Mặc cho đứa trẻ sờ soạng hồi lâu, Silas mới thong thả mở miệng: "Minh, là túi áo."
"À, thầy sớm."
Được chỉ dẫn, Minh Anh nhanh chóng tìm thấy một chiếc ví da màu đen. Cậu búng ví một cái, hỏi: "Em mở chứ?"
Silas buồn : "Ý em là ? Bên trong b.o.m ?"
"Vạn nhất thì ." Minh Anh lầm bầm: "Giống như mấy bộ phim truyền hình , bên trong ảnh vợ cũ, con trai, là 'bạch nguyệt quang' yêu mà nào đó..."
Silas chút hiểu nổi mạch não của Minh Anh, chẳng thật sự là do cách biệt thế hệ . Hắn dậy, vỗ nhẹ lên đầu : "Đầu óc em nghĩ vớ vẩn cái gì đấy."
Minh Anh lập tức xoa đầu né như lò xo, hung tợn : "Thầy mà còn vò đầu em nữa, chờ xem, em sẽ tiêu cho thầy cạn kiệt thì thôi!"
Thực tế, cũng chỉ mua thêm đúng một cây kem ốc quế mà thôi. Hơn nữa cây kem còn nhâm nhi từ chiều cho đến tận tối mịt...
Cầu Brooklyn.
Đi cây cầu cao sừng sững thể thu trọn đường chân trời của Manhattan tầm mắt, Minh Anh dừng , đòi chụp ảnh cho Silas.
Silas đồng ý. Minh Anh cầm lấy điện thoại của , tách tách chụp ít tấm. Chụp xong, Silas cũng chẳng buồn xem mà trực tiếp cất máy .
Minh Anh : "Thầy xem thử ?"
Silas liếc mắt là ngay nhóc con định giở trò, nhưng vẫn phối hợp lấy điện thoại . Quả nhiên —— Tổng cộng chụp năm tấm, thì tới ba tấm là ảnh tự sướng của bạn học Minh Anh.
Silas nhướng mày: "Minh?"
Minh Anh dõng dạc: "Để làm kỷ niệm ạ."
Silas: "Ừm, cần trả tiền cát-xê cho em ?"
"Một tấm 430 đô nhé?" Minh Anh hào phóng : "Đổi thầy chụp cho em để trừ nợ."
Silas chọc : "Được."
Hắn giơ điện thoại lên, tiếng màn trập vang lên "tách" một cái cực nhanh. Minh Anh kinh ngạc: "Ơ kìa, chụp nhanh thế, thầy chụp tự sướng đấy chứ?"
Silas: "Phải, em thể xem thử."
Minh Anh bán tín bán nghi mở máy . Silas nhàm chán như , ngược còn chụp ... thế nào nhỉ, chụp đến mức gương mặt hồng hào, rạng rỡ, tràn ngập ý .
"Oa, lãnh đạo, thầy chụp em trông ... mất giá thế á?" Minh Anh cố ý trêu.
Silas khoác vai , : "Phía bên đang hát kìa."
Thế nhưng sự chú ý của Minh Anh chẳng ở tiếng hát, mà đặt một cô bé bán hoa ngang qua. Quả đúng là ánh mặt trời chẳng chuyện gì mới lạ, ở trong nước thì trò ôm giỏ hoa chèo kéo khách, sang đến Mỹ vẫn đụng cảnh .
Minh Anh sờ sờ mũi, trong lòng nảy ý , lén lút dịch bước qua đó. Cậu mua một bó hồng đỏ rực. Sắc hoa đỏ thắm, ướt át, còn gai đ.â.m đau tay. Rất hợp với cái lão già .
Minh Anh nghĩ bụng, suýt chút nữa là tự c.h.ế.t chính . Với khóe miệng ngậm , xoay , thấy Silas đang cách đó xa cùng bó hồng đỏ tay.
Hai hai bên cầu, đối diện qua dòng thưa thớt qua . Silas bỗng cất bước về phía Minh Anh.
Minh Anh chút khẩn trương, đệch mợ cái cảnh tượng , cứ như nam chính chuẩn tỏ tình với nữ chính trong phim truyền hình thế nhỉ.
Khốn thật. Minh Anh bắt đầu thấy hối hận. Cái quái gì thế .
Đang mải suy nghĩ thì ngay mặt.
Silas: "Minh, em mua hoa làm gì thế?"
Minh Anh: "... Mua cho bản em."
Silas khẽ cong môi: "Ừ, tự tặng hoa hồng đỏ cho ?"
Minh Anh: "Sao, ạ?"
Silas: "Tôi bảo là , nhưng Minh, cần em làm một việc."
Minh Anh căng thẳng: "Thầy ."
Silas: "Ví tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-98.html.]
“……”
Silas: "Tôi cũng mua một bó hoa tặng cho chính , nhưng ví tiền đang ở chỗ em mất ."
Minh Anh ngước lên, hai đối diện . Cậu nhịn nữa, bật thành tiếng, trực tiếp nhét bó hoa lồng n.g.ự.c Silas: "Cầm , dù cũng là tiêu tiền của thầy để mua thôi."
Silas nhận lấy hoa, khẽ bật . Cứ thế, mãi đến 11 giờ đêm ở New York, Minh Anh mới kéo lên xe trong trạng thái vẫn còn hưng phấn.
Minh Anh ngủ xe, đến khi tỉnh dậy thì xe dừng hẳn. Cậu ngáp một cái, cứ ngỡ là đến nhà Silas, định mở miệng chuyện thì ngoài cửa sổ
—— Xe thế mà dừng ở ngay sảnh chung cư của .
“……”
Trong nháy mắt, tâm trạng suốt cả quãng đường bỗng tụt dốc phanh. Một ngày như thế , thể đưa về nhà chứ? Cho đến khi xe đỗ hẳn, Minh Anh vẫn im lặng lời nào.
Silas tắt máy, rút một điếu thuốc, : "Tôi ở đây đợi em xuống."
?
Minh Anh sang . "Đợi em xuống".
Ý là lên một chuyến, xuống.
vấn đề là, hoặc là theo về nhà để một đêm xuân nồng cháy, hoặc là tự về phòng một . Dù chọn thế nào thì đây cũng là vé một chiều mà. Đi lên thì xuống làm gì nữa?
Trong lòng Minh Anh nhen nhóm một tia kỳ vọng ẩn giấu, nhưng vẫn giả ngốc hỏi: "Em hiểu lắm, lãnh đạo thể rõ hơn ạ?"
Silas cởi dây an , thong thả : "Minh, ý của em chắc hẳn hiểu rõ nhất."
Minh Anh: "Em hiểu."
Silas , trầm giọng: "Minh, nghĩ thể chấp nhận việc em sống chung với một bạn cùng phòng là đồng tính."
Minh Anh lắp bắp: "Vậy thầy... thầy em đổi bạn cùng phòng ?"
Silas dừng một chút mới mở lời: "Cũng ."
Tim Minh Anh chùng xuống, kết quả giây tiếp theo thấy lão hỗn đản : " đề xuất em nên chọn một cách khác."
"... Cách gì?"
Silas khẽ, bỗng nhiên chồm qua hôn lên đỉnh đầu Minh Anh: "Lên lầu thu dọn hành lý đơn giản thôi, về với ."
“……”
Minh Anh ngẩn mất vài giây mới nhịn mà bật : "Thế còn... tiền thuê nhà của em thì tính ?"
Silas liếc vị trí phía , bảo: "Mở ."
"Cái gì cơ?" Minh Anh làm theo chỉ dẫn, kéo ngăn chứa đồ . Bên trong cực kỳ giản dị, là một chiếc thẻ ngân hàng chễm chệ.
Minh Anh rút tấm thẻ , ha hả hai tiếng, làm bộ khoa trương: "Oa, oa, để em đoán xem bên trong bao nhiêu đô la nào?"
Silas , vỗ vỗ mặt : "Đủ cho em tiêu —— Có cần lên thu dọn cùng em ?"
Minh Anh giữ nguyên tư thế đó, cực kỳ lả lướt nghiêng mặt hôn lòng bàn tay Silas, : "Không cần , bảo bối thầy cứ ngoan ngoãn ở đây đợi em là ."
Silas khẽ thành tiếng. Minh Anh gần như là chạy bay lên lầu. Bóng dáng lướt qua ánh đèn đường.
Silas đóa hồng đỏ kẹp giá để đồ, mỉm , đó châm điếu thuốc, một tay gác ngoài cửa sổ, mặc cho làn khói lờ lững tan màn đêm.
khi điếu t.h.u.ố.c tàn, Minh Anh vẫn xuống. Silas bèn lấy điện thoại gọi, nhưng ai bắt máy.
Cốc cốc cốc.
Silas cửa nửa phút, gõ ba nhịp, cánh cửa mới chậm rãi hé mở một khe nhỏ. "Minh?"
Minh Anh ló đầu : "Lãnh đạo ơi, hai đều nhà."
Silas nhướng mày: "Thế thì ?"
"Cho nên..." Minh Anh mở cửa rộng thêm một chút, để lộ cơ thể chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ở nửa của .
Silas nheo mắt . Minh Anh kỳ thực thấy hổ, nhưng vẫn lên tiếng: "Cho nên... thầy phòng em uống tách ?"