Thanh Yểu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-14 17:31:39
Lượt xem: 2,267

Từ khi đích tỷ Tạ Dung Nguyệt thốt ra câu:

“Phụ thân, mẫu thân, con muốn gả cho Lịch Cảnh Hành.”

Ta liền bị đuổi ra khỏi phòng.

Bên ngoài tuyết rơi dày đặc, gió lạnh cắt da cắt thịt.

Tạ Dung Nguyệt viện cớ có chuyện cần bàn bạc với phụ thân và đích mẫu, để ta đứng ngoài trời suốt một canh giờ.

Ta ôm lấy lò sưởi tay đã gần tắt nhiệt, nhàm chán nghĩ ngợi.

Một bên là Thế tử của thân vương, xuất thân hiển hách, anh tuấn tiêu sái. Một bên là binh sĩ xuất thân hàn vi, gia tộc sa sút, lại còn bị Hoàng thượng chán ghét.

Nếu đích tỷ chọn người sau.

Quả nhiên, nàng đã trùng sinh.

Chốc lát sau, đích mẫu gọi ta vào phòng.

Ta vô thức nhìn về phía khay trà trên bàn.

Quả nhiên, miếng ngọc bội mà Lịch Cảnh Hành đưa tới đã không còn.

Chỉ còn một cây ngọc như ý nằm lẻ loi trên khay.

Đây là tín vật của Thế tử Hằng vương.

Nghe nói nó quý giá vô cùng, đời trước đích tỷ từng ôm nó trong lòng không rời, không cho ai nhìn lấy một cái.

Vậy mà giờ đây, nàng lại hào phóng đưa cây ngọc như ý ấy cho ta, vẻ mặt đầy vẻ nhân nghĩa đạo đức.

“Muội muội, tỷ tỷ thương xót muội, đặc biệt để lại mối hôn sự tốt này cho muội.”

“Đợi muội gả đi rồi, muội chính là Thế tử phi, có thể hưởng phú quý vô tận, mau cầm lấy đi!”

Ta nhìn chằm chằm vào cây ngọc như ý, không nhận lấy.

Tạ Dung Nguyệt bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cắn răng thấp giọng:

“Ta bảo muội cầm lấy!”

Ta lùi lại một bước, ngước mắt lên, nước mắt lưng tròng nhìn về phía phụ thân, không nói một lời.

Ta mang dung mạo của người mẹ đã mất sớm—mỹ nhân Giang Nam khuynh quốc khuynh thành, bà ấy chỉ cần dùng một ánh mắt đã khiến phụ thân ta say mê đến mức không thể rời bước.

Phụ thân nhìn ta, trong mắt lộ ra một tia áy náy.

Sắc mặt đích mẫu lập tức sa sầm, mày liễu dựng ngược, chén trà trong tay bị bà ta đập mạnh xuống bàn.

“Dung Nguyệt có lòng tốt nhường vị trí Thế tử phi cho ngươi, ngươi không biết tốt xấu cũng thôi đi, lại còn bày ra bộ dạng đáng thương này cho ai xem?”

Cả người phụ thân run lên, lập tức quay mặt đi.

Tạ Dung Nguyệt khoác lấy cánh tay đích mẫu, dịu giọng khuyên nhủ:

“Mẫu thân, không cần chấp nhặt với muội ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thanh-yeu/chuong-1.html.]

“Dù sao con đã chọn Lịch Cảnh Hành rồi, thế nào đi nữa, Thế tử phi cũng phải là muội ấy. Đến lúc đó—”

“Rầm—”

Nàng chưa nói hết câu, cánh cửa đột nhiên bị người ta đá văng ra!

Cả phòng hoảng hốt, ai nấy đều kinh sợ nhìn về phía cửa.

Lịch Cảnh Hành mang theo gió tuyết lạnh lẽo, sải bước đi vào phòng, cởi áo choàng trên người, nhẹ nhàng khoác lên vai ta.

Ánh mắt hắn lướt qua mọi người trong phòng, cuối cùng dừng lại ở miếng ngọc bội trong tay Tạ Dung Nguyệt.

Hắn bước lên, giật phăng ngọc bội khỏi tay nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

“Ngươi chọn ta sao?” Hắn cười khẩy. “Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?”

“Ngươi tưởng ta là cải trắng ngoài chợ chắc, thích chọn là chọn à?”

Lời này của Lịch Cảnh Hành vừa thốt ra, cả phòng lập tức sững sờ.

Tạ Dung Nguyệt tức đến đỏ cả vành tai.

“Lịch Cảnh Hành, ngươi có ý gì?”

Hắn cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng:

"Ngươi bị ngốc à? Nghe không hiểu sao? Ý ta chính là—bản thiếu gia không thèm ngươi! Mau cút đi, tìm chỗ nào khuất mắt ta mà suy ngẫm lại bản thân!"

Hắn vừa xoay xoay miếng ngọc bội trong tay, vừa buông lời sắc bén như lưỡi dao.

“Loại như ngươi, làm thiếp ta còn chê, vậy mà còn bày đặt tự mình lựa chọn?”

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Tạ Dung Nguyệt tức đến run rẩy, chỉ tay thẳng vào mặt hắn:

“Ta đường đường là đích nữ của Hầu phủ, ngươi có phúc lắm mới được ta để mắt tới! Đừng có mà không biết điều!”

Lịch Cảnh Hành cười nhạt, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.

“Phúc này ngươi thích thì đi mà cho người khác, ta không nhận!”

“Ngươi… ngươi—!”

"Ngươi cái gì mà ngươi? Ngươi tưởng mình là tiên nữ giáng trần chắc? Chẳng lẽ chỉ cần ngươi muốn gả, ta liền phải hoan hỉ cưới ngươi ngay sao?"

Từ nhỏ đến lớn, Tạ Dung Nguyệt chưa từng chịu nhục nhã như vậy, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, trông vô cùng thảm hại.

“Vô lễ!”

Đích mẫu đập mạnh tay xuống bàn, cao giọng quát mắng:

“Ngươi chỉ là một tên lính giữ cổng nho nhỏ, Dung Nguyệt chịu hạ mình gả cho ngươi, đó là phúc phần của ngươi! Ngươi không biết cảm kích, lại dám đứng đây ăn nói ngang ngược?”

Lịch Cảnh Hành chẳng hề sợ hãi, lập tức đứng dậy, quát lại còn to hơn bà ta.

“Ta cảm kích cái rắm ấy! Bớt giở trò trước mặt ta đi!”

“Con gái bà không gả được thì cứ để nàng xuống tóc vào am ni cô mà tu hành! Ta đây đâu phải bãi rác, cái gì cũng có thể tùy tiện vứt sang chỗ ta à?”

Loading...