Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 22: Ngày Thứ Hai Mươi Hai Làm Ca Ca Hờ

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:37:18
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn làm một quân t.ử khắc kỷ phục lễ, thực sự là một chuyện dễ dàng.

Liễu Trường Thanh tốn nhiều sức lực, mới khiến bản làm hành động thất lễ nào với thịt má của học trò, chỉ dắt bàn tay nhỏ của Vân Bảo lên xe bò.

Trong nhà Liễu phu t.ử bò và xe bò, chỉ là ngày thường đều cho thuê.

Khác với xe bò trong thôn chỉ một tấm ván xe, xe bò nhà Liễu phu t.ử mui che.

Vân Bảo tò mò chui trong, phát hiện bên trong một hàng ghế làm bằng gỗ, ngoài thì chẳng gì khác, chẳng qua đường thấy xe bò như sẽ cung kính nhường đường một chút.

Không gian trong mui xe bò lớn, Vân Bảo một lát, liền cảm thấy gì mới lạ, chuyển sang tò mò về điểm đến của bọn họ.

Rất nhiều lớn tuổi khi dẫn vãn bối nhà xã giao, ý định giới thiệu đối tượng xã giao cho vãn bối.

Dẫn đến việc thường xuyên xuất hiện tình huống hổ là trưởng bối xa lạ mở miệng thiết, trẻ tuổi căn bản đối phương là ai.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cũng may Liễu Trường Thanh là trưởng bối như , cảm thấy cho dù là trẻ con cũng lễ nghi của khách, chủ nhà sắp tới thăm là ai.

Hắn hỏi Vân Bảo một chút: “Lần yến hội là do Minh Công tổ chức, con còn nhớ Minh Công là ai ?”

“Nhớ ạ!” Vân Bảo giòn giã đáp, mặt lộ chút kiêu ngạo nhỏ, tỏ vẻ vấn đề làm khó y.

Lúc Vân Bảo học 《Bách Gia Tính》, chỉ đơn thuần học xem đời những dòng họ nào.

Liễu Trường Thanh dạy Vân Bảo luyện chữ, mượn Bách Gia Tính giới thiệu ít danh nhân cho Vân Bảo.

Trong đó bao gồm một vị danh nhân ở địa phương bọn họ —— Minh Công.

Minh Công tên thật là Trình Tắc, tự Duẫn Minh, là một lão cử nhân, đức cao vọng trọng ở Lâm Giang huyện, xưng tụng là Minh Công.

Sự tích của Minh Công say sưa bàn tán nhất, một là nhiều năm khi Lâm Giang huyện thủy tai, ông quyên góp hơn nửa gia tài để sửa chữa đê điều; hai là bao nhiêu năm nay, ông vẫn luôn quan tâm đến sự nghiệp văn giáo của Lâm Giang huyện.

Trong Lâm Giang huyện nhiều tư thục, đều do Minh Công giúp đỡ xây dựng.

Liễu gia tư thục chính là một trong đó.

Liễu Trường Thanh kể cho Vân Bảo , lúc mới bắt đầu dựa việc dạy học để mưu sinh, cái gì cũng kinh nghiệm.

Là Minh Công về , gọi đến phủ chỉ bảo một phen, giúp bỏ tiền xây tư thục, tuyên truyền cho trong huyện.

Nói thì chưởng quầy Trương Tam Đa của Trương gia thư phô chính là ngoại tôn của Minh Công đấy.

Vân Bảo và Trương Tam Đa kết giao ngang hàng, làm tròn lên, Minh Công cũng là ngoại tổ của y!

Minh Công mỗi năm khi năm mới bắt đầu, đều sẽ tổ chức một buổi yến tiệc, cũng chính là yến hội mà Vân Bảo sắp tham gia.

Buổi yến tiệc tên là Xuân Nhật yến.

Bề ngoài là mời cùng thưởng thức ngày xuân, thực chất là Minh Công xem tình hình của , nếu gặp chút khó khăn, Minh Công sẽ giúp đỡ một tay.

Đồng thời, những nhận sự giúp đỡ của Minh Công cũng sẽ nhân cơ hội đến thăm Minh Công, và phô bày một phen thành quả giáo d.ụ.c của cho Minh Công xem ——

Ví dụ như dẫn theo ái đồ của đến cho Minh Công xem thử.

Nói đến đây, Vân Bảo vẫn phản ứng , qua một lúc , y mới ưỡn thẳng lưng, khuôn mặt trở nên đỏ bừng.

Ai là học trò mà Liễu phu t.ử yêu thương nhất a?

Là Vân Bảo chúng nha!

Cho dù luôn nhận sự thiên vị của Liễu Trường Thanh, nhưng mỗi khi Liễu Trường Thanh thích đến nhường nào, Vân Bảo vẫn sẽ lâng lâng.

Đối với trẻ con mà , sự khẳng định của sư trưởng đôi khi còn quan trọng hơn cả gia trưởng đấy!

Vân Bảo nắm tay Liễu Trường Thanh lắc qua lắc , đảm bảo : “Phu t.ử cũng là ái sư của con, con nhất định sẽ làm phu t.ử mất mặt Minh Công !”

Liễu Trường Thanh vẫn là đầu tiên thấy xưng hô thể thống gì như “ái sư” , khỏi vuốt râu, chút dở dở : “Con a!”

*

Minh Công tuổi cao, thích sự ồn ào náo nhiệt nơi phố thị, ngày thường sống trong một điền trang cách Lâm Giang huyện xa.

Khi Vân Bảo và Liễu Trường Thanh đ.á.n.h xe ngựa đến bên ngoài phủ của Minh Công, nơi đỗ ít xe ngựa.

Liễu Trường Thanh xách theo quà tặng, cầm bái , dắt Vân Bảo đến cửa.

Quản gia ở cửa rõ ràng quen Liễu Trường Thanh, nhiệt tình : “Liễu phu tử, ngài đến , mau mau mời trong, lão gia đợi ngài lâu!”

Nói xong, quản gia mới thấy tiểu bất điểm bên cạnh Liễu Trường Thanh, kinh ngạc: “Năm nay ngài thế mà dẫn theo ấu t.ử tới?”

“Không ấu tử.” Liễu Trường Thanh giới thiệu, “Đây là đồ mới nhận, Liễu Vân.”

“Vân nhi, vị là Cao quản gia trong nhà Minh Công, còn mau chào ?”

“Cao gia gia hảo!” Vân Bảo ngọt ngào gọi một tiếng, khiến Cao quản gia hiếm lạ thôi.

Đợi Liễu Trường Thanh dẫn Vân Bảo bước hoa sảnh tổ chức yến hội, bọn họ thu hút sự chú ý của nhiều hơn.

Không ít mặt đều dẫn theo trẻ con tới, nhưng nhỏ như Vân Bảo, mắt như Vân Bảo, .

quen Liễu Trường Thanh, tiến lên chào hỏi, cũng đều tưởng Vân Bảo là nhi t.ử của Liễu Trường Thanh.

“Trường Thanh a, từ khi nào thêm một ấu t.ử đáng yêu như , thế mà ?” Một vị cố tri của Liễu Trường Thanh .

Có thể nhận nhầm thành cha ruột của Vân Bảo, Liễu Trường Thanh thực vui.

Vân Bảo lớn lên như , thông minh như , ai mà chẳng làm cha y chứ?

Đáng tiếc a, trong mệnh phúc khí , chỉ đành giải thích với Vân Bảo nhi t.ử của , mà là t.ử của .

Nghe thấy lời , ánh mắt Vân Bảo càng thêm kinh ngạc.

Đệ t.ử và nhi t.ử giống , t.ử nhất định khiến Liễu Trường Thanh vô cùng hài lòng, mới khiến Liễu Trường Thanh dẫn y đến mặt Minh Công!

“Sẽ là thấy đứa trẻ lớn lên mắt, liền mê hoặc tâm trí chứ?” Có nhỏ giọng rầm rì trong góc hoa sảnh.

Giọng điệu đó, cứ như thể Vân Bảo là một tiểu hồ ly tinh !

Liễu Trường Thanh thấu đủ loại tâm tư của , ngược gì bất mãn.

những e rằng sống hơn nửa đời , đều từng thấy qua thiên tài như Vân Bảo.

Có biểu hiện như , thể hiểu , thể hiểu .

Liễu Trường Thanh mang theo một cỗ kiêu ngạo khó giấu, dắt Vân Bảo nhập tiệc.

Trong loại yến hội , lớn và trẻ con thường tách biệt.

Vân Bảo thực sự quá nhỏ, trong một gia đình nuông chiều trẻ con, đứa trẻ bốn năm tuổi thể còn cần chạy theo đút cơm cơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-22-ngay-thu-hai-muoi-hai-lam-ca-ca-ho.html.]

Cho nên Cao quản gia đặc biệt sai lấy một chiếc ghế, an bài Vân Bảo bên cạnh Liễu Trường Thanh.

Vị trí của Liễu Trường Thanh cách bàn chính gần hơn, đợi đến khi Minh Công hoa sảnh, ông liếc mắt một cái thấy củ cải nhỏ giữa một đống củ cải lớn.

Nhìn bàn tay Vân Bảo nắm chặt vạt áo Liễu Trường Thanh, trong lòng Minh Công hiểu rõ ——

Trường Thanh đứa trẻ nhỏ như , cho nên đứa trẻ là đồ của ?

Liễu gia tư thục ở thôn quê, bao nhiêu nguồn học sinh.

Từ khi Liễu Trường Thanh bắt đầu dạy học, tuy năm nào cũng đến tham gia yến hội của ông, nhưng từng dẫn theo học trò tới.

Đây vẫn là đầu tiên!

Minh Công tò mò Vân Bảo điểm gì đặc biệt, thể khiến Liễu Trường Thanh với con mắt khác.

Sau khi xuống, ông liền tìm một cái cớ gọi Vân Bảo đến mặt, bảo Vân Bảo bên cạnh ông.

Vân Bảo Minh Công gọi, khi nhận sự cho phép của Liễu Trường Thanh, chút lạ lẫm chạy tới.

Đừng Minh Công tò mò về Vân Bảo, Vân Bảo thực cũng vô cùng tò mò về vị Minh Công !

Nếu Liễu Trường Thanh chỉ nhẹ nhàng với y một câu “Vị Minh Công đức cao vọng trọng”, y thể sẽ chỉ cái hiểu cái mà “ồ” một tiếng.

khi Liễu Trường Thanh kể những sự tích của Minh Công, Vân Bảo là thật sự từ tận đáy lòng làm quen với vị lão gia gia lương thiện hào phóng !

“Ngài chính là vị Minh Công sửa đê điều, hưng văn giáo ?” Vân Bảo mở to đôi mắt như quả nho Minh Công, đáy mắt là sự sùng bái khó lòng ngụy trang.

Minh Công nhiều lời tâng bốc của khác , nhưng khi thấy đôi mắt của Vân Bảo, vẫn nhịn .

“Tiểu gia hỏa, con là con nhà ai? Có theo học tập bên cạnh Trường Thanh ?” Minh Công ha hả hỏi.

Vân Bảo ngoan ngoãn đáp: “Con là của nhà cha nương, cũng là của nhà Liễu phu tử, con tên là Vân Bảo nha!”

Mặc kệ Vân Bảo trưởng thành sớm đến , nhiều thứ y cũng hiểu.

Trong thế giới của y, y chính là của nhà cha nương, tên chính là Vân Bảo, cho nên y liền như .

Nghe đến mức Liễu Trường Thanh che mặt, những lớn khác yến hội cũng vì thế mà ha hả.

Liễu Trường Thanh vẫn luôn nghiêm trang giới thiệu đại danh của Vân Bảo, nửa chữ cũng nhắc đến tiểu danh của y.

Lần đầu tiên thấy xưng hô “Vân Bảo” , ít đều cảm thấy cực kỳ chuẩn xác.

Tiểu gia hỏa thật sự giống như đám mây trời , da dẻ trắng trẻo mịn màng, thoạt mềm mại, giống như một tiểu bảo bối!

Minh Công cũng câu trả lời của Vân Bảo làm cho thấy đáng yêu, lập tức gọi “Vân Bảo Vân Bảo”.

“Vân Bảo hiện tại học đến ? Đã bắt đầu nhận chữ ?” Minh Công hỏi.

Vân Bảo nghiêm trang : “Con học xong 《Tam Bách Thiên》, đang học 《Ấu Học Quỳnh Lâm》 nha.”

“Hahaha… Cạc?”

Tiếng vui vẻ trong hoa sảnh, vì lời của Vân Bảo mà đột ngột im bặt, thậm chí còn phát tiếng kêu như vịt.

Rõ ràng, đều lời của Vân Bảo làm cho kinh ngạc.

Đừng thấy 《Tam Bách Thiên》 chữ ít, đối với lớn mà , học hình như cũng chỉ là chuyện vài ngày.

những đây phần lớn đều là trong nghề dạy dỗ học trò, đứa trẻ tầm tuổi tâm trí mở, đa một ngày chỉ thể học vài chữ, học xong trọn vẹn 《Tam Bách Thiên》, cần ít nhất một hai năm thời gian.

Một hai năm đứa trẻ mới bao lớn a?

Đã cai sữa ?

Nhìn sự nghi hoặc trong mắt , Liễu Trường Thanh đúng lúc giải thích với Minh Công: “Không giấu gì Minh Công, học trò của trời sinh quá mục bất vong, đến bốn tháng thuộc lòng 《Tam Bách Thiên》.

Minh Công nếu nghi lự, thể khảo giáo tiểu t.ử một phen.”

Nghe thấy lời của Liễu Trường Thanh, những khác trong hoa sảnh đều thở phào nhẹ nhõm… Mới là lạ.

Bọn họ càng thêm kinh hãi!

Thiên tài quá mục bất vong, sử sách nhiều, triều đường hiện nay cũng ít, nhưng bọn họ quả thực từng thấy.

Không đợi Minh Công biểu thị gì, ít , khảo nghiệm Vân Bảo.

Nói thật, cảnh tượng hiện tại , thoạt thực sự giống một đám lớn đang làm khó dễ tiểu gia hỏa Vân Bảo.

Vân Bảo sợ hãi, vỗ vỗ n.g.ự.c : “Mọi tới ! Vân Bảo sợ!”

Thấy dáng vẻ của Vân Bảo, những lớn ác liệt thấy Minh Công phản đối, quả nhiên bắt đầu luân phiên khảo giáo y.

Bọn họ ngay từ đầu chỉ là khảo nghiệm việc học thuộc lòng của Vân Bảo, phát hiện Vân Bảo đối với 《Tam Bách Thiên》 thuộc làu làu như cháo chảy, bọn họ bắt đầu khảo nghiệm mức độ quen thuộc của Vân Bảo đối với các điển cố trong sách.

Sau khi thấy Vân Bảo đối với các loại điển cố cũng thuộc như lòng bàn tay, thậm chí trực tiếp lấy một cuốn sách Vân Bảo từng xem qua, xem thử Vân Bảo thật sự quá mục bất vong !

Khảo nghiệm một hồi, trong hoa sảnh dần dần yên tĩnh , một hoa sảnh rộng lớn như , tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng thể thấy.

Không chỉ những lớn , những đứa trẻ vốn ồn ào nhất cũng đều trợn mắt há hốc mồm Vân Bảo.

Vân Bảo ưỡn cao lồng ngực, giống như một chú gà trống nhỏ chiến thắng, lấy sức một khiến tất cả á khẩu trả lời !

Cuối cùng vẫn là Minh Công phá vỡ sự im lặng, vỗ tay : “Tốt a a! Vân Bảo quả nhiên thiên tư phi phàm!”

Minh Công thấy Vân Bảo thể biểu hiện là thật sự vui mừng, kích động, liền sai lấy một bộ văn phòng tứ bảo và Tứ Thư tới, tặng cho Vân Bảo làm quà gặp mặt.

Bộ quà tặng thể quý trọng, nhưng đứa trẻ thấy bộ quà gặp mặt , nhịn bĩu môi.

Trẻ con nhà ai thích loại quà tặng chứ? Dù cũng thích!

Không ngờ, Vân Bảo thấy bộ quà tặng , thế mà vui vẻ nhận lấy.

Dường như cảm xúc “chán học” , căn bản tồn tại y .

Đứa trẻ vốn lén lút bĩu môi biểu hiện của Vân Bảo, khỏi thầm nghĩ: “Trời ạ, đây còn là ? E là tiểu yêu quái chứ?!”

So với đám trẻ con, những làm thầy, làm cha mặt thấy cảnh , đều cảm thấy đứa trẻ Vân Bảo thật sự cực kỳ .

Đứa trẻ trời sinh thông tuệ cần mẫn hiếu học như tìm chứ?

Nghĩ như , hảo cảm của bọn họ đối với Vân Bảo, đều nhất loạt chuyển thành sự ghen tị đối với Liễu Trường Thanh!

Dựa cái gì a! Dựa cái gì học trò như tên Liễu Trường Thanh nhặt chứ?

Ghen tị như lửa, gần như thiêu khô tâm can tỳ phế thận của bọn họ, khiến bọn họ làm một chuyện ngày thường sẽ làm.

Ví dụ như yến hội, lúc chuẩn ai về nhà nấy, một vị phu t.ử quan hệ khá với Liễu Trường Thanh, ý đồ vung cuốc đào góc tường.

Hắn dỗ dành Vân Bảo: “Vân Bảo từng nghĩ đến việc đổi một tư thục khác để học tập ?”

Loading...