Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 122: Ngày Thứ Hai Làm Vân Bảo

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:41:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào mùa thu , theo một vệt màu đỏ xuất hiện, còn bôn tẩu nữa, mà là trở về quê hương của , trở về mảnh đất.

Có những xưởng gang thép ầm ầm, những đoàn tàu xình xịch xuất hiện mảnh đất .

Trong nhất thời, thế giới xung quanh xảy những sự đổi nhật tân nguyệt dị, chỉ trừ Vân Bảo.

Vân Bảo vẫn nhỏ bé, bán trong suốt, khác thấy nó cũng thấy nó.

Trải qua bao nhiêu năm như , Vân Bảo , nó dường như là... quỷ...

khác luôn gọi kẻ là “quỷ tử”, “quỷ tử”, Vân Bảo mới dùng cái tên tương tự với những đó.

Nó cảm thấy nó là gió, là mây, tóm quỷ.

Nó và mỗi một đều tự giới thiệu về như , dù cho tất cả những thấy lời tự giới thiệu của nó đều thèm để ý đến nó nó vẫn nhạc thử bất bì.

Sau khi tự giới thiệu, Vân Bảo liền tâm an lý đắc bắt đầu ké tivi, sách vở trong nhà những , ngửi trộm cơm canh nhà bọn họ.

Khi trong thôn đang triển khai phong trào tảo manh, nó liền đường hoàng chỗ trống dự thính.

Chỉ điều một luôn lễ phép mà trực tiếp lên nó, hại nó đổi vị trí.

Thế giới đang đổi, mỗi ngày đều những thứ tươi mới, mặt mỗi đều treo nụ , Vân Bảo đầu tường tất cả những điều , phát hiện... nó hảo thích như !

Mặc dù nó bây giờ biến thành gió, biến thành mây, nó vẫn đang nghĩ, nếu thể càng ngày càng , càng ngày càng khoái lạc thì !

Thế là trong các loại hoạt động học tập, trong mỗi đại đội, học tập nhận chân nhất, là tấm gương tiên tiến thực là những thanh niên trong thôn, mà là một Vân Bảo nhỏ bé khác thấy.

Vân Bảo nhỏ bé lắc la lắc lư mà hấp thụ những kiến thức dường như vô dụng đối với nó, ở nông thôn học đủ , nó chạy lên thành phố học, khi khác ở trong thư viện, nó sấp vai lắc lư đôi chân nhỏ theo xem.

Nó còn chạy trong trường học, cùng các bạn nhỏ chơi hố cát, cùng lên học đường.

Trong quá trình Vân Bảo học nhiều, còn học tư tưởng duy vật phá trừ mê tín phong kiến.

Sau khi học xong ngày đó, Vân Bảo bầu trời, suy nghĩ hồi lâu về ba vấn đề lớn của nhân sinh ——

Ta là ai?

Ta từ tới?

Lại về ?

Nghĩ a nghĩ, Vân Bảo nữa mở mắt , phát hiện bất tri bất giác liền bay đến cửa nhà ăn trường học, phát hiện hôm nay cư nhiên khoai lang nướng, lập tức đem tất cả vấn đề đều quên sạch, bất tự giác ghé sát sạp khoai lang mà chảy nước miếng.

Vân Bảo lâu lâu lâu ăn qua thứ gì , nó đói, nhưng nó hảo thèm a...

Vân Bảo đang chảy nước miếng cuối cùng nhịn , nhào tới củ khoai lang lò gặm một miếng!

Vân Bảo những năm luôn như , thèm quá liền giả vờ gặm thức ăn, cái miệng nhai nhai coi như ăn qua .

ngờ hôm nay khi nó nhào lên củ khoai lang gặm một miếng xong, thực đả thực mà cảm nhận kết cấu miên nhuyễn, phẩm thường vị hương điềm của khoai lang nướng!

Vân Bảo lúc đầu nếm vị , lúc đầu còn phản ứng , nó cứng đờ tại chỗ hồi lâu, mới cuối cùng ý thức thứ xuất hiện trong miệng nó, cảm nhận , là vị của thức ăn...

Nó sợ xuất hiện ảo giác, vội vàng gặm một miếng khoai lang bên cạnh, đó đem đùi gà lớn, bắp cải hầm, thịt khâu nhục trong cửa sổ nhà ăn từng món một thử qua hết!

Cho đến khi đem mỗi món ăn đều thử qua , Vân Bảo mới cuối cùng xác tín —— Nó! Có thể! Ăn đồ ăn !

Hảo da!

Vân Bảo vì mà vui mừng nhảy cao ba mét, suýt chút nữa đ.â.m ngoài trần nhà.

Từ đó về , cuộc sống của Vân Bảo dường như càng thêm tuyệt vời, ngày thường học, sách, đến giờ cơm liền khắp nơi ké ăn ké uống, nhanh trở thành một khách quen.

Cái miệng nhỏ đó, điêu lắm!

Cháo loãng rau xanh bình thường, khó lọt mắt nó !

Vân Bảo cứ như một bên vô chỉ cảnh mà học tập, một bên ăn mỹ thực, xem sơn thủy, sống cuộc sống mà nhiều đều hâm mộ.

Khuyết điểm duy nhất, chính là nó vĩnh viễn tìm thấy thể chuyện với nó.

Khi nó quá mục bất vong, liếc mắt một cái thuộc lòng bài khóa, chỉ thể trân trối những giáo viên đó kiểm tra những học sinh khác trong lớp, tặng hoa hồng nhỏ cho bọn họ.

Vân Bảo cũng hoa hồng nhỏ.

Khi nó ăn một phần gà rán mỹ vị, nó chia sẻ với khác, ai thấy, nó chỉ thể làm bộ làm tịch bên cạnh một đứa trẻ khác.

Khi đứa trẻ : “Gà rán thật ngon!”

Nó liền phụ họa: “

Phụ đối diện đứa trẻ sẽ : “Ngon thì con ăn nhiều một chút.”

Đứa trẻ ăn đến mức rảnh miệng ứng lời, Vân Bảo liền sẽ giơ hai tay lên lớn tiếng ứng nó: “Hảo!”

Vân Bảo mỗi ngày đều khai khai tâm tâm, dù cho thỉnh thoảng sẽ gặp một chuyện vui, nó cũng sẽ để trong lòng.

Bởi vì nó cảm thấy so với những thời đại đầy rẫy chiến hỏa và m.á.u tươi đó, lúc nào hơn hiện tại .

Mỗi phố tính công điểm, nó đều đang nghĩ, nếu những ngủ đó thể cùng nó thấy cảnh thì ...

Vân Bảo thảo yếm chiến tranh, vì nó cũng thảo yếm những thứ sẽ gây chiến tranh.

Nhìn thấy Tứ đại phát minh nhắc đến sách giáo khoa, Vân Bảo thấy hỏa d.ư.ợ.c liền nữa.

Nghĩ đến những làn mưa đạn đây, Vân Bảo phẫn nộ chạy khỏi phòng học, khi , nó còn phẫn phẫn bất bình mà chỉ hai chữ “hỏa dược” bảng đen mắng: “Thứ xa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-122-ngay-thu-hai-lam-van-bao.html.]

Nghe thấy giáo viên đến Cách mạng công nghiệp cũng như Chiến tranh thế giới, Vân Bảo dường như cuối cùng tìm thấy tội khôi họa thủ, bịt tai , mắng: “Thứ xa!”

Vân Bảo từ chối hồi tưởng tiếp xúc với khói lửa chiến tranh từng kinh qua.

Nó cũng cảm thấy điều vấn đề gì, mỗi ngày vô ưu vô lự mà khắp nơi xuyên toa.

Mỗi đều nhà, khắp nơi đều là nhà của Vân Bảo!

Mặc dù mùa thu đó, cũng vĩnh viễn bình tĩnh tường hòa, luôn thiên tai nhân họa, lúc đầu vẫn đang đói bụng.

từng năm từng năm trôi qua, mảnh đất quả thực đang biến , vùng đất cháy sém vốn dựng lên hết tòa đại xá gang thép đến tòa đại xá gang thép khác, Vân Bảo cũng từ một bạn nhỏ m.ô.n.g lung, biến thành bạn nhỏ bác học nhất thế giới!

Ngay cả công thức sữa bên lề đường nó đều rõ mồn một.

Đồng thời, hiện tại nó lúc trăng tròn nhất, dường như cũng năng lực nhẹ nhàng lật mở một trang giấy!

Cứ tiếp tục sống như , chừng Vân Bảo liền thể giống như yêu quái hồn linh trong phim truyền hình mà hiển hình !

Vân Bảo đối với việc tín tâm mãn mãn, và xem nhiều võng văn đang thịnh hành, định từ đó thu một cảm hứng tu hành.

Cái gì luyện khí, trúc cơ, quỷ tu...

“Ê, ý nghĩa, đổi một quyển .” Dưới ánh đèn, cô nương nhỏ cầm điện thoại lật xem võng văn hứng thú gì với quyển tiên hiệp văn đầy rẫy thiết lập màn hình .

Thế là cô thèm để ý đến bạn nhỏ đang đến nhập thần bên cạnh, tự ý thoát khỏi quyển tiểu thuyết , lật xem quyển khác.

“Tại xem nữa?” Vân Bảo bĩu môi, mãn nguyện mà lẩm bẩm, “Rõ ràng ý tứ mà!”

Cô nương nhỏ thèm để ý đến lời phàn nàn của Vân Bảo, đôi mắt lướt màn hình, cuối cùng khóa định một quyển chân giả thiếu gia văn hot gần đây.

Cô nhấn xem thử, phát hiện quyển ý tứ hơn quyển tiên hiệp văn nhiều, tình tiết cẩu huyết, điệp đãng khởi phục, chút vấn đề chính là cô và một nữ phối giác trong đó trùng tên .

“Suỵt.” Cô nương nhỏ xem, man vô mục đích mà nghĩ, “Cùng tên cùng họ, xuyên chứ? Phải xem cho kỹ mới !”

Theo cái cớ , cô một xem đến ba giờ sáng!

Mà Vân Bảo... cũng ở một bên lặng lẽ xem, đừng , quyển văn quả thực chút ý tứ đó.

Chính là hai vị nhân vật chính bên trong hảo khả liên a, Vân Bảo thầm nghĩ.

Cô nương nhỏ và Vân Bảo xem đến thượng đầu, đáng tiếc Vân Bảo tuy cần ngủ, cô nương nhỏ đó là cần.

Thế là lúc ba giờ hai mươi bốn phút, cô nương nhỏ thực sự trụ nữa, tay cầm điện thoại liền ngủ , ánh sáng điện thoại chiếu lên mặt cô xanh lè.

Vân Bảo bạn xem sách ngủ , trong lòng đối với tình tiết tiếp theo thực sự hiếu kỳ, nó đảo mắt, cô nương nhỏ điện thoại, nhịn vươn bàn tay nhỏ của .

Nhờ nguyệt hoa, Vân Bảo chạm màn hình điện thoại, đối với nó nhẹ nhàng vuốt một cái ——

Nhi hậu bên cửa sổ đột nhiên hào vô dự triệu mà truyền đến một tiếng sấm sét cực lớn!

“Ầm đùng!!”

Vân Bảo dọa đến mức cả nhỏ bé đều bay lên!

Sau đó khoảnh khắc tiếp theo nó liền hai mắt hoa lên, cả càng thêm khinh phiêu phiêu, cuối cùng dần dần biến mất trong khí, chỉ còn ánh sáng điện thoại của cô nương nhỏ lúc sáng lúc tối.

Trời tối , sấm nổ , mây sắp biến thành cơn mưa lớn rơi xuống .

*

Khi Vân Bảo nữa khôi phục thanh tỉnh, nó phát hiện nó còn trí trong gang thép xi măng nữa, mà là đến một khu rừng tính là mậu mật.

Đối mặt với sự biến cố đột ngột , Vân Bảo chút mang nhiên, chút sợ hãi, nó vươn tay nhỏ, vươn chân nhỏ, phát hiện vẫn là trong suốt, thể khinh dịch xuyên qua cành cây.

Nó lúc mới khoa trương mà vỗ vỗ lồng ngực, thở phào nhẹ nhõm, đó thử rời khỏi khu rừng .

ngờ nó bao lâu, liền ở mặt đất thấy một , dường như... “ngủ ”?

Vân Bảo lâu thấy ngã bên đường, hoảng hoảng trương trương mà bay đến bên cạnh , phát hiện căn bản giống hiện đại.

Mặt vàng da bọc xương, chỉ còn da bọc xương, hơn nữa bẩn bẩn, giống như lâu tắm rửa , quần áo cũng là loại thô bố ma y giản đơn nhất, vá chằng vá đắp còn mấy .

Người qua chỉ mười mấy tuổi, làm mà ngã ở đây nhưng may mà còn thở.

Vân Bảo gọi : “Này, tỉnh , đừng ngủ!”

Vân Bảo từng gọi nhiều như , nhưng những đó bao giờ phản hồi nó.

giống, khi nó kiên trì ngừng gọi nhiều tiếng, gầy hình cư nhiên thực sự mở mắt và cùng nó tứ mục tương đối.

Vân Bảo cơ bản bao giờ như mà đối thị với khác, dường như nó thấy , căng thẳng đến mức nín thở.

nhanh, liền dường như thấy nó như cũ, tự bò dậy, lắc lắc đầu kiểm tra tình hình và cái thùng gỗ bên cạnh.

Xác nhận vấn đề gì xong, liền chuẩn cõng thùng gỗ rời .

Vân Bảo thấy như , xổm ở góc tường động cũng động, trong lòng là cảm thụ gì.

Nó nghĩ nó thực sự là một đứa trẻ kiên cường, nó hảo cha nương...

Vân Bảo mở to mắt để nước mắt của rơi xuống, nhưng thủy khí bất tự giác mà hội tụ ở đáy mắt nó.

lúc , Vân Bảo đột nhiên thấy đáng lẽ rời đó, nắm lấy thùng gỗ tay, nhỏ giọng tự giễu: “ là điên , cư nhiên cảm thấy nãy đứa trẻ đang gọi ...”

Nghe thấy lời , Vân Bảo mãnh nhiên ngẩng đầu .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nó lau lau nước mắt, bay đến mặt đó, nỗ lực ở mắt khua tay múa chân: “Này ! Ngươi thấy ? Ta là Vân Bảo đó! Ta quỷ, là mây đó! Ngươi thấy ? Là Vân Bảo đang gọi ngươi đó!”

Loading...