu Huy lại không sủng ái nàng.

Có khi nào hắn có vấn đề gì không?

Trong thời gian này ta đã qua lại kết giao với không ít phu nhân nhà quyền quý, và mở thêm vài tiệm trong kinh thành để kinh doanh, dù sao đi nữa phải có thật nhiều tiền mới được, người ta vẫn thường nói có tiền mua tiên cũng được mà.

Trong số tiệm ta mở có một tửu lâu là đặc biệt nhất, vì trong tửu lâu ta đã thuê không ít người từ tứ phương đến, điều đáng nói là họ đều là những người bất hạnh không nơi nương tựa, ta cưu mang họ, họ thay ta làm việc.

Những tiệm khác kiếm tiền, còn tửu lâu này giúp ta thu thập tin tức.

Dưới gối hoàng đế chỉ có bốn người con trai, đích tử tam hoàng tử là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí trữ quân, trưởng tử đại hoàng tử nửa năm trước đã được phong vương, hắn không có ý tranh đoạt liền tự mình xin đến đất phong.

Còn nhị hoàng tử là con trai của quý phi, hắn cũng đã từng có ý đồ tranh đoạt ngôi thái tử, hoàng thượng phát hiện liền đầy hắn ra biên ải làm một vương gia nhàn rỗi.

Còn về phần tứ hoàng tử từ nhỏ đã yếu ớt, mẫu thân xuất thân từ cung nữ lại không được mấy sủng ái, hắn cũng không có thế lực để tranh đoạt.

Lựa chọn của hoàng đế chỉ còn lại tam hoàng tử cho nên phụ thân mới gả đích tỷ qua đó, để nàng ta trở thành hoàng hậu.

Ta là nữ nhân cũng không thể giúp gì cho Tống Thiệu Huy nhiều được, hắn có thể ăn trọn một cái bánh, nhưng ta chỉ có thể rỉa từng chút một mà thôi.

Nhưng chiếc bánh dù lớn cách mấy bị người ta cắn từng chút cũng hết.

Đến khi hắn trở về đã gần hai tháng sau, nghe nói là hoàng thượng phái hắn đi xuống phía nam dẹp loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thay-doi-so-phan/chuong-3.html.]

Buổi tối ta đã cho người chuẩn bị vài món ăn hắn yêu thích, mời hắn đến dùng bữa.

Ta đi tắm rửa thay một bộ ý phục đỏ quyến rũ, bên ngoài khoác một chiếc áo mỏng màu đỏ nhạt, mái tóc xả dài óng mượt, trang điểm nhẹ nhàng ngồi đợi hắn đến.

“Thưa trắc phi nương nương…vương gia đến rồi!” Nô tỳ thiếp thân của ta chạy vào bẩm báo.

Ta đứng ra cửa đoán hắn, đã lâu không gặp hắn vẫn tuấn tú như vậy chỉ là đôi mắt của hắn quá lạnh lẽo luôn khiến ta sợ hãi.

Hôm nay Tống Thiệu Huy mặc một bộ y phục trắng tinh, bên ngoài khoác chiếc áo đen, cánh tay cầm lấy cây quạt quen thuộc.

“Thần thiếp bái kiến vương gia! Thiếp biết mấy tháng nay vương gia làm việc vất vả, hôm nay đặc biệt nấu mấy món ngon cho ngài.”

Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!

Ta mỉm cười dịu dàng đi tới cởi áo khoác ngoài cho hắn, dẫn hắn ngồi xuống bàn ăn.

“Vương gia mau ăn đi, ngài trông ốm đi rồi!” Ta ngồi bên cạnh, gấp đồ ăn cho hắn.

“Ừ…nàng cũng ăn đi.” Hắn gấp thức ăn bỏ vào miệng.

“Hai tháng qua không có bổn vương ở đây nàng đã làm không ít chuyện nhỉ?” 

Tống Thiệu Huy hơi nghiêng đầu lạnh lùng hỏi ta, ta đắc ý cười tươi.

“Ngài thấy sao? Thiếp đang chứng minh cho ngài thấy năng lực của thiếp.”

“Hừ… Không có bổn vương trợ giúp nàng có thể tự làm sao?” Hắn khinh thường liếc ta.

Cái tên này đúng là không cho ta chút thể diện mà. Thời gian qua tửu lâu của ta đã thu thập được không ít tin tức. Ta đã âm thầm đưa vào phủ Trần tướng quân người dưới trướng tam hoàng tử một mỹ nhân xuất chúng, Trần tướng say mê mỹ nhân ngày đêm hết mực sủng ái, nàng ấy lợi dụng sự sủng ái của hắn giúp ta thu thập bằng chứng tham ô của Trần tướng.

Khi lấy được chứng cứ ta lập tức sắp xếp người đưa nàng đi lánh nạn tránh để người của tam hoàng tử bắt được.

Ta giao chứng cứ cho thuộc hạ của Tống Thiệu Huy, khi hắn trình lên hoàng thượng tức giận hạ lệnh điều tra. Kết quả điều tra dính dấp đến hai vị trợ thủ của tam hoàng tử, những kẻ quan lại nhỏ khác còn không tính.

Tam hoàng tử tổn thất nặng nề, còn bị hoàng đế cấm túc trong phủ.

6.

Sở dĩ mọi việc diễn ra thuận lợi như vậy là nhờ có thuộc hạ của Tống Thiệu Huy tận tình trợ giúp.

“Vương gia sao có thể nói như vậy? Việc này công của thiếp là lớn nhất mà!” Ta có chút hờn dỗi nói.

“Theo ta được biết thì nàng ngoài tìm được một mỹ nhân làm gian tế ra thì không có làm được việc gì cả?” Hắn vừa uống rượu vừa đáp lời ta.

Nếu không nhờ ta tìm được một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy thì chuyện này có thành công không?

Ta đâu phải là công chúa đương triều đâu mà muốn làm gì cũng được. Một thứ nữ nhỏ bé như ta gả đến đây làm trắc phi mới được vài tháng, còn chưa được sủng ái thì làm sao dám tự hành động. 

Chỉ có thể nhờ vả thuộc hạ của hắn.

Nếu như ta có được quyền lực như hắn thì cần gì phải ngồi đây lấy lòng hắn ta.

Vì lấy lòng thôi, không phải sợ hắn đâu.

Dù trong lòng bất mãn ra sao trên mặt ta vẫn tỏ ra vui vẻ.

“Hay là thiếp tấu đàn cho ngài nghe nhé?” 

Tống Thiệu Huy nhìn ta thật sâu, không trả lời chỉ nhướng mày một cái.

Ta xem như hắn đồng ý, kêu tỳ nữ mang đàn đến, nhẹ nhàng ngồi xuống, đôi tay mảnh khảnh trắng mịn màng nhẹ nhàng vuốt thử dây đàn, sau khi thử dây đàn xong ta dùng một khúc vải lụa đỏ bên cạnh cột lên hai mắt.

Ngày đó ở hoàng cung không có chuẩn bị gì nhiều, ta cùng biểu diễn với Trình Ngư nên không thể tự chọn khúc nhạc mong muốn, hôm nay thì khác chỉ có ta và hắn, ta muốn đem khúc nhạc tự mình sáng tác đàn cho hắn nghe.

Để ta xem hắn có thể chịu đựng được bao lâu.

Tiếng đàn lúc đầu nghe rất bi ai tựa như có muôn lời oán trách không thể nói ra, gió lạnh từ khung cửa sổ thổi vào khiến y phục và mái tóc xõa dài của ta bay phất phới, bộ y phục đỏ tươi này càng tôn lên nước da trắng hồng hào của ta.

Về sau tiếng đàn nghe như có sức sống trở lại, tựa như đã tìm được ánh sáng sau bao tối tăm mịt mù.

Tống Thiệu Huy hơi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào người nữ nhân đang tấu đàn, nàng không phải mỹ nhân tuyệt sắc nhưng lại luôn có cách thu hút ánh nhìn xung quanh, có tham vọng, có hận thù cũng có sự gan dạ dũng cảm…

Sau khi tiếng đàn kết thúc ta đứng lên bước về phía cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời cao một lúc, sau đó quay lại nhìn Tống Thiệu Huy.

“Điện hạ người lại đây ôm thiếp một cái được không?”

Trong ánh mắt mong chờ của ta hắn vẫn ngồi bất động trên bàn ăn, ta thở dài quay đầu lại tiếp tục nhìn về phía xa xăm trên bầu trời tối đen.

“Nàng thích trăng sao?” Lúc này Tống Thiệu bước tới, đang đứng ở sau ta.

Ta định quay lại nhưng đã bị hắn giữ chặt, từ phía sau vòng tay ôm lấy ta, để ta dựa lưng vào lòng n.g.ự.c rắn chắc của mình.

“Điện hạ chúng ta cùng nhắm mắt lại được không?” Ta nhẹ giọng hỏi hắn.

“Hửm? Không mở mắt nàng có thể nhìn thấy ánh trăng sao?”

Đương nhiên có thể ta vẫn thường dùng cách này để ngắm trăng mà.

“Có những thứ nếu dùng tâm cảm nhận sẽ hay hơn dùng mắt. Đôi mắt giúp chúng ta nhìn thấy mọi thứ nhưng chưa chắc có thể nhìn thấu, thiếp thích dùng tâm cảm nhận.”

“Cuộc sống của thiếp cũng không tốt đẹp gì, tuy phụ thân không bạc đãi con cái nhưng đích mẫu thì khác, bà ấy cai quản phủ thừa tướng sau lưng ông ấy luôn làm khó chúng ta, phụ thân đi sớm về muộn bận rộn với công vụ nên có rất nhiều chuyện ông không thể biết được.”

"Nương của thiếp còn khổ sở hơn nhiều, bà ấy từ nhỏ đã bị đích mẫu cùng đích tỷ của mình ứ.c h.i.ế.p và đem bà ấy tặng cho tướng phủ. Vào tướng phủ phải chịu đủ mọi đau khổ nhục nhã, vào lúc đêm khuya bà ấy thường xuyên lén lau nước mắt, không dám tạo ra tiếng động vì sợ thiếp biết được.”

Ta kể cho Tống Thiệu Huy nghe rất nhiều, hắn không trả lời chỉ ôm chặt ta thêm.

Loading...