THẬP NIÊN 70: BÌNH LUẬN GIÚP TÔI VÀO ĐẠI HỌC - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-14 09:22:16
Lượt xem: 226
Tôi vừa khóc lóc vừa tự trách bản thân.
Tôi thấy bố tôi sững người lại một chút, sau đó buông tôi ra, giấu con d.a.o ra sau lưng.
"Đã bảo là do mày rồi, không ghi tên thì dĩ nhiên là không được điểm nào rồi! Thôi, chấp nhận hiện thực đi, được rồi được rồi, sau này đừng làm loạn nữa."
Bố tôi buông tôi ra, Trịnh Tự Lực cũng thả lỏng mắt cá chân của tôi, nói với tôi bằng giọng điệu trách móc:
"Đội sản xuất của chúng ta thỉnh thoảng còn phải làm việc cho đồn cảnh sát, Quốc Cường à, cháu nói xem hôm nay cháu nóng nảy như vậy, lỡ chọc giận đồn cảnh sát thì ai sẽ là người gánh chịu hậu quả đây, đúng không?!"
Tôi ngồi dậy lau nước mắt:
"Bố, chú Trịnh, con sai rồi, sau này con sẽ không như vậy nữa."
[Ngầu quá, thoát chec trong gang tấc!]
[Người đàn ông chân chính là phải biết co biết duỗi, tốc độ phản ứng của nam chính thật nhanh!]
[Hít hà — Hình như tôi đoán được nam chính sắp làm gì rồi!]
[Nam chính định làm gì? Phản đòn?]
[Cứ xem tiếp đi, chắc chắn sẽ hay đấy! Phản đòn ngay thì quá thiếu não rồi!]
8.
Cứ như vậy, tôi đã bước qua quỷ môn quan một vòng, bị Trịnh Tự Lực đưa đến đội sản xuất.
Dường như ông ta sợ tôi lại bỏ chạy.
Không chỉ vậy, chiếc xe đạp cũ kỹ ở nhà tôi cũng bị khóa lại.
Bố tôi muốn đề phòng ai, không cần nói cũng biết.
Tôi bắt đầu cuộc sống hai điểm một đường thẳng, không ở đội sản xuất thì là ở nhà.
Tính theo thời gian, lúc này Trịnh Vân đã mạo danh tôi vào đại học rồi.
[Đã hơn một tháng rồi, nam chính không phải bị dọa choáng váng rồi chứ? Không còn chút ý chí phản kháng nào nữa à?]
[Không phải, tôi nhớ ở vòng một, lúc này cậu ấy đã bắt đầu viết bài, đăng báo rồi mà?]
[Chết tiệt, chắc là lần đó bị dọa sợ, mất hết can đảm rồi!]
[Hết hay rồi, nam chính ngốc rồi!]
Không ít người trong bình luận đang chế giễu tôi, tôi cứ làm như không thấy, chỉ cặm cụi kiếm công điểm, đến đúng giờ liền đi đến văn phòng của Trịnh Tự Lực đòi tiền đòi lương thực.
Kiếp trước vì quá tin tưởng với người thân, nên tôi chỉ là một công cụ kiếm công điểm, tiền bạc và lương thực đều do bố tôi ra mặt nhận thay.
Tôi thậm chí còn không biết một tháng mình được nhận bao nhiêu.
Kiếp này, tôi phải tự mình đi lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thap-nien-70-binh-luan-giup-toi-vao-dai-hoc/chuong-5.html.]
Nhưng Trịnh Tự Lực thấy tôi đến, lại phất tay nói:
"Tiền đã bị bố cháu lấy rồi."
[Chưa lấy đâu, đừng tin ông ta! Ông ta đã bàn bạc với bố cậu rồi, bọn họ chỉ là không muốn đưa tiền cho cậu thôi!]
[Số tiền mồ hôi nước mắt ngày mai cậu kiếm được sẽ bị bố cậu lấy đi, đưa đến chỗ Lưu quả phụ đấy!]
"Chú Trịnh, chú có nhớ nhầm không, bố cháu chưa đến lấy, ông ấy còn bảo cháu lấy cả phần của ông ấy nữa."
"Bảo cháu lấy cả phần của ông ấy?"
"Vâng, bố cháu nói nhà Lưu quả phụ rất đáng thương, bảo cháu lấy tiền rồi mang qua cho họ một ít."
Trịnh Tự Lực vừa nghe tôi nói xong liền bật cười.
Ông ta vừa đếm phiếu lương thực và tiền lẻ, vừa nói với tôi:
"Vậy chắc là tôi nhớ nhầm thật.Bố cháu đúng là tốt bụng."
Edit bởi Ú nu phơi nắng, đứa nào reup sẽ bị ỉa chảy suốt đời!!!
Vừa nhận được tiền và phiếu lương thực, tôi lập tức rời khỏi đội sản xuất.
Tôi chạy thẳng về nhà, dùng búa đập vỡ ổ khóa xe đạp, đạp xe bỏ chạy.
9.
Trên đường, tôi tình cờ gặp bố tôi đang vác cuốc về nhà, ông ấy muốn nói chuyện với tôi, nhưng tôi không dừng lại một giây phút nào, đạp xe như bay.
Đầu thôn, Triệu Lão Hán đang dạy mấy đứa trẻ học chữ, thấy tôi đạp xe qua, liền vẫy tay chào tôi.
Kiếp trước, Triệu Lão Hán đã cho tôi tiền đi đường, suýt nữa thay đổi số phận của tôi, tôi thật sự muốn cảm ơn ông ấy.
Nhưng bây giờ chạy trốn là quan trọng nhất, đã hai lần bị "phản bội", nếu bị bắt lại nữa, tôi thật sự sẽ lành ít dữ nhiều.
[Cố lên nam chính, lần này cầm tiền bay cao chạy xa luôn đi, đừng quan tâm đến Trịnh Vân nữa!]
[Tôi xem mà tim đập thình thịch, không ngờ đạp xe cũng có thể tóe ra tia lửa!]
[Triệu Lão Hán cũng không phải người tốt gì, kiếp trước ông ta không chỉ một lần muốn nhắc nhở nam chính chuyện con riêng, nhưng cuối cùng vẫn không nói. Nếu ông ấy nói ra, nam chính chắc chắn sẽ đề phòng.]
[Người nói câu này có não không vậy? Đang chơi trò đạo đức giả à? Biết tổ tiên của Triệu Lão Hán là gì không, là địa chủ, vốn đã bị kỳ thị trong thôn, ông ấy nói ra thì sẽ có kết cục tốt đẹp à?]
[Đúng vậy, vì thế Triệu Lão Hán mới chọn cách dạy chữ cho trẻ con, để bản thân được sống yên ổn trong thôn.]
[Nếu ông ấy nói ra chuyện con riêng, không chỉ đắc tội với bố nam chính, mà Trịnh Tự Lực chắc chắn cũng sẽ không để ông ấy yên.]
[Lo lắng cho sự an toàn của gia đình mình cũng là lẽ thường tình, có thể cho nam chính 10 tệ tiền đi đường đã là rất tốt rồi. Đó là 10 tệ của những năm 70 đấy! Một quả trứng thời đó còn có giá chưa đến 1 hào nữa!]
Tôi không có tâm trạng xem kỹ bình luận, chỉ biết đạp xe không ngừng nghỉ mấy chục cây số đến huyện.
Đến nơi, tôi vứt xe đạp lại bên lề đường, trực tiếp ngồi lên chuyến xe khách đi đến thành phố, đến trường đại học mà kiếp trước tôi chưa từng được đi.
Những đau khổ của kiếp trước, tôi sẽ bắt bọn họ trả lại từng chút một!