Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:30:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, Minh Anh gửi liên tiếp gần mười cái tin nhắn, ai chỉ xem điện thoại đúng một đường , thèm ngó ngàng gì tới nữa. Minh Anh tức đến mức gửi thêm năm cái biểu tượng [cún con nhe răng] để dằn mặt.

Cuối cùng hai cũng thang máy. Trong gian chật hẹp chỉ còn hai , Minh Anh tựa lưng vách, liếc bóng lưng thẳng tắp của phía , vẫn dám mở miệng. cái sự dám khác hẳn với lúc nãy. Lúc nãy là vì sợ ngoài thấy, còn bây giờ là vì đỉnh đầu camera giám sát, bằng thì……

Tích. Cửa thang máy mở. Lại tích một tiếng, cửa phòng 367 mở .

Âm thanh cứ như tiếng mở chiếc hộp Pandora , Minh Anh khỏi nhớ cảnh tượng đầu tiên tới nơi . Cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn lết bước .

Vừa bước chân qua cửa, bạn học Minh Anh lập tức tay. Cậu trực tiếp vòng tay ôm lấy eo Silas từ phía , ngoan ngoãn dán mặt lưng . Dùng chất giọng ngọt lịm mang theo chút nũng nịu cố ý:

“Lãnh đạo , em cố ý . Tại bên ngoài gió to quá, em lo cho đôi mắt của thầy nên mới khuyên thầy mua kính, hơn nữa thầy mà đeo kính chắc chắn là siêu cấp trai luôn, tin em mà!”

Silas lời nào, chỉ bước tiếp về phía hai bước. Minh Anh nhất quyết buông tay, cứ thế dính chặt như một con sên, lết theo từng bước.

Hai bước thể là cực kỳ gian nan. Silas cuối cùng cũng mang theo cái đuôi nhỏ ấm áp dịch chuyển tới bàn làm việc. Hắn đặt bản thảo và túi xách xuống, lúc mới nghiêng mặt, vỗ vỗ bàn tay đang siết chặt ngang eo :

“Minh, buông tay .” 

“Em buông đấy!”

Mẹ kiếp cái lão hỗn đản , buông tay để thầy 'xử' em ? Minh Anh ngốc.

Silas trầm giọng: “Nghĩ kỹ hãy .” 

“……”

Minh Anh thì dám làm càn nữa, đành rụt tay . Giây tiếp theo, cả lẫn túi xách của nhấc bổng lên, đặt chễm chệ mặt bàn.

Đệch... Minh Anh giật nảy .

Silas chống hai tay ở hai bên , biểu cảm trông vẫn khá bình thản: “Minh dám cúp điện thoại của ?”

“……” Minh Anh cũng chẳng màng đến chuyện mệt mỏi nữa, gân cổ lên cãi: “Cái đó... là thầy nhé!”

Silas nhướng mày: “Ví dụ?”

Minh Anh: “Ai mượn thầy cho em thầy là chủ trì buổi tọa đàm?” 

Silas: “Em hỏi ?” 

“Em hỏi thì thầy tự ?” Minh Anh lẩm bẩm: “Vả thầy dám bảo lúc nãy thầy cố ý ?”

Silas: “Cố ý cái gì?”

Nhắc tới đây, Minh Anh giận sôi máu: “Cố ý gọi tên em lên trả lời!”

Silas cảm thấy buồn : “Cho nên, em cũng là cố ý nhầm câu hỏi để đáp trả, đúng ?”

Minh Anh thở hổn hển vài , cái bộ dạng thong dong của mà thấy phục chút nào. Thế là cũng , một nụ cực kỳ gợi đòn:

“Vậy bây giờ thầy tính là gì đây? Thân là lãnh đạo trường học, bục giảng thì áo mũ chỉnh tề, đài thì cầm thú bằng, cố ý 'làm' nam sinh trẻ tuổi ?”

“……”

Thế giới bỗng chốc im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-94.html.]

Mẹ nó, ... cái quái gì thế ……

Quả nhiên Silas nhướng mày , thốt lời nào. Trong sự im lặng đáng sợ , mí mắt Minh Anh giật giật. Sau một lúc, thử giơ tay định sờ eo .

cái tay kịp làm ác thất bại t.h.ả.m hại. Vì ngay đó, Minh Anh cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Cậu kịp kêu lên một tiếng kinh hãi nào nhấc bổng lên, ấn gáy một nụ hôn sâu nồng cháy.

Lão lưu manh chỉ ấn đầu , mà còn bóp chặt eo , tước đoạt bộ dưỡng khí, càn quét khắp khoang miệng. Minh Anh hôn đến mức đầu óc cuồng, ban đầu còn mắng , nhưng về vô thức vòng tay qua cổ lão lưu manh, như tan chảy trong cái gian nhỏ bé .

Giữa thanh thiên bạch nhật, ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua những khe hở của rèm cửa, chiếu thẳng trong phòng, tựa như đang soi rọi tận sâu trong lòng ai đó.

“Ưm... em, chiều nay em... còn tiết...” 

“Ừ, .” 

“Á! Chỗ đó ... sờ.” 

“Ừ, nhớ .” 

“Đệch... thầy định làm em nhột c.h.ế.t để kế thừa mười ba bài luận văn của em đấy ha ha ha ha ha……”

A thousand years later……

Minh Anh sửa sang quần áo, chớp chớp đôi mắt vẫn còn mơ màng, dựa tường định thần hồi lâu, tầm mới bắt đầu tụ .

Silas xoa xoa mặt , bảo: "Minh, đây ăn cơm." 

"Dạ? À, ."

Minh Anh ngẩng đầu, lúc mới cơ hội quan sát kỹ căn phòng làm việc . Nó khá đơn giản, diện tích lớn, ngoài bàn làm việc thì thứ chiếm chỗ nhiều nhất là sách và các loại mô hình kiến trúc. Rõ ràng, đây là một căn cứ bí mật của ngài Aston.

Trước nó dùng để làm gì thì , nhưng xem hôm nay nó biến thành nơi để ngài Giáo đổng hẹn hò vụng trộm với nam sinh của mất .

Minh Anh chậm rãi nhích m.ô.n.g xuống, lật mở mấy hộp cơm bàn: vịt bát bảo, tôm rang, sườn xào bánh gạo... là món thích.

Minh Anh mừng sợ: "Cái chuẩn từ lúc nào thế ạ?" 

Silas: "Vừa xong. Có mang tới."

Minh Anh liếc một cái: "Ái chà, miếng đầu tiên em nên ăn gì đây nhỉ?" Bạn học Minh Anh nảy một ý định tinh quái, bỗng nhiên xê dịch ghế , xích gần sát bên

Silas nhận động tĩnh, nghiêng mặt . Hai đối diện , ánh đèn hắt xuống khiến cái bóng của họ chồng khít lên .

Giây tiếp theo, Silas vươn tay bóp nhẹ cằm Minh Anh, cái mặt của bé về hướng bàn cơm, thản nhiên bảo: "Ăn cơm ." 

Minh Anh "xì" một tiếng.

Đang ăn, Minh Anh đột ngột lên tiếng: "Mấy câu lúc nãy em ... thầy đừng để bụng nhé..." 

Silas liếc một cái.

Minh Anh bỗng thấy vẻ ... kèo quá, bèn vội vàng chữa cháy: "Ách, ý em là... đó chỉ là lời lúc nóng giận thôi, em hươu vượn mà. Cái đó... em chỉ thích cái sự 'cầm thú' của thầy thôi... Phi! Không ! Ý em là... thầy hiểu mà đúng ?"

Silas , bỗng nhiên bật : "Ừ." 

“……”

Loading...