Hai bộ đến bên cạnh xe. Sau khi lên xe, Minh Anh tò mò, rốt cuộc vẫn hỏi: "Cái đó... chúng thế ạ?"
Silas kéo dây an : "Tùy tiện dạo thôi."
Minh Anh vốn dĩ trong lòng đang mộng mơ bong bóng hồng rực rỡ, xong câu liền đ.á.n.h cho hiện nguyên hình.
Cậu "ờ" một tiếng: "Thế thì thầy lái xe làm gì, bộ cho ."
Silas khẽ cong môi: "Tôi ngại ."
“……”
Minh Anh lười chẳng buồn chuyện với nữa, khoanh tay n.g.ự.c nhắm mắt định thần. Nói là , nhưng thực hiển nhiên, Silas căn bản dẫn "tùy tiện dạo" đơn giản như thế.
Địa điểm đầu tiên họ đến là Nhà thờ Trinity. Minh Anh ngôi nhà thờ mang phong cách Gothic Phục hưng với gạch đỏ ngói đen , chút nghi hoặc: "Sao thầy dẫn em tới đây?"
Ở những quốc gia phương Tây , thứ thiếu nhất chính là nhà thờ. Đủ loại kiểu dáng, hùng vĩ , tráng lệ , thế nên ngôi nhà thờ cổ kính mang chút vẻ trầm mặc mắt trông vẻ quá kinh diễm.
Silas giới thiệu cho : "Năm 1864, đây từng là kiến trúc cao nhất New York. Tuy rằng ngày nay nó lọt thỏm giữa những tòa cao ốc chọc trời, nhưng hiểu về New York thì thể nhắc đến nó."
Minh Anh thì chớp chớp mắt, mỉm , trong lòng sướng âm ỉ. Giám khảo N-Cube vốn thiên vị những kiến trúc mang phong vị New York, ngài Giáo đổng rõ ràng là đang giúp gian lận đây mà!
Minh Anh "hừ" một tiếng, vội bịt tai : "Em nên nhỉ?"
Silas liếc một cái: "Minh, em lẽ là duy nhất trong cái phòng học đó từng tới những nơi đấy."
“……”
Minh Anh: "Dạ."
Hôm nay Silas mặc một chiếc áo măng tô màu nâu nhạt, quần tây giản dị, còn bạn học Minh Anh vẫn trung thành với quần ống rộng và áo hoodie trắng. Hai vai kề vai, phong cách khác biệt nhưng hài hòa đến lạ.
Họ ngắm, vòng qua những con đường nhỏ lát gạch đỏ, xung quanh lác đác vài du khách. Silas sắm vai hướng dẫn viên, Minh Anh thấy nhiều quá nên cứ luôn miệng hỏi:
"Cái viên đá giống mấy viên khác thế thầy?"
"Nhà thờ xây năm 1864, đá từ hai trăm năm , riêng khối ở giữa là bổ sung Thế chiến II, vì khối cũ mảnh đạn b.ắ.n vỡ ."
"Còn cái điêu khắc là hình gì thế ạ?"
"Đầu ch.ó sư t.ử (Gargoyle), em chắc hẳn học qua chứ, phong cách Gothic chuộng loại hình ."
……
"Em thể hỏi câu nào mà thầy ?"
"Em cứ thử xem."
Minh Anh gật đầu, chỉ chính : "Thế còn 'kiến trúc' thì ?" S
ilas cau mày, thật sự nghiêm túc suy nghĩ một hồi. Minh Anh đắc ý nhướng mày.
Silas khẽ cong môi: "Kiến trúc tạm thời, trông chắc chắn lắm, phỏng chừng gió thổi là đổ, kiến nghị nên xây ở đầu gió."
"Này!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-97.html.]
……
Đến khi dạo xong, họ bộ suốt hai tiếng đồng hồ. Minh Anh hỏi: "Lãnh đạo , thầy tới đây nhiều lắm đúng ?"
Silas đưa cho một chai nước, dường như cũng đang hồi tưởng : "Không hẳn. Lần cuối tới đây là từ thời năm hai đại học."
"Năm hai?" Minh Anh tưởng tượng thử cái hình ảnh đó. Chịu, tưởng tượng nổi.
nhớ đến thời học năm hai: "Hồi em học năm hai là ghét mấy cái kiến trúc cổ nhất, chỉ thích xem mấy thứ tân tiến, phá cách thôi. À, thầy ở Thượng Hải một Trung tâm Nghệ thuật nổi tiếng ? Cái tường của nó 'nhảy múa' đấy, thể đóng mở di động, còn cả hát nữa."
Silas: "Tôi , nhưng xem bao giờ."
Minh Anh trợn tròn mắt: "Thầy Thượng Hải bao giờ ?"
Silas: "Đi ."
Minh Anh: "Thế thầy bảo xem?"
Silas nhắc nhở : "Minh, lúc thì chỗ đó còn xây lên."
Chưa xây lên…… Minh Anh phản ứng , lập tức bật thành tiếng: "Xin nhé, em quên mất, chúng ... khác thế hệ."
Silas cố ý nheo mắt : "Minh?"
Minh Anh vội vàng nín thinh, nhưng vẫn nhịn mà hì hì.
Cứ thế, hai tàu điện ngầm, qua mấy tòa nhà chọc trời là biểu tượng nổi tiếng dọc tuyến đường New York. Buổi trưa, Silas dẫn Minh Anh công viên quảng trường mua hai phần đồ ăn nhanh.
Thời tiết New York hôm nay chiều lòng , bầu trời vạn dặm mây, những chú bồ câu nhỏ bay lượn khắp nơi. Minh Anh ôm mẩu bánh mì trong tay, xổm mặt đất cho chúng ăn.
Bạn học Minh Anh vô cùng hào phóng, lũ bồ câu thấy nhiều lương thực liền vây kín . Chẳng mấy chốc, Minh Anh bồ câu bao vây. Vì mặc chiếc áo hoodie cùng màu, trông chẳng khác nào một chú "bồ câu đầu đàn".
Ngồi chiếc ghế dài cách đó xa, Silas quan sát lên tiếng: "Minh, cái đó là mua cho em ăn mà."
Minh Anh tiếng ngẩng đầu lên, dứt khoát xé nốt mẩu bánh mì cuối cùng thành từng dải nhỏ tung , lũ bồ câu mừng rỡ khôn xiết. Sau đó Minh Anh dậy, chạy lon ton đến mặt Silas, chìa tay .
Tầm mắt Silas từ bàn tay Minh Anh dời lên khuôn mặt , hỏi: "Gì đây?"
Minh Anh ăn vạ : "Đồ ăn bồ câu ăn hết , thầy đưa tiền đây."
Silas , trực tiếp xé một miếng sandwich tay đặt lòng bàn tay Minh Anh.
“……”
Đuổi bồ câu đấy .
Minh Anh giận mà dám gì, hậm hực liếc một cái xuống bên cạnh. Vừa xuống mới ngoan ngoãn đúng ba giây là bắt đầu nghịch ngợm.
Minh Anh lấy chân chạm chạm chân lão hỗn đản. Chạm một cái, thèm để ý. Thế là chuyển sang đá một cái.
Lão hỗn đản vẫn cứ phớt lờ .
Bạn học Minh Anh bắt đầu nổi cáu: "Lãnh đạo , thầy mà còn thèm để ý đến em, em sẽ lên đùi thầy ngay giữa thanh thiên bạch nhật đấy nhé!"
Cuối cùng, cũng thấy bên cạnh lên tiếng: "Ví ở trong túi, tự lấy ."
Khóe miệng Minh Anh khẽ nhếch lên, vươn tay —— mò túi quần .