Quả nhiên, sáng sớm hôm sau trước cửa nhà tôi đã chật kín người.
Cha mẹ tôi mặc bộ quần áo đẹp nhất trong nhà, ngồi trong sân cười tít mắt.
Thẩm Lan Tâm mặc chiếc váy liền thân ép đáy rương, cũng là chiếc duy nhất còn lại của chị ta.
Hạt Dẻ Rang Đường
Tôi nhớ kiếp trước, đúng là Giản Thiệu Dương đến rất sớm, làm cha mẹ tôi trở tay không kịp.
Lúc đó tôi còn đang nằm trên giường dưỡng thương.
Chỉ vì cha tôi biết tôi đã đem hết tiền tiết kiệm cho người ngoài, ông liền đánh tôi thừa sống thiếu chết.
Nhưng lần này, mãi đến tận hoàng hôn, đầu thôn mới có động tĩnh.
Hết chiếc xe hơi này đến chiếc xe hơi khác tiến vào thôn.
Một hàng vệ sĩ mặc vest đen đứng thành hàng ngay ngắn, đồng loạt chờ Giản Thiệu Dương bước xuống xe.
Anh ta khoác lên mình bộ vest sang trọng, quả nhiên toát lên phong thái của thiếu gia nhà giàu.
Giản Thiệu Dương búng tay một cái, quà tặng lập tức được mang từ trên xe xuống.
Thẩm Lan Tâm liếc mắt nhìn tôi, đầy vẻ khoe khoang, nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt chị ta sầm xuống.
“Giản Thiệu Dương, đây là… ý gì?”
“Chỉ mang chút quà này mà đã muốn cưới tôi sao?”
Tôi bước lên nhìn, số tiền mặt và lễ vật này cộng lại còn chưa bằng một phần mười sính lễ kiếp trước của tôi.
Huống hồ, cha mẹ tôi những ngày qua đã phải nhịn ăn nhịn mặc để dành lương thực cho Giản Thiệu Dương. Anh ta vừa rời đi, hai người họ liền ngã bệnh.
Thẩm Lan Tâm không nỡ bỏ tiền chữa trị, để họ cứ thế chống chọi qua ngày.
Thôn dân ai nấy đều mắng chửi Thẩm Lan Tâm vì một gã đàn ông mà ngay cả cha mẹ ruột cũng không màng đến.
Bây giờ chỉ lấy lại được chút đồ này, khiến Thẩm Lan Tâm tức đến đỏ mặt.
Thôn dân bàn tán xôn xao: “Nhà giàu cưới vợ mà sính lễ cũng chẳng nhiều lắm nhỉ, chỉ ngang ngửa nhà trưởng thôn bên cạnh thôi.”
Giản Thiệu Dương ghé sát tai Thẩm Lan Tâm thì thầm vài câu.
Gương mặt chị ta lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng vẫn nghiến răng nở một nụ cười.
“Mấy thứ này chỉ là hình thức thôi, thiếu gia nhà giàu đích thân đến rước tôi rồi, sau này tôi còn thiếu thứ gì nữa chứ!”
Chị ta hất cằm lên, ra vẻ thị uy với tôi.
“Tối nay tôi sẽ theo Giản Thiệu Dương đến Quảng Thành, còn cô thì cứ ở nhà chờ trở thành góa phụ đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thap-nien-80-chi-gai-tranh-ga-cho-ten-an-may/4.html.]
Tôi mỉm cười nhìn về phía cổng nhà, không nói lời nào.
Thẩm Lan Tâm thuận theo ánh mắt tôi nhìn sang, sắc mặt lập tức cứng đờ: “Giang Chấn? Sao anh lại ở đây?!”
Vừa thấy Giang Chấn xuất hiện, đám con gái trong thôn lập tức túm tụm lại, trèo lên tường nhìn anh.
Dù Giản Thiệu Dương khoác toàn đồ hàng hiệu, khí chất vẫn kém xa Giang Chấn một bậc.
“Tôi đến đón vợ tôi, tối nay sẽ lên tàu đến Quảng Thành.” Giang Chấn trầm giọng nói.
Vừa dứt lời, Thẩm Lan Tâm lập tức trợn to mắt, giọng cũng cao lên tám tông:
“Cái gì? Hai người cũng đến Quảng Thành? Sao có thể chứ? Anh không phải nên ở biên giới sao?”
Giang Chấn nhíu mày, chẳng buồn để ý đến chị ta.
Tôi lấy từ trong túi ra một tờ giấy trắng mực đen, đặt trước mặt Thẩm Lan Tâm, từng chữ rõ ràng:
“Chị nhìn cho kỹ, đây là giấy báo trúng tuyển của Học viện Hàng không Quảng Thành, em sẽ đi theo để tiện việc học của anh ấy.”
Nhắc đến chuyện này có chút xót xa.
Tôi từng nói với Giang Chấn rằng tôi thấy phi công rất ngầu, không ngờ anh lại thực sự vì tôi mà thi vào ngành này.
Chỉ là kiếp trước, cuộc hôn nhân giữa anh và Thẩm Lan Tâm kéo theo bao nhiêu lời đàm tiếu.
Chuyện xảy ra trong chuồng bò tối hôm đó không chỉ khiến cả thôn biết, mà còn lan đến đơn vị, khiến anh bị đồn thổi là người có đời tư phức tạp. Vì vậy, cuối cùng anh không được tham gia tuyển chọn. Không chỉ vậy, cha anh cũng bị liên lụy, lỡ mất cơ hội điều động đến Quảng Thành.
Nhưng lần này, chúng tôi đã thuận lợi kết hôn, Giang Chấn trong sạch, không ai xứng đáng với cơ hội này hơn lão đại.
Nhà họ Giang còn chuẩn bị cả việc chuyển đến Quảng Thành.
Cha thăng chức, con vào trường hàng không, song hỷ lâm môn. Người nhà họ Giang đều nói đó là phúc khí tôi mang đến, coi tôi như sao may mắn mà cung phụng.
Ánh mắt Thẩm Lan Tâm rực lên một ngọn lửa giận dữ: “Thẩm Trúc Tâm, đừng tưởng như vậy là có thể chứng minh cô sống tốt hơn tôi.”
“Tôi là con dâu nhà giàu, những ngày tốt đẹp của tôi còn ở phía trước!”
Phải không? Nhưng Giản Thiệu Dương đâu phải người dễ đối phó như vậy.
Cha mẹ tôi ra sức giữ Giản Thiệu Dương ở lại thêm một ngày, ít nhất cũng phải tổ chức một bữa tiệc cưới vào buổi sáng để cho thôn trên xóm dưới một lời giải thích.
Trời sắp tối rồi, ai lại đi ăn cưới vào buổi tối chứ? Nếu ở miền Bắc, chuyện này chẳng khác gì một hôn lễ lần hai.
Nhưng Giản Thiệu Dương chỉ lạnh lùng ngồi trong xe hơi, hờ hững hỏi một câu: “Cô muốn đi với tôi thì lên xe ngay, không thì thôi.”
Thẩm Lan Tâm siết chặt nắm đấm, cắn răng trèo lên xe.
“Lái xe đi.”