[Thập niên 90] Cẩn Ngôn - Chương 224: Sóng Ngầm Đại Tây Dương, Bão Táp Cung Đình Nga

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:09:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiến tranh tàu ngầm hạn chế của Đức năm 1915 từng khiến phe Hiệp ước tổn thất hơn 1,3 triệu tấn hàng hóa, trong đó tổn thất lớn nhất là Anh quốc. Sau đó, do hai tấn công nhầm tàu buôn Mỹ, gây cái c.h.ế.t cho dân thường Mỹ, cộng thêm sự phản đối của các nước trung lập khác, chiến tranh tàu ngầm hạn chế đầu tiên mới buộc chấm dứt.

Sau trận hải chiến Jutland, Wilhelm II và Bộ Tổng tham mưu Đức đều nhận thức rõ ràng rằng, chỉ dựa hạm đội chiến đấu biển thì thể chống hải quân Anh hùng mạnh. Nếu kiềm chế Anh quốc biển, vũ khí hữu hiệu nhất chính là tàu ngầm. Khi cuộc chiến bộ bắt đầu bất lợi cho Đức, và cuộc chiến cũng thể giành nhiều ưu thế hơn, thì việc đ.á.n.h chìm một lượng lớn tàu buôn của phe Hiệp ước, cắt đứt thương mại biển của Anh quốc, là phương pháp duy nhất của Đức để thể buộc kẻ thù bàn đàm phán.

Wilhelm II và Bộ Tổng tham mưu Đức cuối cùng đưa quyết định, bất kể các nước trung lập phản đối , dù cho cắt đứt quan hệ ngoại giao với Mỹ, cũng tiếp tục chiến tranh tàu ngầm hạn chế. Điều còn chỉ vì thắng lợi của cuộc chiến, mà là vì sự "sinh tồn" của nước Đức.

"Nếu Mỹ tham chiến, Đức nên làm gì bây giờ?"

Vấn đề đặt mặt Đức, nhưng Bộ Tổng tham mưu Đức đến kết luận rằng, Mỹ đặt chân lên chiến trường châu Âu, ít nhất cũng một năm . Huống chi, Đức hiện 158 tàu ngầm hiệu suất cao, mỗi ngày đều thể đảm bảo 40 tàu ngầm tiến hành "săn mồi" mặt biển. Tàu chiến và tàu vận tải của Mỹ khả năng lớn tàu ngầm Đức phát hiện và đ.á.n.h chìm, Mỹ sẽ mạo hiểm như ?

Trong mắt Anh lúc , lục địa châu Mỹ từng là thuộc địa của Đại Anh, kinh tế Mỹ phát triển đến cũng đổi sự thật . Trong mắt Pháp, Mỹ nhận sự giúp đỡ lớn từ Pháp trong Chiến tranh Độc lập, khi độc lập Pháp ủng hộ, mới thể vững trong "thế giới châu Âu", họ nên "báo ân". Còn trong mắt Đức, Hoa Kỳ là một quốc gia coi lợi ích cao hơn tất cả.

"Người Mỹ coi lợi ích hết sẽ làm chuyện ăn cả ngã về ."

Đây là kết luận mà Bộ Tổng tham mưu Đức đưa , và Wilhelm II cũng vui vẻ chấp nhận.

"Thay vì gửi gắm hy vọng Mỹ, bằng tìm cách thiết lập quan hệ mật hơn với Hoa Hạ." Công sứ quyền của Đức tại Hoa Hạ, Paul von Hintze, trong điện báo gửi về nước: "Dù thể kết minh với Hoa Hạ, cũng thể để họ ngả về phía phe Hiệp ước. Việc Hoa Hạ tấn công Nga, thậm chí là tấn công Nhật Bản, đều thể kìm hãm bước chân của kẻ thù."

Không chỉ Đức, mà Anh và Pháp cũng chú ý đến động thái của Hoa Hạ hơn bao giờ hết. So với nước Mỹ xa xôi cách trở, vị trí của Hoa Hạ "gần" châu Âu hơn.

"Một khi Hoa Hạ tham chiến, quốc gia cổ xưa đang tỏa sáng trở thể sẽ trở thành mấu chốt quyết định chiều hướng của cuộc chiến."

Mỹ chỉ hơn mười vạn quân thường trực, họ thậm chí còn huấn luyện quân sự chính quy, đừng là điều khiển xe tăng và máy bay, ngay cả các chiến thuật như thâm nhập, pháo yểm trợ cũng từng qua.

Họ chỉ chiến hào, chỉ s.ú.n.g trường, chỉ đội hình phương trận, đầu còn đội mũ cao bồi. Sự lạc quan của họ về chiến tranh, giống như tấm áp phích tuyển quân kỳ quái của chính phủ Mỹ, khiến châu Âu thể nào hiểu nổi.

Tuy nhiên, năng lực sản xuất công nghiệp và nguồn nhân lực dồi dào của họ thể "bù đắp" cho tất cả những thiếu sót .

Chiến thuật quen thuộc, thể huấn luyện.

Trang lạc hậu, cũng vấn đề.

Điều mà các nước như Anh, Pháp cần là vật tư của Mỹ, vũ khí do Mỹ sản xuất, và một lượng lớn lính Mỹ thể làm "bia đỡ đạn".

Đừng tưởng rằng đều là " da trắng" thì sẽ tính kế lẫn . Nếu tướng Pershing kiên quyết yêu cầu quân đội Mỹ tác chiến độc lập, e rằng hơn 90% những cao bồi Mỹ "chính nghĩa" và "chủ nghĩa hùng" làm cho mụ mị đầu óc đều sẽ trở thành bia đỡ đạn cho châu Âu.

, khi chiến tranh mới bắt đầu, những cao bồi Mỹ chỉ trải qua huấn luyện ngắn ngủi, từng chứng kiến chiến trường đẫm m.á.u của châu Âu, vẫn những trận chiến t.h.ả.m khốc và con thương vong đáng sợ dọa cho khiếp vía.

So với tiếng pháo đinh tai nhức óc và cái c.h.ế.t thể ập đến bất cứ lúc nào hiện tại, Chiến tranh Độc lập và Nội chiến Mỹ quả thực giống như trò chơi trẻ con.

Quân đội Hoa Hạ thì khác, trong khi châu Âu đang c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt, quân đội Hoa Hạ cũng ngừng xuất kích, đ.á.n.h Nhật, tẩn Nga, còn từng giao chiến với quân đội thuộc địa của Anh và Pháp ở Đông Nam Á. Mặc dù quân đội thuộc địa chủ yếu là lính Ấn, nhưng từ miệng các sĩ quan Anh chỉ huy những lính , vẫn thể sức chiến đấu của quân đội Hoa Hạ mạnh mẽ đến mức nào.

chiết khấu nữa, cũng cao hơn các cao bồi Mỹ một bậc, càng cần đến những châu Phi vũ trang.

Đáng tiếc, thái độ của chính phủ Hoa Hạ đối với cuộc chiến châu Âu rõ ràng, đó là giữ trung lập. Dù gần đây thái độ chút "dao động", nhưng vẫn thể phán đoán Hoa Hạ sẽ ngả về phe nào.

Cùng lúc đó, những chiếc tàu ngầm Đức ẩn đáy biển một nữa bắt đầu cuộc săn lùng.

Chỉ trong vòng một tháng, vùng biển mà tàu ngầm Đức qua gần như trở thành một vùng đất c.h.ế.t. Số lượng tàu buôn của các nước trung lập hướng đến phe Hiệp ước giảm mạnh, chỉ một ít quốc gia như Mỹ vẫn còn kiên trì.

Để đối phó với tàu ngầm Đức, Anh dùng đủ cách: tàu Q, thiết nước, lưới chống tàu ngầm, tổ chức các tàu tuần tra các tuyến đường chính... Tất cả những biện pháp thể nghĩ , Anh đều thực hiện, nhưng hiệu quả vẫn lớn.

Các chỉ huy tàu ngầm Đức ít khi tàu Q lừa. Dù cho thủy thủ tàu diễn xuất chân thực đến , la hét chạy tán loạn, chỉ thiếu nước nhảy xuống biển, cũng tàu ngầm Đức nào ngốc nghếch nổi lên mặt nước để làm bia cho những khẩu pháo cỡ lớn tàu. Hạm đội Anh tuần tra các tuyến đường chính, còn tàu ngầm Đức thì ẩn nấp ở những nơi cách tuyến đường chính vài km. Hạm đội Anh tuân thủ nghiêm ngặt "quy tắc", nên tỷ lệ phát hiện chúng cực kỳ nhỏ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tàu ngầm Đức cũng là "bất khả chiến bại". Việc sử dụng động cơ đốt trong và pin điều khiển khiến mùi trong tàu ngầm khó chịu. Do cấu trúc bên trong, tàu ngầm nhiều nhất cũng chỉ thể mang theo tám quả ngư lôi.

Người Anh nên may mắn rằng tàu ngầm của Đức chỉ thể ở nước mười hai tiếng đồng hồ, nếu , tổn thất của họ sẽ gấp vài , thậm chí vài chục so với hiện tại.

Hậu quả của chiến tranh tàu ngầm hạn chế nhanh chóng thể hiện rõ trong phe Hiệp ước. Nguồn cung vật tư, đặc biệt là lương thực của các quốc gia, trở nên căng thẳng hơn. Ngay cả Anh quốc cũng bắt đầu chế độ phân phối lương thực nghiêm ngặt hơn. Thức ăn của binh lính ngoài mặt trận cũng giảm xuống đến mức "tồi tệ tột đỉnh". Sau khi Đại Anh thống trị các đại dương, Anh bao giờ lo lắng về lương thực, nhưng bây giờ, ngay cả tầng lớp trung lưu cũng chỉ thể cầm hộp cơm ngoan ngoãn xếp hàng.

Vận rủi, xếp hàng cả ngày cũng chắc đủ bánh mì cho cả nhà ăn.

Chợ đen trở nên thịnh vượng hơn, một lượng lớn hàng hóa buôn lậu từ Mỹ và Hoa Hạ, đặc biệt là đồ hộp và bột mì, giá cao ngất ngưởng chợ đen.

, để lấp đầy bụng, Anh cũng tiếc tiền trong túi. Khi đồng bảng Anh còn hữu dụng, vàng, trang sức, đồng hồ quả quýt, đồ sứ, bộ đồ ăn bằng bạc bắt đầu chảy chợ đen với lượng lớn. Trong đó những món "giá trị sưu tầm" sẽ qua tay các thương nhân trung gian, đưa đến Thụy Sĩ, vận chuyển về Hoa Hạ.

Chuyện bán tranh của danh họa cho một tên lừa đảo Áo xảy nữa. Hứa nhị tỷ thề rằng, nếu nàng còn gặp kẻ đó, nàng sẽ khiến hối hận vì sinh đời !

Người Anh còn sợ hãi khinh khí cầu Zeppelin của Đức nữa. Sau khi máy bay chiến đấu sử dụng đạn nổ mạnh và đạn cháy, những chiếc khinh khí cầu tốc độ chậm, hình thể cồng kềnh trở thành mục tiêu nhất cho máy bay chiến đấu. Những chiếc Zeppelin bay đến bầu trời London thường b.ắ.n thành những quả cầu lửa khổng lồ.

May mà Đức còn máy bay ném b.o.m hai tầng cánh Gotha, nhưng dù máy bay ném b.o.m lớn đến , lượng đạn d.ư.ợ.c mang theo cũng thể so sánh với khinh khí cầu. Vào năm 1917, các cuộc ném b.o.m của Đức lãnh thổ Anh còn thể dễ dàng lay động tinh thần của Đại Anh nữa.

Điều duy nhất thể khiến John Bull lo lắng là thương vong chiến trường và sự thiếu hụt vật tư nghiêm trọng.

Tất cả Anh đều đang chờ đợi tàu buôn đến. Giữa đường xuất hiện một vài tình huống dở dở .

Ví dụ, một chiếc tàu buôn Mỹ chở đầy hàng đến, khi dỡ hàng mới phát hiện, hơn 70% hàng hóa tàu là giày cao gót nữ và các loại mỹ phẩm. Lục tung cả khoang hàng cũng tìm thấy một bao bột mì một hộp đồ hộp nào.

Lại ví dụ, một chiếc tàu buôn Hoa Hạ cập cảng, đầy hy vọng dỡ hàng hóa tàu xuống, phát hiện phần lớn trong đó là lụa là gấm vóc đắt tiền. Trước đây, Anh từng cuồng nhiệt theo đuổi lụa phương Đông, nhưng bây giờ, vải nỉ còn thực dụng hơn! Chỉ những quý bà quan tâm đến chiến trường mới vui mừng khôn xiết khi thấy những thứ , còn chồng của họ, e rằng chỉ .

Trong thời gian đó cũng tàu buôn Nhật Bản, những thứ họ vận chuyển đến càng khiến cạn lời. Có thể tưởng tượng ? Một tàu đồ sứ!

Những chuyện dở dở như cứ tiếp diễn, nhưng bất kể hàng hóa vận chuyển đến cảng là gì, đều sẽ mua hết. Nếu mua, trời mới tàu buôn sẽ đến khi nào.

Đồ vật thực dụng , thể mang chợ đen trao đổi, luôn thể tìm thứ hữu dụng.

Tình hình của Pháp còn tồi tệ hơn, Đức cũng khá hơn là bao, Ý cũng .

Gia nhập phe Hiệp ước với ý định mua nước tương tiện thể chiếm chút hời, đẩy đến mặt trận phía nam, một đối mặt với sự tấn công của Đế quốc Áo-Hung và Đức. Người Ý những nhận lợi ích mong , ngược còn vì chiến tranh mà kinh tế trong nước suy yếu, công nhân thất nghiệp hàng loạt, tình hình xã hội càng thêm tồi tệ. Vua Ý hối hận, rốt cuộc lúc ông "dây dưa" với Anh và Pháp?

Wilhelm II chọc giận, nếu trả thù, chỉ thể một con đường đến cùng.

Sau khi hạ quyết tâm, quân đội Ý phát huy "vượt xa bình thường". Trong chín trận chiến Isonzo, đối đầu với quân đội Đế quốc Áo-Hung, cuối cùng họ giành một chiến quả nhất định, mặc dù thương vong của họ mỗi đều nhiều hơn quân đội Áo-Hung ít, và khi quân Đức đến tiếp viện, con còn tăng lên gấp bội...

Lúc , Ý đang lên kế hoạch phát động cuộc tấn công Isonzo thứ mười. Dù thế nào nữa, chỉ phe Hiệp ước giành thắng lợi, Ý mới thể nhận lợi tức chiến tranh như kỳ vọng. Tuy nhiên, Ý vẫn tính sai, dù cho phe Đồng minh đ.á.n.h bại, Ý cũng vớt vát bất kỳ lợi ích nào. Những điều kiện hứa hẹn đó, Anh và Pháp ý định thực hiện.

Những kẻ quen đ.â.m lưng đồng minh cuối cùng cũng đồng minh chơi một vố.

Đương nhiên, bây giờ Ý cũng sẽ chịu "đãi ngộ" như thế nào. Những lính Ý hiếm khi lấy hết can đảm, dâng trào ý chí chiến đấu, đang chuẩn quan trọng cho trận chiến sắp tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thap-nien-90-can-ngon/chuong-224-song-ngam-dai-tay-duong-bao-tap-cung-dinh-nga.html.]

Mũ sắt, một lượng lớn d.ư.ợ.c phẩm, và s.ú.n.g tự động kiểu mới mua từ cửa hàng của Ned, đều sẽ phát huy tác dụng "to lớn" trong trận chiến tiếp theo.

Ít nhất, Ý nghĩ như .

Cuối tháng Hai, hai chiếc tàu buôn chở đồ cổ Hoa Hạ một nữa khởi hành từ châu Âu. Đây là lô "hàng hóa" thứ tư, lúc , lô "hàng hóa" thứ ba vẫn còn đang biển.

Theo sự leo thang một nữa của cuộc chiến châu Âu, cũng thể gọi là "cơn điên cuồng cuối cùng" của các quốc gia châu Âu, lượng hàng hóa xuất và doanh giao dịch của cửa hàng Ned đều đạt đến con "khủng khiếp".

Các nhà máy trướng Lý Cẩn Ngôn đều hoạt động hết công suất, máy móc ngày đêm ù ù chuyển động, đoàn xe vận chuyển nguyên liệu và hàng hóa xếp thành hàng dài. Khu công nghiệp ngoại thành Quan Bắc bao giờ bận rộn như bây giờ. Ngay cả trong năm 1916 chiến tranh ác liệt, hàng hóa xuất xưởng cũng bằng hai phần ba hiện tại.

Không chỉ Bắc Lục Tỉnh, mà Nam Lục Tỉnh, Tây Bắc, Tây Nam, Trung Nguyên, gần như tất cả các nhà máy ở Hoa Hạ đều trở nên bận rộn lạ thường chỉ một đêm. Lương thực nông dân trồng , gia súc chăn nuôi nuôi dưỡng, thậm chí cả vải dệt thủ công gần như thị trường đào thải những năm đầu, đều thu mua với lượng lớn.

Đồng thời, chính phủ liên hiệp Hoa Hạ một nữa ban hành kế hoạch xây dựng đường bộ. Lần quy mô công trình và vốn đầu tư gấp nhiều so với đây, Lâu tổng thống và bộ trưởng giao thông cuối cùng cũng trải nghiệm cảm giác hào sảng tiền sợ tiêu.

Các kỹ sư tụ tập với , bao gồm Hoa Hạ, Bỉ, Nga và một ít Mỹ.

Hoa Hạ xây nhiều con đường, cần lo lắng phân "việc" để làm.

Trong đó, Bỉ là cần lo lắng nhất. Theo lời Hoa Hạ, vàng thật sợ lửa, với kinh nghiệm chủ trì xây dựng đường sắt đây, họ đều trải qua thử thách. Từ lúc đến Hoa Hạ để tránh chiến tranh, ngay cả một câu chào đơn giản cũng , cho đến bây giờ thể tiếng Hoa Hạ khá lưu loát, dùng tiền lương kiếm để đón cả gia đình đến Hoa Hạ định cư, chỉ mất hai ba năm. Sống ở đây giúp họ tránh xa khói lửa, đa họ đều ý định định cư ở Hoa Hạ, dù chiến tranh châu Âu kết thúc cũng định về.

Người Nga cũng suy nghĩ tương tự, nước Nga hiện tại còn hỗn loạn hơn cả Bỉ Đức chiếm đóng. Thay vì trở về nước, bằng ở Hoa Hạ. Họ chỉ đón gia đình đến Bắc Lục Tỉnh, mà còn thư, gửi điện báo cho nhiều đồng nghiệp cũ, khuyên họ cùng đến Hoa Hạ làm việc.

Nước Nga thời Sa hoàng, dù lạc hậu so với các quốc gia phương Tây, nhưng nhân tài xuất hiện trong các lĩnh vực ít.

Hóa học, vật lý, công nghiệp quân sự.

Nếu nền tảng nhân tài khổng lồ, sự phát triển của công nghiệp nặng và công nghiệp quân sự của Liên Xô sẽ thể đạt những thành tựu đáng chú ý thế giới trong một thời gian ngắn. Dù yếu tố hợp tác với Đức trong đó, thể phủ nhận, Nga ngoài vàng và tài nguyên khoáng sản, cũng là một kho báu nhân tài.

Lý Cẩn Ngôn nghĩ thông suốt, vì đợi đến một năm mới bắt đầu tranh giành nhân tài với Mỹ, bằng tay với Nga thời hạn.

Cách mạng tháng Hai còn đỡ, Cách mạng tháng Mười, một lượng lớn giai cấp tư sản, giai cấp trung sản, giai cấp địa chủ, quý tộc, và các sĩ quan quân đội xuất nghèo khó bối cảnh đều gặp Thượng đế. Quý tộc và địa chủ thì thôi, nhưng những sĩ quan thực tài, những thuộc giai cấp trung sản giáo d.ụ.c , đều là những tài sản đáng để khai quật. Budyonny, Vasilevsky, Zhukov, Timoshenko... những vị nguyên soái và tướng quân nổi tiếng của Liên Xô đều từng phục vụ trong quân đội Sa hoàng.

Biết còn thể nhân cơ hội kết nối với Bạch quân của Kolchak, cộng thêm Elena trong Cung điện Mùa đông, các nhân viên tình báo lẻn Nga, quân đội trướng Lâu thiếu soái, vàng của Nicholas II sớm muộn gì cũng là vật trong tay Hoa Hạ.

Có tiền, nhiều nhân tài hơn, mới thể nhiều tự tin hơn.

Lý Cẩn Ngôn cho rằng cuộc chiến kết thúc thì thế giới sẽ thái bình. Diễn biến của Thế chiến I đủ để cho thấy, lịch sử vẫn đang tuần theo quỹ đạo cố hữu. Cánh bướm mà Lý Cẩn Ngôn liều mạng đập, chỉ thể đổi mảnh đất chân . Nếu nhà họ Lâu, Lý Cẩn Ngôn thể quản lý nhà máy của , tống tiền ba ngày hai bữa là may mắn lắm .

Một sớm xuyên , trời là một, đất là hai, giữa, chỉ kẻ ngốc mới suy nghĩ đó.

Lý Cẩn Ngôn là kẻ ngốc ? Rõ ràng .

Đầu tháng Ba, vài vị lão một nữa đến đóng quân trong Đại soái phủ, còn mang theo ít hậu bối và đồ t.ử đồ tôn. Theo từng con tàu "vận chuyển bảo vật" cập bến, nhân lực cần thiết cũng ngày càng nhiều.

Lý Cẩn Ngôn giao công trình xây dựng thư viện cho em họ Mạnh, đồng thời báo cáo kế hoạch xây dựng viện bảo tàng ở kinh thành cho Lâu tổng thống.

Điện trả lời của Lâu tổng thống cũng nhanh, đồng ý dứt khoát.

Cầm điện báo, Lý Cẩn Ngôn lon ton chạy lên lầu hai, tìm thấy Lâu thiếu soái đang dựa bàn làm việc trong thư phòng, "Thiếu soái, tổng thống đồng ý ."

"Cái gì?"

"Chuyện viện bảo tàng." Lý Cẩn Ngôn vài bước đến bên bàn, "Tháng Ba Đại Liên, thiếu soái, ngài xem phái ai cùng Mạnh Đào kinh thì hơn?"

Thư viện Quan Bắc do Mạnh Ba thiết kế và xây dựng, viện bảo tàng kinh thành thì giao cho Mạnh Đào và vị quyền thế ở khắp nơi . Vận chuyển những bảo vật từ nước ngoài về tốn bao nhiêu tâm huyết của Lý Cẩn Ngôn, nếu tổn thất một món, Lý tam thiếu đều đập đầu tường.

So với những dinh thự sâu trong ngõ hẻm, viện bảo tàng một khi xây dựng xong, càng dễ theo dõi. Ở đời , các vụ trộm cắp viện bảo tàng cũng hiếm.

Ách thúc nhắc nhở Lý Cẩn Ngôn, giang hồ ít " tài ba". Lý Cẩn Ngôn vỗ vỗ đầu, "Yến T.ử Lý Tam" lừng danh, xuất hiện thời Dân quốc ? Mặc dù lịch sử đổi, nhưng ai thể đảm bảo sẽ xuất hiện thêm một Vương Tam, Triệu Tam nào nữa.

Đề phòng cướp bóc, đồng thời cũng đề phòng nhúng tay giữa chừng khi xây dựng.

"Mời Mạnh lão lên kinh."

"Mạnh lão?"

"Ông ngoại cũng sẽ đích kinh thành một chuyến, cần lo lắng." Lâu thiếu soái cầm một văn kiện khác, cúi đầu xem.

Lý Cẩn Ngôn nghĩ , dường như cũng chỉ thể làm như . Không thể nào để Lâu thiếu soái phái quân đội kinh vũ trang xây dựng viện bảo tàng ?

Ngày 4 tháng 3, Hứa nhị tỷ nhận điện báo của Ách thúc gửi đến. Cùng ngày, Nga bùng nổ các cuộc tuần hành và biểu tình quy mô lớn nhất từ đến nay. Binh lính phái trấn áp bất ngờ làm phản tại chỗ, gia nhập đám đông tuần hành, hô to khẩu hiệu "Không cần chiến tranh, bánh mì".

Ngày 7 tháng 3, tình hình thêm một bước, Sa hoàng Nicholas II mất lòng dân, cũng mất quyền kiểm soát quân đội.

Ngày 8 tháng 3, binh lính Sa hoàng triệu tập từ tiền tuyến về từ chối nổ s.ú.n.g quần chúng, các đại thần trong triều cũng còn ủng hộ ông. Nicholas II tứ cố vô , chỉ còn một lựa chọn duy nhất, thoái vị.

Để duy trì sự thống trị của vương triều Romanov, Nicholas II truyền ngôi cho em trai Mikhail, nhưng từ chối. Bất kể là ai, lúc bước lên ngai vàng cũng sẽ nhận sự "hoan nghênh" của dân chúng.

Nước Nga lúc , giống như nước Pháp hơn một trăm năm , còn cần hoàng đế và quốc vương nữa.

Elena xách váy lên, chạy vội trong hành lang dài của cung điện. Trong phòng, Hoàng hậu Alexandra cùng năm con của vợ chồng Sa hoàng đều đang lo lắng chờ đợi tin tức.

"Tôn kính hoàng hậu bệ hạ, hoàng đế bệ hạ tuyên bố thoái vị."

Vừa dứt lời, Hoàng hậu Alexandra liền ngất xỉu.

Sau khi Sa hoàng thoái vị, Nga thành lập chính phủ lâm thời của giai cấp tư sản và chính phủ do Xô lãnh đạo, xuất hiện cục diện hai chính phủ cùng tồn tại.

Và trong khi tình hình trong nước Nga đang nổi gió dậy mây, mặt biển Đại Tây Dương, một chiếc tàu buôn treo cờ Hoa Hạ đột nhiên một quả ngư lôi đ.á.n.h trúng. Trên tàu 128 thuyền viên, chỉ năm may mắn sống sót.

Chiếc tàu buôn chìm ở vùng biển mà tàu ngầm Đức thường xuyên qua . Mặc dù chính phủ Đức lập tức mặt phủ nhận, nhưng báo chí các nước Anh, Pháp bắt đầu tuyên truyền khắp nơi, rằng t.h.ả.m kịch xảy với tàu buôn Mỹ một nữa tái diễn.

Nhiều tờ báo trong nước Hoa Hạ cũng đưa tin về việc , trong đó mấy tờ tạp chí tiếng Anh ở Công cộng Tô giới Thượng Hải là sôi nổi nhất. Dân chúng bắt đầu xuống đường tuần hành, công sứ Đức Paul von Hintze vài gửi công hàm cho chính phủ Hoa Hạ, đều nhận hồi đáp mong .

Sau khi quốc hội thảo luận, chính phủ Hoa Hạ cuối cùng chính thức tuyên bố với bên ngoài, cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đức.

Ngày , là ngày 14 tháng 3 năm Dân quốc thứ tám, công lịch năm 1917.

Các nước Anh, Pháp đang nâng ly chúc mừng cũng rằng, chiếc tàu buôn đ.á.n.h chìm đó, những c.h.ế.t tuy đều là da vàng, nhưng Hoa Hạ. Cho nên , rốt cuộc là ai bày mưu tính kế ai, thật sự thể dễ dàng kết luận.

Suy cho cùng, ở lục địa châu Âu, vẫn còn một Marco phu đang tỏa sáng và tỏa nhiệt.

Loading...