Thanh Xuân Có Anh - Phần cuối
Cập nhật lúc: 2025-03-05 07:19:43
Lượt xem: 77
9
Hạ Thần cùng tôi đi dạo quanh công viên giải trí. Không khí buổi chiều nhộn nhịp, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi, ánh hoàng hôn rải xuống mặt đất những tia sáng dịu dàng.
Bỗng từ xa, một cô bé bán mũ thỏ nhanh nhẹn bước tới, trên tay là những chiếc mũ có đôi tai thỏ dài đáng yêu. Cô bé nhìn chúng tôi rồi cười híp mắt, nói với Hạ Thần:
"Anh ơi, mua một đôi tai thỏ tặng bạn gái anh đi!"
Tôi giật mình, theo phản xạ lập tức xua tay, định giải thích rằng chúng tôi không phải là người yêu.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Hạ Thần đã mỉm cười, điềm nhiên đáp:
"Được thôi."
Tôi sững người.
Những lời định nói nghẹn lại trong cổ họng—giải thích thì không đúng, mà không nói gì thì cũng không đúng.
Hạ Thần nhận lấy đôi tai thỏ, trả tiền rồi đưa cho tôi.
Tôi do dự một lát, sau đó nhận lấy, nhỏ giọng nói:
"Cảm ơn cậu. Tôi sẽ thêm cậu trên WeChat rồi chuyển tiền lại cho cậu sau."
Nghe vậy, Hạ Thần nhếch môi, giọng nói mang theo ý cười:
"WeChat thì được, nhưng không cần chuyển tiền."
Câu nói ấy khiến tôi bất giác đỏ tai.
Sau khi mua tai thỏ, tôi và Hạ Thần tiếp tục đi dạo quanh công viên. Khi đến gần khu vòng đu quay, tôi bất giác ngước nhìn lên—chiếc vòng xoay khổng lồ chậm rãi quay tròn, như một bánh xe thời gian giữa nền trời cam rực.
Hạ Thần đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn tôi, chần chừ một lúc rồi hỏi:
"Chị… có muốn đi vòng đu quay không?"
Tôi quay sang nhìn anh, thoáng sững sờ trong giây lát. Không biết do bị vẻ đẹp của Hạ Thần mê hoặc hay do bầu không khí quá mức mơ màng, tôi khẽ gật đầu.
Thấy vậy, Hạ Thần liền mua vé cho hai người. Sau khi nhận vé, anh quay lại nhìn tôi, đôi mắt ánh lên sự kiên định.
"Chúng ta đi thôi."
Tôi đi theo sau anh, bước vào chiếc cabin nhỏ của vòng đu quay.
Chiếc cabin bắt đầu chuyển động, từ từ đưa chúng tôi lên cao. Tôi nhìn qua tấm kính, thấy cảnh vật bên dưới dần dần thu nhỏ lại—những dòng người đông đúc giờ chỉ còn là những chấm nhỏ, còn ánh đèn trong công viên lung linh như một bức tranh đầy màu sắc.
Không gian bên trong rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở khe khẽ của hai người.
Đến khi cabin đạt đến đỉnh cao nhất, Hạ Thần đột nhiên quay sang nhìn tôi. Đôi mắt anh sâu thẳm như đáy biển, phản chiếu ánh hoàng hôn dịu dàng.
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Hạ Thần nhìn tôi chằm chằm, chậm rãi mở miệng:
"Chị, em…"
Tôi hơi giật mình, theo bản năng nhìn anh chờ đợi.
Hạ Thần khẽ mím môi, sau đó hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Chị có bạn trai chưa?"
Tôi mở to mắt, chưa kịp trả lời, anh ấy đã nói tiếp:
"Nếu chưa… chị có để ý đến em không?"
Câu hỏi vang lên giữa không gian lơ lửng trên cao, hòa lẫn vào làn gió dịu dàng của buổi hoàng hôn.
10
Từ khi tôi và Hạ Thần ở bên nhau, anh ấy bắt đầu dần dần bộc lộ bản chất thật của mình—một người chu đáo đến mức phiền phức.
Mỗi sáng, Hạ Thần đều đợi tôi dưới ký túc xá, trên tay là bữa sáng nóng hổi. Không chỉ mua cho tôi, anh ấy còn chuẩn bị cả phần cho bạn cùng phòng của tôi.
Theo lời bạn cùng phòng:
"Khi một người thành công, mọi người xung quanh đều được hưởng lợi. Một người phục vụ trong quân đội sẽ mang lại vinh dự cho cả gia đình."
Mà trong trường hợp này, người hưởng lợi chính là cô ấy—mỗi ngày đều được ăn ké bữa sáng miễn phí.
Nhưng không dừng lại ở đó, Hạ Thần còn giám sát tôi ăn sáng. Anh ấy nghiêm túc nói:
"Bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe."
Vì thế, mỗi ngày anh ấy đều mua đủ loại đồ ăn khác nhau, bắt tôi phải ăn.
Không những thế, khi tôi có tiết học, nếu anh ấy không có tiết, anh ấy sẽ đến giữ chỗ cho tôi trước.
Tất cả đều tốt đẹp, ngoại trừ một điều—anh ấy đối xử với tôi như một đứa trẻ hư hỏng.
Đúng vậy.
Hãy tưởng tượng một người cao 1m84, mỗi ngày đều làm nũng, quấn lấy bạn như một chú chó to xác.
Có lẽ hơi quá sức chịu đựng…
Hạ Thần còn nhất quyết chụp ảnh cùng tôi, thậm chí lấy ảnh tôi ôm một con gấu làm hình nền cho Khoảnh khắc WeChat.
Bên dưới bức ảnh, anh ấy ghi một dòng chữ:
"Chào mừng đến với Khoảnh khắc của bạn gái tôi."
…
Cứ thế, tôi và Hạ Thần bắt đầu một cuộc sống ngọt ngào ở trường đại học.
Mãi về sau, tôi mới biết được một chuyện—năm cuối cấp ba, anh ấy từng gặp tai nạn xe hơi và phải nghỉ học một năm.
Điều đó có nghĩa là… thực ra, anh ấy lớn hơn tôi một tuổi.
Từ sau khi biết chuyện này, Hạ Thần bắt tôi gọi anh ấy là anh mỗi lần trò chuyện.
Lần nào tôi cũng bất lực, còn anh ấy thì đắc ý như vừa bắt được một con cá béo.
Mà lần nào tôi không chịu gọi, anh ấy lại làm nũng rồi lao vào ôm tôi như một chú chó to xác đòi cưng nựng.
Cứ thế, tôi bị ép gọi anh ấy là "anh", còn anh ấy thì hạnh phúc như vừa đánh cắp được một con cá thơm ngon.
11
Đầu học kỳ 1, câu lạc bộ của chúng tôi tổ chức một cuộc thi viết thư tình dành cho sinh viên toàn trường.
Là sinh viên khoa Nhân văn, việc tôi được trưởng câu lạc bộ giao những nhiệm vụ quan trọng là điều dễ hiểu.
Nhưng hiểu là một chuyện, cảm thấy đau khổ lại là chuyện khác.
Tôi cảm giác như mình vừa mất thêm vài sợi tóc, nhưng vì chủ tịch câu lạc bộ, vì giờ học, và vì chứng chỉ của mình, tôi cắn răng chấp nhận.
Nhưng quá trình sáng tạo thực sự rất đau đớn.
Hạ Thần phát hiện ra tôi đang vò đầu bứt tóc, liền tò mò hỏi chuyện.
Tôi thành thật nói với anh ấy rằng mình muốn tham gia cuộc thi, nhưng không có ý tưởng sáng tạo nào cả.
Nghe vậy, Hạ Thần quyết định giúp tôi tìm cảm hứng.
Anh ấy đưa tôi ra phố, để cảm nhận sự hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống. Chúng tôi đọc nhiều cuốn sách nổi tiếng, xem những bộ phim sâu sắc, chỉ để tìm kiếm ý nghĩa của cảm xúc.
Trong ánh mắt anh ấy, tôi thấy sự nhiệt thành.
Trong hành trình đó, tôi tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thanh-xuan-co-anh-owul/phan-cuoi.html.]
Và rồi, tôi viết một bài thơ.
Một bài thơ lấy cảm hứng từ Hạ Thần.
Tôi thích nước
Bởi vì sự dịu dàng của nước
Vẫn còn lưu luyến
Tôi thích gió
Bởi vì gió nhẹ
Tôi thích anh
Bởi vì đôi mắt anh
Là những ngôi sao dành cho tôi
Cuộc thi kết thúc, tôi giành được giải thưởng như mong đợi.
Khi đọc bài phát biểu nhận giải, tôi dõng dạc nói:
"Cảm ơn bạn trai của tôi. Bài thơ này cũng được viết cho anh ấy."
Dưới khán đài, tiếng reo hò vang lên rộn ràng.
Nhóm bạn của Hạ Thần thậm chí còn phấn khích hơn cả tôi.
Vài ngày sau, tôi nhận được một lá thư từ Hạ Thần.
Bên trong phong bì là nét chữ mạnh mẽ, phóng khoáng của anh ấy.
Một bài thơ tình dành cho tôi.
Tôi không viết bất kỳ bài thơ văn xuôi nào
Tôi chỉ có thể lắng nghe tiếng mưa rơi
Nhìn những chiếc lá phong rơi
Có lẽ
Tôi là một chiếc thuyền đơn độc trên biển
Không thể tìm thấy ngọn hải đăng ở xa
Tôi nghĩ
Phía sau ngọn núi là biển
Nhưng biển quá xa
Cho đến nay, tôi chỉ có thể tưởng tượng
Hãy tưởng tượng biển cả và ánh sáng duy nhất
Cho đến khi tôi gặp được ánh sáng thuộc về tôi
Khi đọc bài thơ ấy, tôi đột nhiên cảm thấy mắt mình rưng rưng.
Có lẽ…
Tôi đã thực sự yêu anh ấy.
Từ sự thích thú ban đầu, đến tình yêu sâu đậm của hiện tại.
12
Tôi và Hạ Thần có một mối quan hệ ổn định suốt những năm đại học.
Chúng tôi ở bên nhau, cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cho đến khi tôi tốt nghiệp.
Anh ấy cho tôi một thứ quý giá hơn cả tình yêu—cảm giác an toàn.
Mỗi lần đi gặp bạn bè, anh ấy luôn đưa tôi theo.
Nếu tôi không đến kịp, anh ấy sẽ nhắn tin báo mình đang ở đâu, đi với ai.
Không chỉ vậy, anh còn chụp ảnh gửi tôi hoặc gọi video để tôi không thấy xa cách.
Có người từng đùa rằng Hạ Thần là một người bạn trai hiếu thảo, nhưng anh chỉ cười và nói:
"Đây là cảm giác an toàn mà tôi muốn dành cho cô ấy."
Những ngày đầu đi làm, tôi cực kỳ mệt mỏi.
Mỗi lần thấy tôi xị mặt vì áp lực công việc, Hạ Thần lại buồn bực không yên.
Ngày nào anh cũng chuẩn bị hộp cơm trưa đầy yêu thương cho tôi.
Cơm hộp của anh là sự kết hợp hoàn hảo giữa thịt, rau, sữa và trái cây.
Các đồng nghiệp ai cũng gato với tôi, họ bảo:
"Cậu đúng là có số hưởng, bạn trai vừa đẹp trai vừa đảm đang!"
Tình yêu của tôi dành cho anh cũng không hề kém cạnh.
Bất cứ khi nào rảnh, tôi dành thời gian cho anh, mua những món quà anh thích.
Hai chúng tôi hạnh phúc bên nhau cho đến khi tốt nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp:
Tôi trở thành chuyên viên lập kế hoạch doanh nghiệp tại một công ty.
Hạ Thần khởi nghiệp kinh doanh riêng.
Những ngày đầu khởi nghiệp, anh ấy làm việc cực kỳ chăm chỉ.
Ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm, về muộn.
Mỗi lần thấy anh trở về với gương mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, tôi lại thấy xót xa.
Vậy nên, mỗi khi có thời gian, tôi nấu ăn rồi mang đồ sang cho anh ấy.
Nhưng ngay cả trong những ngày bận rộn và căng thẳng nhất, Hạ Thần vẫn luôn quấy rầy tôi bằng những trò trẻ con.
Mỗi sáng, anh ép tôi ôm anh, hôn chào buổi sáng, còn làm nũng trước mặt tôi.
Anh còn gọi tôi là:
"Chị gái!"
Rõ ràng anh lớn tuổi hơn tôi, nhưng cứ mỗi lần nghe thấy câu đó, tôi cạn lời.
Ai có thể hiểu được cảm giác đó?
Bạn trai của tôi, cao hơn 1m80, ngày nào cũng làm nũng, ôm tôi rồi đòi được chiều chuộng như một đứa trẻ.
Mà kỳ lạ thay, tôi lại rất thích điều đó.
Tôi hiểu, và cảm thấy rất tuyệt.
Chúng tôi vui vẻ tận hưởng tương lai bên nhau.
Mỗi ngày, ánh mắt anh ấy vẫn luôn hướng về tôi.
Có lẽ, sau khi trải qua một mối tình không trọn vẹn, Chúa sẽ ban cho bạn một người phù hợp.