Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-05-03 04:45:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, Minh Anh bỗng cảm thấy bên cạnh động đậy —— Bruce đặt cái máy tính bảng xuống. Minh Anh ngẩn : “Ơ? Bruce, lên làm gì ——”

Vừa dứt lời, ánh mắt Minh Anh đảo một vòng giữa Bruce đang thẳng và đàn ông đang mỉm đài.

Đệch. Minh Anh lập tức cúi gằm mặt xuống. Bruce vốn chẳng hỏi tí nào, suy cho cùng ở đây chẳng ai kiểm tra đột xuất giữa ban ngày ban mặt, nhưng gọi tên thì cũng nao núng, bắt đầu trả lời khá trôi chảy.

Minh Anh một hồi, bỗng cảm thấy Bruce sai một ý, bèn kéo kéo vạt áo Bruce, nhỏ giọng nhắc nhở.

Bruce rõ lắm, cúi đầu xuống, ánh mắt như đang hỏi: Ming, cái gì cơ? Minh Anh với tinh thần cứu khổ cứu nạn giúp đỡ em, hạ thấp giọng lặp lời nhắc một nữa.

lúc , Aston bỗng giơ tay ngắt lời Bruce, : “Xem vị bạn học cạnh kiến giải sâu sắc hơn, là mời lên phát biểu đôi lời nhỉ?”

Minh Anh: “……”

Cái tính là tự đào hố chôn ?

Phản ứng đầu tiên của Minh Anh là xua tay lia lịa. Thế nhưng bục giảng khoanh tay ngực, nhướng mày hỏi: “Vị bạn học , ý của để trả lời ?”

Minh Anh: “……”

Cậu còn kịp kêu oan câu nào, đài bồi thêm một câu: “Cũng . Vậy để xuống đó.”

Mẹ kiếp nhà thầy...

Trong nháy mắt, Minh Anh cảm thấy bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn . Cái lão già biến thái ……

Minh Anh nào dám để ngài Giáo đổng đích xuống đây, vội vàng bật dậy: “Khụ khụ, thưa ngài Aston, em... em dậy đây, cần phiền ngài mất công xuống đây ạ.”

Aston liền dừng bước chân định xuống đài. Hắn thậm chí còn mỉm một cái: “Cảm ơn sự tinh tế của .”

Minh Anh: “……”

Trong lòng Minh Anh thầm tặng một nụ khinh bỉ, đó hắng giọng, trình bày ý tưởng của một cách mượt mà và mỹ. Nói xong, cả phòng học im phăng phắc.

Minh Anh thầm đắc ý: Mình đúng là một tiểu thiên tài, để xem cái lão hỗn đản nhà thầy còn chỉnh em kiểu gì nữa. Công sức em nỗ lực học tập chính là để chờ ngày nở mày nở mặt thế đây, hố hố.

Quả nhiên, đài hề phủ định câu trả lời của . “Rất .” 

Aston hỏi: “Cho hỏi tên của là gì?”

Minh Anh thầm mắng: Còn giả vờ giả vịt cái gì nữa, nhưng miệng vẫn khách khí trả lời: “Em là Minh Anh ạ.”

Aston nhẹ: “Vậy thì, bạn học Minh Anh , em thể lặp câu hỏi của ?”

Minh Anh ngẩn : “Dạ... về thảo luận lý thuyết biên giới trong thiết kế ạ……”

“Ừm.” Aston sang Bruce, bảo: “Vị bạn học , phiền nhắc cho Minh câu hỏi mà đặt cho lúc nãy.”

Bruce cảm thấy đầu tóc xoăn của sắp điện giật đến mức dựng cả lên: “Dạ... là về thảo luận tính kỹ thuật của 'tái cấu trúc thiết kế' ạ……”

Nụ môi Minh Anh bỗng chốc cứng đờ, biểu cảm như sắp nứt đến nơi.

…… Tại hai câu hỏi giống

…… Tại chứ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-92.html.]

Thế giới bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Giống như một sự lặng im đến c.h.ế.t .

Giữa tĩnh mịch , ngài Aston rảo bước tới sát bên cạnh bàn của bạn học Minh Anh. Minh Anh dám nhúc nhích, chỉ thấy tiếng Silas gõ nhẹ đốt ngón tay lên mặt bàn , thong thả cất lời: "Nói cách khác, Minh, em vẫn còn đang dừng ở câu hỏi của , đúng ?"

Là... thế ạ... Minh Anh đờ đẫn cả .

Đây chuyện mà con thể làm hả trời?! Vừa bận làm gì? À, mải tìm cách khom lưng để trốn, làm gì tâm trí mà chú ý đến việc đổi câu hỏi từ đời nào !

Minh Anh thề, tuyệt đối sẽ bao giờ chơi trò thầy trò cosplay với cái lão hỗn đản nữa!!!

"Xin , Silas," Minh Anh thuận miệng bịa một cái lý do: "Vừa nãy em mải cúi xuống nhặt bút, nên rõ lắm."

Aston khẽ nhíu mày. Lời khỏi miệng, Minh Anh bỗng cảm thấy thế giới dường như còn yên tĩnh hơn lúc nãy. Ngay cả Giáo sư Steve hàng phía cũng đầu một cái.

Trong bầu khí quỷ dị đó, Minh Anh mới chợt nhận gọi cái gì. Khóe mắt giật liên hồi, chỉ tự rút lưỡi ngay lập tức...

Đệch mợ.

Tuy nhiên, Aston hề đưa nhận xét gì về cách xưng hô của , chỉ hiệu cho xuống xoay trở bục giảng. Minh Anh phịch xuống ghế với vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc, thầm nghĩ liệu thể bước chân khỏi cái phòng học một cách lành lặn đây...

Lúc , Aston trở đài, thần sắc vô cùng nghiêm túc: "Thưa các quý cô và quý ngài, thiết nghĩ cần nhấn mạnh một nữa. Sự cạnh tranh tại N-Cube vô cùng tàn khốc, đối thủ của các bạn đến từ các trường đại học danh tiếng khắp thế giới. Đương nhiên, phần thưởng kèm cũng sẽ phong phú. Những sinh viên đại diện cho Đại học N tham gia thi đấu đều trải qua tuyển chọn, là những xuất sắc và nổi bật nhất. Tôi hy vọng thấy các bạn đối mặt với sự cạnh tranh bằng cái thái độ hời hợt —— Rất hiển nhiên, những đang ở đây thậm chí còn đủ tư cách để nghiệp."

“……”

Minh Anh đài, cứ cảm giác lão đang chỉ dâu mắng hòe . Cũng may, lẽ để làm dịu bầu khí, Aston thêm: "Bất quá, dù thi đấu thất bại, cũng sẽ phạt các bạn chạy Marathon quanh nội thành Manhattan . Điểm các bạn thể yên tâm."

Hắn khẽ , bổ sung một câu: "Cùng lắm là chạy quanh trường thôi."

Phía lập tức rộ lên một tràng tiếng và tiếng gào thét t.h.ả.m thiết. Minh Anh thì đang âm thầm lau mồ hôi hột, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành...

Cái cảm giác khiến nhớ đầu tiên đụng độ lão nam nhân ở nhà hàng của ASTON……

Buổi tọa đàm kết thúc, Minh Anh định bụng lẻn theo Bruce trốn biệt. Kết quả là mới bước chân khỏi cửa phòng học, điện thoại trong túi bỗng rung lên như động đất.

Cậu cầm lên xem, màn hình hiển thị: XI

Đệch.

Minh Anh hiện tại sợ giận. Giận là vì Silas cho là chủ giảng, sợ là vì làm trò mặt bàn dân thiên hạ, chắc chắn là sắp giáo huấn đến nơi .

Thế nhưng Minh Anh thật sự dám cúp máy của Silas, chỉ đành run rẩy bắt máy.

Minh Anh: "Alô." 

Silas: "Em đang ở ?" 

Minh Anh: "Có chuyện gì thế ạ?" 

Silas: "Quay phòng học ."

Minh Anh dám trả lời, chỉ sức thúc giục Bruce nhanh lên, điện thoại: "Cái đó... em đang ở trong phòng học mà, thầy thấy em ?"

Đầu dây bên im lặng một lát: "Minh, thấy em."

Hừ, thấy là đúng . Ở để cho thầy mắng chắc? Bạn học Minh Anh chỉ chấp nhận huấn luyện ở giường thôi nhé.

Minh Anh hì hì khẩy: "Vậy lãnh đạo , ngài nên mua một đôi kính mới , chừng là sẽ thấy đấy ạ."

Loading...