Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-05-03 04:44:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái tin nhắn "cún con nhe răng" gửi cũng là lúc Minh Anh bước đại sảnh khu giảng đường. Cậu tình cờ đụng mặt mấy bạn quen, cả nhóm liền nhập hội cùng .

Thế nhưng, , cái lão nam nhân Silas thế mà vẫn bám theo !

Đệch thật chứ, giữa thanh thiên bạch nhật, thật sự bái phục luôn . tuổi khác, nhây kinh khủng... Minh Anh thầm quyết định lát nữa về tìm cách trị cái bệnh bám mới ... Cứ thế mãi thì hỏng mất.

Thế là rớt nhóm bạn, chậm lôi điện thoại .

Mingo: Lãnh đạo , thầy luyến tiếc em đến thế cơ ? Vậy thầy với bên học viện em một tiếng , bảo họ bớt bớt mấy cái buổi tọa đàm vô bổ thứ Hai , chẳng mống nào ...

Mingo: [cún con xỉu ngang.jpg]

Tin nhắn hiển thị "Đã " nhưng phản hồi.

Mingo: Em sắp muộn !

Minh Anh cất điện thoại, lúc sắp đến cửa phòng học, vẫn nhịn mà liếc mắt thêm phát nữa.

Không đúng... Sao bám theo khu giảng đường vẫn đủ, tư thế là định bám đuôi tận phòng học luôn hả? —— Khoan ?

Wait a minute……

Ngay giây tiếp theo, Minh Anh ở cửa phòng học, chậm chạp ngẩng đầu lên, liền thấy ngài Aston trong bộ vest giày da (đạo mạo chỉnh tề) thản nhiên lướt qua ... lướt qua... đó, thẳng trong.

Vào phòng học luôn ...

Minh Anh đờ cái bóng lưng của đàn ông, trợ lý Silas thấy liền gọi một tiếng: "Này ? Cậu gì ơi? Cậu ? Tọa đàm sắp bắt đầu ."

"Hả?" Minh Anh theo bản năng thốt một câu nghi vấn.

Lúc Silas cũng đầu . Cái vẻ mặt điềm nhiên ung dung cùng bộ trang phục chút sai sót trông mới đắn làm . Hắn khẽ nhíu mày Minh Anh, dùng tiếng Anh :

"Vị bạn học , bây giờ chỗ vẫn tính là muộn ."

Xung quanh vài tiếng râm ran vang lên.

Minh Anh: "……"

Mẹ kiếp nhà thầy...

Minh Anh Silas, trong lòng như một vạn con ngựa chạy loạn xạ: "…… Xin ."

Cậu nắm chặt quai túi, vội vàng cúi đầu , dám mặt Silas lấy một giây, chạy một mạch lên phía bậc thang. May mà bạn Bruce ứng cứu, chừa sẵn cho một chỗ , khiến đến nỗi quá hổ.

Vừa xuống, Minh Anh gục mặt xuống bàn, đưa tay đỡ trán. Bruce thấy liền hảo tâm hỏi thăm: "Hi Ming, is ok?"

Minh Anh xua xua tay, thầm nghĩ: Đệch, thì OK quá còn gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-91.html.]

Thế nhưng, Bruce bảo: "Ming, thì chút nào." 

Minh Anh liền hỏi: "Cậu làm ?" 

Bruce: "Cái buổi tọa đàm thực chất là đại hội 'tra khảo' đấy." 

"Hả?" Minh Anh ngẩn tò te: "Ý gì cơ?"

Bruce nhỏ giọng phổ cập kiến thức: "Đây là chương trình truyền thống của học viện . Ngài Aston là một trong những sáng lập N-Cube, năm nào ngài cũng tổ chức tọa đàm, thỉnh thoảng sẽ đặt câu hỏi để tăng tính tương tác. Đây lẽ là buổi tọa đàm ghét nhất của ngài Aston, vì ngài hỏi thật đấy, đùa ."

Mẹ kiếp...

Minh Anh thầm nghĩ, hóa sáng sớm đến đây là để "dạy dỗ" thật đấy ? …… Hơn nữa, lêu lổng ở nhà suốt ba ngày trời, chẳng thèm hé răng lấy một lời rằng cái buổi tọa đàm quỷ quái là do chủ trì! Cái bộ dạng vội vàng chờ lúc sáng là diễn cho ai xem hả! Cái lão hỗn đản !

"Nếu đáp thì ?" Minh Anh bỗng nhớ đến vụ Thomas kể về việc phạt sinh viên chạy Marathon quanh nội thành Manhattan... Lúc đó ông nhỉ, chuyện đó liên quan đến lão hỗn đản ?

Bruce nhíu mày: "Hình như từng một khóa phạt chạy Marathon quanh Manhattan thật..."

WTF... Chơi thật luôn á……

Minh Anh bắt đầu thấy thấp thỏm, mở máy tính ngẩng đầu lên bục giảng.

Dưới màn hình chiếu khổng lồ, Aston đang chuyện với Steve, hai vẻ đang thảo luận vấn đề gì đó. Trên mặt Silas vương chút ý nhàn nhạt, một lát , Steve ghé tai thêm với vài câu xoay về chỗ .

Lúc , đài chỉ còn một Aston. Thấy ánh mắt của Silas đảo qua phía , Minh Anh theo bản năng cúi rạp xuống bàn.

Cậu thầm phỉ nhổ chính : Minh Anh ơi là Minh Anh, mày thật đúng là tiền đồ mà, đến giường cũng leo lên , còn sợ cái trò .

Aston tựa cạnh bục giảng, cúi đầu điều chỉnh micro, tư thế thả lỏng, mỉm : “Chào buổi sáng, thưa các quý cô và quý ngài.”

Có lẽ vì tư sắc của ngài Aston thực sự quá mức vượt chỉ tiêu, nên một buổi tọa đàm vốn dĩ vô cùng nhàm chán về quy chế thi đấu mà Minh Anh thể đến mức say sưa.

Khác với phong cách nghiêm nghị thường ngày, mở màn, Aston giới thiệu về lịch sử và thể lệ của cuộc thi. Giọng điệu ôn hòa, tiếng trầm ấm, qua đúng là khiến thấy thoải mái như tắm gió xuân.

—— Đương nhiên, nếu như cái phần đặt câu hỏi chuyên môn quái đản thì chuyện hảo!

Aston chống tay lên bục, quét mắt xuống đài một vòng : “Vậy thì, câu hỏi , xin mời một trả lời.”

Tim Minh Anh hẫng một nhịp. Cậu lập tức cúi thấp nửa xuống. Kết quả là cúi xuống, liền thấy cả một vòng xung quanh ai nấy đều đang cúi rạp y hệt .

Minh Anh lầm bầm: “Bruce, cũng khom lưng thế?” 

Bruce: “Ming, đừng hỏi vì , khuyên cũng nên cong lưng xuống .”

Minh Anh cảm thấy Silas chắc chắn đang chỉnh , thế là lập tức làm theo. Giây tiếp theo, tiếng micro vang lên từ phía góc phòng: “Vị bạn học , ở hàng thứ tư, thắt cà vạt màu xanh lam, mời trả lời.”

Minh Anh thấy giọng Silas là tim treo tận cổ họng, mãi đến khi thắt cà vạt màu xanh lam, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu học chẳng bao giờ mặc loại áo quần thắt cà vạt cả.

Loading...