Thật Giả Thiếu Gia? Đều Là Đệ Đệ Của Ta! - Chương 105: Ngày Thứ Tư Làm Thuần Thần Ca Ca
Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:40:45
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời Liễu Vân , vặn Tạ Tễ Xuyên bước .
Trong chốc lát, Tạ Tễ Xuyên nghĩ đến hồi nhỏ Liễu Vân cũng từng dẫn xem “Quảng Hàn cung”.
Đó là năm đầu tiên bọn họ ngoài du lịch, vì kịp về quê tiết Trung thu, Liễu Vân liền thần thần bí bí dẫn và Thẩm Quan Di xem Quảng Hàn cung.
Sau đó y cứng rắn kéo Tạ Tễ Xuyên và Thẩm Quan Di lên một ngọn núi cao.
Trăng đêm đó , núi cao, trăng dường như trong tầm tay, như thể thật sự thể mượn đó mà trực chỉ Quảng Hàn cung.
Đương nhiên, bọn họ thấy Quảng Hàn cung thật sự, chỉ là vặn thấy một ngôi băng.
Ở Đại Tĩnh, băng là “ chổi”, điềm lành gì, nhưng Liễu Vân rằng ước nguyện băng, thì thể tâm tưởng sự thành.
Lời của Liễu Vân như , thể là thách thức nhận thức của phàm thế, nhưng y , Thẩm Quan Di và Tạ Tễ Xuyên đều hề nghi ngờ, học theo Liễu Vân mà thầm ước một điều ước trong lòng.
Tạ Tễ Xuyên hồi tưởng điều ước từng ước, đó phát hiện, nhiều năm như , điều ước của vẫn hề đổi —
Hắn mãi mãi ở bên Liễu Vân.
Sao băng thoáng chốc vụt qua, Tạ Tễ Xuyên cũng băng thấy lời cầu nguyện của .
Tuy nhiên, dù băng thấy cũng , Tạ Tễ Xuyên nghĩ, sẽ luôn dai dẳng bám riết lấy Liễu Vân.
“Ca ca.” Hắn bước lên, trực tiếp cả sấp lưng Liễu Vân hỏi, “Ca ca cùng khác ngắm trăng ?”
Tạ Tễ Xuyên trong mộng thực cao lớn như hiện tại, tuy trong mộng cũng thần lực, nhưng vì từ nhỏ ăn đủ no, nuôi cơ bắp vạm vỡ, thể trạng cũng nhỏ hơn một chút, khi mặc quần áo thậm chí sẽ khiến cảm thấy như một cây tre.
Chính vì , mỗi Liễu Vân cảm nhận trọng lượng của Tạ Tễ Xuyên, y thấy quá cao lớn, ngược còn cảm thấy chút thỏa mãn.
Y vỗ vỗ cái đầu đang đè vai y của Tạ Tễ Xuyên, cưng chiều : “ , tháng là Trung thu , làm một chiếc kính viễn vọng cùng ngắm trăng, đến lúc đó ngươi cũng thể xem mặt trăng rốt cuộc Quảng Hàn cung .”
Nghe Liễu Vân một cùng khác ngắm trăng, Tạ Tễ Xuyên khẽ thở phào nhẹ nhõm, đó mới quan tâm đến “kính viễn vọng” là gì.
Liễu Vân luôn vui lòng chia sẻ kiến thức y thấy từ trong mộng, vì đối mặt với sự nghi hoặc của Tạ Tễ Xuyên, y qua loa, mà hỏi Tạ Tễ Xuyên: “Ngươi từng thấy hình dạng của ánh sáng ?”
Y bắt đầu từ cột sáng mặt trời chiếu qua kẽ lá mà về sự truyền và khúc xạ của ánh sáng.
Liễu Vân rõ nguyên lý của kính viễn vọng, Tạ Tễ Xuyên lặng lẽ lắng phía , cũng rốt cuộc hiểu , chỉ một mực gật đầu, và thỉnh thoảng đáp hai tiếng.
Nghe tiếng ủng hộ của Tạ Tễ Xuyên, Liễu Vân càng càng hưng phấn, nhắc đến “cầu vồng”, trực tiếp cho Tạ Tễ Xuyên xem “cầu vồng”.
Tạ Tễ Xuyên hiểu lắm ý Liễu Vân là gì, cho đến ba ngày , Liễu Vân cầm một món đồ nhỏ làm bằng thủy tinh tìm đến .
Liễu Vân với Tạ Tễ Xuyên đây là “lăng kính tam giác”, đặt nó ánh nắng mặt trời là thể thấy cầu vồng.
Lúc trong thư phòng nắng , một vệt sáng chiếu mặt bàn, Liễu Vân liền đặt lăng kính tam giác lên bàn sách.
Sau đó điều kỳ diệu xảy ! Ánh nắng mặt trời qua sự khúc xạ của lăng kính tam giác, quả nhiên mặt bàn biến thành một dải hồng quang!
“Thế nào? Đẹp ?” Liễu Vân hỏi.
Thủy tinh trong suốt, hồng quang rực rỡ quả thật là điều Tạ Tễ Xuyên từng thấy, nhưng giờ phút , so với hồng quang thì Liễu Vân còn chói mắt hơn.
Ánh nắng chiếu thư phòng, khi hội tụ lăng kính tam giác chiếu sáng những hạt bụi nhỏ trong khí, Liễu Vân lúc những hạt bụi đó, đôi mắt long lanh Tạ Tễ Xuyên, khiến Tạ Tễ Xuyên rời mắt .
“Đẹp lắm.” Tạ Tễ Xuyên theo bản năng .
Liễu Vân lúc mới vui vẻ lên, đó hào phóng nhét lăng kính tam giác bàn cho Tạ Tễ Xuyên : “Vậy dải cầu vồng thuộc về ngươi.”
Tạ Tễ Xuyên bất ngờ kịp phòng nhận món quà của Liễu Vân, dải hồng quang đó cứ thế quét lòng , khiến chút bất ngờ chút vui mừng.
Tuy nhiên nhanh chóng nghĩ đến một vấn đề: “Ca ca, món quà chỉ một , Liễu Trạch cũng ?”
Là Liễu Vân nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ mà lớn lên, Tạ Tễ Xuyên ít nhận quà của Liễu Vân, nhưng kể từ khi Liễu Trạch trở về Liễu gia, quà của Tạ Tễ Xuyên còn là độc nhất nữa.
Liễu Vân câu hỏi của Tạ Tễ Xuyên, tự nhiên : “Ta cũng chuẩn một phần cho Tiểu Trạch, ?”
Thấy Liễu Vân thản nhiên như , niềm vui nhận quà trong lòng Tạ Tễ Xuyên khỏi giảm giá trị.
Không thích món quà Liễu Vân vất vả chuẩn cho , chỉ là… chút đủ.
Hắn phát hiện càng lớn càng đủ.
Trước đây khi còn nhỏ, thể thấy ca ca là vui .
Lớn hơn một chút, chỉ cần thể ở bên ca ca lâu dài, cũng mãn nguyện.
Sau khi phát hiện ruột của ca ca, chỉ nghĩ chỉ cần ca ca vẫn coi là , sẽ mãn nguyện.
Thế nhưng giờ đây, dường như thỏa mãn khi làm của Liễu Vân nữa.
Theo lý mà , và Liễu Trạch đều là của Liễu Vân, Liễu Vân chuẩn quà riêng cho bọn họ vốn gì đáng trách.
Thế nhưng làm giống như Liễu Trạch, làm — duy nhất của Liễu Vân.
Nhận điều , Tạ Tễ Xuyên bỗng nhiên phát hiện điều ước hiện tại của sớm giống hồi nhỏ, nhưng rốt cuộc khác ở chỗ nào, chút nghĩ rõ, hoặc là … dám nghĩ.
Tạ Tễ Xuyên vốn là tính cách truy cùng hỏi tận và cố chấp, nhưng lúc , hiếm khi chút rụt rè mơ hồ.
Trong sâu thẳm nội tâm, hiểu rằng nếu nghĩ rõ một vấn đề, thể sẽ mất Liễu Vân, vì trong tiềm thức chọn suy nghĩ kỹ, đào sâu.
Điều thật sự giống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/that-gia-thieu-gia-deu-la-de-de-cua-ta/chuong-105-ngay-thu-tu-lam-thuan-than-ca-ca.html.]
Liễu Tễ Xuyên dám nghĩ liền nghĩ rõ , trong lòng uất ức nhưng nguyên nhân, chỉ thể ngày ngày mặt mày đen sạm với mỗi trừ Liễu Vân , dọa đến nỗi các bạn học trong Quốc T.ử Giám cũng dám dễ dàng đối mặt với .
So với Tạ Tễ Xuyên, Liễu Trạch thì cởi mở hơn nhiều.
Sau khi món đồ mới lạ như lăng kính tam giác , liền mang nó đến Quốc T.ử Giám khoe khoang với chư đồng liêu.
Thế là lâu , tất cả trong Quốc T.ử Giám đều Liễu Vân mà thể tạo cầu vồng từ hư !
Một ngày , chuyện liền truyền khắp triều đình.
Hai ngày , cả Kinh Thành đều chuyện , hơn nữa còn Liễu Vân chỉ thể tạo cầu vồng từ hư , mà còn thể tạo thiên lý nhãn để phàm nhân cũng thể thấy tiên cung trời!
Chuyện lập tức gây sóng gió lớn trong Kinh Thành!
Thứ nhất, bọn họ kinh ngạc thủ đoạn thần tiên của Liễu Vân, đối với Liễu Vân càng thêm tò mò.
Thứ hai, bất kể là kẻ buôn bán nhỏ, chạy việc vặt văn nhân nhã sĩ, hoàng quý tộc, chỉ cần là phàm nhân, ai là trộm thiên cung!
Người đất bao giờ ngừng tưởng tượng về bầu trời, về mặt trăng.
Biết thể thấy tiên đình trời, tất cả đều yên !
Ngày hôm , đợi đến khi Liễu Vân làm, tất cả đều hữu ý vô ý thăm dò chuyện , thậm chí ngay cả Cảnh Hi Đế cũng đặc biệt gọi Liễu Vân đến, hỏi y lời đồn đại trong dân gian là thật .
Cảnh Hi Đế mặt lộ vẻ nóng bỏng — tuy đây Liễu Vân thủy tinh thể chế tạo thiên lý nhãn, nhưng từng nghĩ thiên lý nhãn còn thể giúp thấy thần tiên trời!
Nghe câu hỏi của chư đồng liêu và Cảnh Hi Đế, Liễu Vân lúc mới trong dân gian mà lưu truyền những lời đồn như .
Y những lời đồn từ mà , chút bất đắc dĩ cố gắng giải thích với Cảnh Hi Đế, y quả thật đang nghiên cứu “thiên lý nhãn”, đến lúc đó cũng sẽ mời cùng ngắm trăng, xem hình dáng thật sự của mặt trăng.
Tuy nhiên, nếu ôm ý nghĩ xem tiên cung, thần tiên, lẽ sẽ thất vọng.
Liễu Vân sợ Cảnh Hi Đế ôm quá nhiều kỳ vọng, cuối cùng nếu thất vọng e rằng sẽ liên lụy khác, vội vàng dập tắt một ý nghĩ thực tế của .
Sự lo lắng của y lý, bởi vì chỉ y như , Cảnh Hi Đế vài phần thất vọng, đến nỗi tức giận.
Đế vương nhân gian tuy tôn quý, nhưng cũng thoát khỏi sinh lão bệnh tử.
Nếu kỹ dung nhan hiện tại của Cảnh Hi Đế, sẽ thấy bắt đầu thể tránh khỏi bước tuổi già, hơn nữa vì túng d.ụ.c quá độ cộng thêm việc nước nhọc lòng, dường như còn già nua hơn bình thường…
Tuy vẻ ngoài , mặt Liễu Vân cũng ít khi thể hiện , nhưng trong sâu thẳm nội tâm lo lắng bất an.
Lúc , khỏi như nhiều vị hoàng đế đây, bắt đầu nghĩ đến những thần tiên hư vô mờ mịt…
Vào lúc cho , lẽ thể gặp thần tiên, đột nhiên cho đây là tin đồn, làm thể tức giận?!
Đáng tiếc thể chất vấn lời Liễu Vân ! Tuy Liễu Vân vì dùng thiên lý nhãn thấy thần tiên trời, nhưng cũng rõ Liễu Vân tuyệt đối sẽ vô đích phóng thỉ!
Hắn lời Liễu Vân , theo bản năng lật đổ tất cả tấu chương bàn.
Đây là đầu tiên nổi giận mặt Liễu Vân, cũng là đầu tiên ở chỗ Liễu Vân cảm thấy lúng túng, gần như mắng c.h.ử.i xối xả Liễu Vân!
Thế nhưng dáng vẻ mơ hồ của Liễu Vân, dừng một chút, cuối cùng gì, chỉ bảo Liễu Vân lui xuống .
Liễu Vân chút ngẩn di chuyển bước chân lui xuống.
Thật lòng mà , đây thực cũng là đầu tiên Liễu Vân đối mặt với lửa giận của trưởng bối, lửa giận của đế vương.
Y chút mờ mịt, nhưng vì thế mà sợ hãi, y vài bước, bỗng nhiên đầu , y Cảnh Hi Đế : “Bệ hạ, tuy trời thần tiên, nhưng thần tin ngài nhất định sẽ thất vọng với những gì thấy.”
Nói xong, y mới rời .
Cảnh Hi Đế bóng lưng thẳng tắp của y, một bầu lửa giận chỗ trút bỗng nhiên tan biến.
Hắn qua cửa sổ mở lên trời.
Tuy hy vọng tan vỡ, quả thật vẫn chút tò mò về cảnh tượng trời.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trên trời nếu thần tiên, thì gì?
*
Nguyên lý chế tạo kính viễn vọng quá phức tạp, cộng thêm Liễu Vân tìm bản vẽ chỉnh từ trong mộng, Tết Trung thu, y thuận lợi chế tạo một chiếc kính viễn vọng khá lớn, và vận chuyển nó lên Quan Tinh các của Khâm Thiên giám.
Mỗi năm Tết Trung thu, trong cung đều tổ chức yến tiệc ngắm trăng.
Những năm trong yến tiệc ngắm trăng, chẳng qua chỉ ăn uống, xem ca vũ, tâng bốc một phen.
Thế nhưng năm nay, Cảnh Hi Đế dẫn chư triều thần cùng Liễu Vân bước lên Quan Tinh các.
Sau khi điều chỉnh xong kính viễn vọng, Liễu Vân tiến lên một bước, đối với Cảnh Hi Đế : “Xin Bệ hạ đến gần ngắm trăng.”
Cảnh Hi Đế bước lên, theo chỉ dẫn của Liễu Vân ghé cái quái vật hình ống dài kỳ lạ , áp mắt mặt kính.
Ban đầu, vịn kính viễn vọng vẫn tìm thấy mặt trăng ở , Liễu Vân vội vàng giúp vịn ống kính một chút, Cảnh Hi Đế lúc mới cuối cùng thấy một khung cảnh chấn động —
Chỉ thấy ngọc bàn trắng ngần đó trong kính viễn vọng mà là một vùng hoang tàn…
Nhìn chằm chằm hồi lâu, trong lòng Cảnh Hi Đế cũng theo đó mà trở nên chút hoang tàn.
Trên trời chỉ tiên cung và thần tiên? Vậy mà cỏ cây mọc! Không một bóng !
Đây chính là thứ mà Liễu Vân xem xong sẽ thất vọng ?!