Thanh Xuân Có Anh - Phần 2

Cập nhật lúc: 2025-03-05 07:19:05
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Hạ Thần quả thực là một nam nhân Yêu tộc. Trong khoảnh khắc đó, tôi không biết mình nên cảm thấy thế nào—bất ngờ, ngạc nhiên hay buồn cười?

Tôi và bạn bè tiếp tục chơi thêm vài trận đôi. Đột nhiên, tôi nhận được lời mời kết bạn từ Hạ Thần.

Sau khi đồng ý, tôi tò mò nhấp vào trang cá nhân của anh ấy. Hồ sơ hiển thị rõ ràng: chuyên đi rừng, vua rừng chính hiệu.

Ngay khi tôi còn đang lướt xem, Hạ Thần gửi lời mời vào nhóm. Tôi nhấn chấp nhận và phát hiện ra rằng… chỉ có tôi và anh ấy trong phòng đôi. Nhưng tôi không hỏi gì thêm, chỉ đơn giản ấn Chuẩn bị.

Trận đấu bắt đầu. Sau một ván, tôi hoàn toàn bị kỹ năng của Hạ Thần chinh phục. Anh ấy đánh hay đến mức không hề thua kém bất cứ tuyển thủ chuyên nghiệp nào.

Tôi nghĩ thầm: "Nếu mình bám chặt vào cái cây đại thụ này, có khi giấc mơ leo lên đỉnh vinh quang của mình sắp thành hiện thực rồi!"

Với tinh thần đó, tôi cùng Hạ Thần tiếp tục chơi thêm vài trận. Kết quả? Toàn thắng! Hệ thống ghép trận cũng chẳng thể ngăn cản nổi sự phối hợp ăn ý của chúng tôi.

Sau nhiều ván đấu, tôi đã coi Hạ Thần là "cánh tay phải" của mình trong game. Anh ấy chơi quá mượt, từng pha xử lý đều hoàn hảo.

Cuối cùng, Hạ Thần nhắn: "Em có tiết học rồi, lần sau mình chơi tiếp nhé."

Tất nhiên tôi không có lý do gì để từ chối. Không chút do dự, tôi trả lời ngay:

"Okay! Lần sau nhớ kéo chị leo rank tiếp đấy!"

6

Buổi tối, Hạ Trí Nghiên rủ tôi ra ngoài đi dạo. Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua một siêu thị. Nhớ ra bạn cùng phòng nhờ mua đồ ăn vặt, tôi liền ghé vào.

Tôi đi theo danh sách đã ghi sẵn, nhưng khi đến quầy snack, tôi phát hiện khoai tây chiên vị dưa chuột mà bạn tôi muốn nằm trên kệ cao nhất.

Tôi cao 1m6, dù có nhón chân hay nhảy lên cũng không với tới. Thầm phàn nàn trong đầu:

"Cái kệ này thiết kế tệ thật, mình không tài nào lấy được nó!"

Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, một cánh tay rắn chắc vươn qua vai tôi, dễ dàng lấy túi khoai tây chiên xuống và đưa cho tôi.

Cùng lúc đó, một mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi—mùi hoa mùa hè, pha chút bạc hà dịu nhẹ.

Tôi giật mình quay lại, và người vừa giúp tôi là… Hạ Thần.

Cảm giác vành tai hơi nóng lên, tôi vội cúi đầu, lí nhí nói: "Cảm ơn."

"Ha ha, không có gì đâu, chị." Hạ Thần cười, giọng nói mang theo chút trêu chọc.

"Chị cũng đi mua đồ sao?" Anh ấy hỏi tiếp.

"Ừm… chị mua cho bạn cùng phòng." Tôi nhanh chóng đáp lại.

"Vậy em đi trước nhé, chị họ đang đợi ở ngoài."

Nói xong, tôi cầm túi đồ rồi vội vàng bước về phía quầy thu ngân, trái tim vẫn chưa đập chậm lại.

Ra khỏi siêu thị, tôi thấy Hạ Trí Nghiên đang nói chuyện với một cậu bạn. Vừa thấy tôi, cô ấy lập tức lên tiếng:

"Niên Niên, cuối tuần này cậu có muốn đi công viên giải trí không?"

Tôi nghĩ một lát, cuối tuần cũng không có kế hoạch gì, liền mỉm cười gật đầu: "Được thôi!"

7

Cuối tuần, Hạ Trí Nghiên đứng đợi tôi ở cổng trường. Vừa thấy tôi tới, cô ấy nhanh chóng chạy lại, ôm chầm lấy tôi và reo lên:

"Niên Niên, cậu tới rồi!"

Sau đó, cô ấy nhìn vào trong cổng trường, thấp giọng nói:

"Chúng ta đợi thêm một chút nhé, vẫn còn vài người nữa chưa tới."

Tôi gật đầu đồng ý, để mặc cô ấy kéo mình đến đứng dưới bóng râm của những tán cây gần đó.

Dưới ánh nắng nhàn nhạt của buổi sáng, bầu trời trong xanh, những cụm mây trắng trôi lững lờ, tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây, tạo nên một bầu không khí mùa hè đặc trưng. Một vài nhành hoa hồng vươn ra khỏi hàng rào cạnh trường, tỏa hương nhè nhẹ, xua đi phần nào cảm giác oi bức.

Hôm nay tôi mặc một chiếc váy dài hoa nhí. Một cơn gió nhẹ lướt qua, làm tà váy khẽ tung bay, hòa vào điệu nhảy của những chú bướm đậu gần đó.

Hạ Trí Nghiên nhìn tôi, mắt sáng rực:

"Niên Niên, trông cậu giống tiên nữ quá! Lần sau thử mặc sườn xám đi, chắc chắn sẽ là một mỹ nhân cổ điển đấy!"

Tôi bật cười, trêu lại:

"Nghiên Nghiên, cậu đúng là có mắt nhìn người!"

"Ừ, đẹp lắm."

Một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau tôi.

Tim tôi bỗng dưng lỡ một nhịp. Quay lại, tôi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Hạ Thần, người đang bước đến gần.

Những lời của anh ấy như một đốm lửa nhỏ, khiến mặt tôi thoáng chốc nóng lên. Tôi lúng túng cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt kia nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thanh-xuan-co-anh-owul/phan-2.html.]

"Cậu ấy nhất định bị vẻ đẹp của chính mình mê hoặc rồi. Quả nhiên, sắc đẹp là thanh kiếm hai lưỡi!" Tôi thầm cảm thán trong lòng. "Nhưng Hạ Thần đúng là đẹp thật…"

Bất giác, tôi nhớ đến một câu từng đọc trong tiểu thuyết:

"Người đẹp thì nên ăn vải."

Tôi nghĩ thầm, nếu bây giờ có một quả vải trong tay, chắc chắn tôi sẽ muốn đút cho Hạ Thần ăn thử. Cảnh tượng đó… chắc hẳn sẽ rất thú vị.

Đang mải miết suy nghĩ, tôi bỗng nghe giọng Hạ Thần bình tĩnh vang lên:

"Chúng ta đi công viên giải trí thôi."

Vừa đến công viên giải trí, Hạ Trí Nghiên kéo tôi chạy thẳng đến khu nhà ma, hứng thú hỏi:

"Niên Niên, cậu có dám vào không? Bình thường cậu nhát lắm, nếu sợ thì cứ đứng ngoài đợi bọn tớ!"

Tôi nhướng mày, bật cười.

Đùa sao? Làm sao tôi có thể thừa nhận mình nhát gan được?

Thà c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục!

8

Tôi đứng trước cổng nhà ma, nhìn cánh cửa đen kịt cùng không gian tăm tối bên trong mà nuốt nước bọt. Trông gần như vậy, nhà ma thậm chí còn đáng sợ hơn tôi tưởng tượng.

Trong lòng tôi thực sự không muốn vào, nhưng lời nói ra thì như bát nước hắt đi—không thể rút lại. Tôi vừa mới mạnh miệng "hùng hổ" tuyên bố rằng mình không sợ, nếu bây giờ rút lui thì còn mặt mũi nào nữa?

Thế là, với đôi chân run rẩy, tôi chậm rãi bước vào.

Nhân viên nhà ma đưa cho mỗi người một chiếc đèn pin—nhìn có vẻ tạm bợ, chất lượng bình thường. Tôi bật thử, ánh sáng yếu đến mức gần như vô dụng, còn chập chờn nhấp nháy, lúc sáng lúc tối, cứ như đang cố tình tạo hiệu ứng rùng rợn vậy.

Tôi cầm đèn pin mà có cảm giác như đang cầm một củ khoai tây nóng—giơ lên cũng không được, đặt xuống cũng chẳng xong.

Tôi rụt rè bước theo bạn mình, từng bước chậm rãi như ốc sên bò, không dám đi nhanh. Khi cả nhóm tiến được khoảng nửa quãng đường, đột nhiên—

"Bịch!"

Một bóng trắng từ trên cao rơi xuống, lơ lửng ngay trước mặt tôi.

"Ahhhhhhhhhh!!!"

Tôi hét lên thất thanh, suýt chút nữa nhảy dựng lên vì sợ.

"Đừng... đừng đến đây!" Tôi lắp bắp, tay run rẩy đến mức suýt làm rơi cả đèn pin.

Ngay lúc đó, một giọng nói trầm ổn, nhẹ nhàng vang lên bên cạnh tôi:

"Đừng sợ, em ở đây."

Tôi giật mình quay sang—là Hạ Thần.

Anh ấy nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đi về phía trước. Bàn tay anh ấm áp, động tác vững chãi, mang theo một loại cảm giác an toàn khó tả.

Tôi không suy nghĩ gì nữa, ngoan ngoãn đi theo anh ấy, giống như vừa bắt được phao cứu sinh giữa dòng nước xoáy.

Hạ Thần dẫn đường trong bóng tối, từng bước đi của anh ấy giống như một chiến binh mạnh mẽ đang vạch đường giữa rừng gai, khiến tôi bất giác cảm thấy an tâm hơn.

"Cậu ấy thật chu đáo..."

Khoảnh khắc này, cảm xúc trong tôi dường như có chút thay đổi.

Sau khi bước ra khỏi nhà ma, Hạ Thần buông cổ tay tôi ra một cách tự nhiên, khẽ an ủi:

"Chị, không sao rồi."

Tôi mỉm cười với anh ấy, nhẹ giọng nói:

"Cảm ơn cậu."

Vừa lúc đó, những người còn lại cũng lục tục đi ra khỏi nhà ma. Hạ Trí Nghiên bỗng chỉ tay về phía khu tàu lượn siêu tốc, mắt sáng rực:

"Niên Niên! Chúng ta đi tàu lượn siêu tốc đi!"

Nghe đến hai chữ tàu lượn, tôi lập tức nuốt nước bọt.

Không, cảm ơn. Tôi vừa bị dọa suýt bay mất hồn trong nhà ma, bây giờ mà lên tàu lượn siêu tốc thì chắc hồn vía tôi cũng bay thẳng lên trời luôn.

Tôi vội vàng kiếm cớ:

"Tôi không đi đâu. Tôi còn phải… ở lại trông chừng bạn cùng phòng nữa..."

Hạ Trí Nghiên: "..."

Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt cạn lời, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Hạ Thần đã lên tiếng:

"Chị họ, mọi người đi trước đi. Em sẽ ở lại dưới này với chị ấy."

Nghe vậy, Hạ Trí Nghiên chớp mắt một cái, rồi cười đầy ẩn ý trước khi nhanh chóng rời đi.

Loading...