Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-05-03 04:37:27
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thoáng chốc, Minh Anh cảm thấy hụt hẫng. cũng chỉ là một thoáng thôi, thầy giáo thì nhiều việc, mà làm lãnh đạo thì càng bận rộn hơn, đương nhiên thấu hiểu chứ.
Cậu chỉnh cổ áo khoác, nhắn một chữ "Ok, nhận ". Sau đó liên lạc với Bruce dậy về phía nhà ăn.
Thế nhưng trời chiều lòng , Bruce cũng bận đến . Bruce đến thì thôi , đằng Luck mò tới. Minh Anh , thầm nghĩ thôi thì đến thì ăn chung .
Thế là hai tìm một chỗ cạnh cửa sổ. Để cảm ơn vụ mượn xe, Minh Anh hào phóng : "Bữa nay mời."
Luck vô cùng phấn khởi, giơ ngón cái tán thưởng hỏi: "Có uống chút gì ?"
Minh Anh ngẫm nghĩ đáp: "Chiều nay tiết, uống!"
Luck "Ồ?" một tiếng: "Chẳng lẽ tiết thì uống chắc?"
Minh Anh nghĩ : "Có tiết cũng uống, ha ha ha ha."
Hai lấy bốn lon bia đen từ máy bán hàng tự động. Luck là một hoạt ngôn, hơn nữa hai trạc tuổi , sở thích cũng tương đồng, đây cũng là lý do tại hôm ở quán bar Minh Anh thể trò chuyện với lâu như thế.
Đáng tiếc, thật là đáng tiếc. Một thú vị thế mà là "cong".
Một lon bia đen bụng, Minh Anh vỗ vai , hào sảng : "Anh em, đầu là bờ . Huynh đây là hoa chủ , chúng vẫn nên làm em thì hơn."
Luck vẻ mặt đầy mất mát, hỏi: "Hai quen thế nào?"
Hỏi lắm! Minh Anh nghĩ nghĩ đáp: "Chắc là... quen qua mạng?"
Luck xong liền bật : "Ming, đang đùa đấy ? Cậu kiểu như thế thường cùng lúc hẹn hò với bao nhiêu ? Ít nhất là hiện tại chỉ đưa về nhà thôi."
...Huynh , cũng nghiêm túc quá đấy.
Minh Anh đau đầu, ho khẽ một tiếng: "Luck, quý bạn như , nhưng mấy lời đừng nữa."
Luck hiển nhiên là đau lòng, nhưng vẫn cố vớt vát: "Ming, hai đang yêu đương, chỉ là 'hẹn' thôi mà, thêm thì ?"
Minh Anh tư tưởng của ngoại quốc làm cho kinh hồn bạt vía, sợ đến mức tỉnh cả rượu, vội vàng bật dậy: "Luck, cái ý tưởng của khó lòng tiếp thu nổi. Tôi ... tư tưởng truyền thống lắm..."
Cậu thầm nghĩ, rõ ràng mới là bình thường ở đây hả!
Luck thở dài: "OK, , nhưng vẫn vui vì quen ! Hay là tham gia câu lạc bộ của chúng ? Chúng cùng đá bóng, cái thì thể nhiều cùng tham gia chứ!"
Minh Anh liền gật đầu lia lịa: "Cái , cái ."
……………………………………………
Cứ như , Minh Anh theo Luck tới câu lạc bộ bóng đá mà lượn lờ một vòng. Lúc kết thúc, điện thoại. Không tin nhắn nào.
Thời gian là 2 giờ chiều. Vẫn còn sớm. Thế là tạm biệt Luck, lê bước đến thư viện chuẩn lỳ ở đó. Minh Anh tự nhủ, kiếp, đúng là quá mức thấu hiểu lòng .
chờ chờ, chờ mãi đến hơn 5 giờ chiều, Minh Anh sắp xếp xong cả lịch thi đấu mà Thomas , mà Silas vẫn chẳng thèm gửi một mẩu tin nhắn nào qua.
Minh Anh cau mày, bắt đầu cảm thấy lão nam nhân đang cố ý bơ ? Sáng thì mấy lời quyến rũ cho cố , giờ thì im thin thít.
Hừ. Minh Anh nghĩ thầm, chờ thêm một tiếng nữa thôi, cùng lắm là một tiếng, đây hầu hạ nữa.
như dự đoán, một tiếng trôi qua vẫn bặt vô âm tín. Minh Anh rung đùi một lát dậy thu dọn máy tính, bắt tàu điện ngầm trở về chung cư.
Cậu tự bào chữa: Chắc chắn là bận . nghĩ : Mẹ kiếp, bận đến mức cái tin nhắn cũng nhắn nổi ?
Ngay khoảnh khắc bước chân cửa, lời của Luck văng vẳng bên tai: “Cậu đối phương cùng lúc hẹn hò với bao nhiêu ?”
“……” Minh Anh cắm chìa khóa ổ, lẽ lão lưu manh giờ đang "hẹn" với khác thật?
Cạch. Cửa mở.
Lần thứ ba thấy hai gã đàn ông mặc quần áo, chỉ quấn mỗi khăn tắm trong phòng, Minh Anh bất đắc dĩ thở dài.
Mark: "HI~ Ming~ Mừng trở về~"
Minh Anh kéo căng khóe miệng chào hỏi một câu thẳng về phòng . Mark đuổi theo hỏi: "Ming, mấy ngày nay về, xảy chuyện gì chứ?"
Minh Anh lắc đầu: "Tôi thì chuyện gì , các cứ chơi tiếp , đừng để ý đến ."
Mark phấn khích ôm một cái: "Tôi yêu Trung Quốc quá !!!"
“……”
Rất nhanh đó Minh Anh hối hận vì quyết định . Cái chung cư rách nát cách âm kém thế ... Và rốt cuộc là ai thể ngủ ngon lành nền nhạc của một bộ phim phiên bản GAY chứ...
Cậu bực bội dậy phòng tắm tắm rửa, kết quả lúc phát hiện màn hình điện thoại một tin nhắn. Minh Anh mím môi, mở , ảnh đại diện quen thuộc hiện lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-85.html.]
XI: Về nhà ?
Cái câu hỏi gì thế ... Minh Anh bò lên giường, vẫn nhịn cái móng vuốt mà nhắn .
Mingo: Dạ.
Giây tiếp theo, yêu cầu gọi điện thoại từ XI nhảy . Tim Minh Anh đập thình thịch, nhịn cái móng vuốt mà nhấn .
"Minh."
"Có việc gì ạ?"
"Sao bỏ về?"
“……”
Ý gì đây, chờ ? Minh Anh bật dậy, lấy đà : "Thì em sợ làm phiền thầy với những khác làm chuyện đó đó..."
Đầu dây bên khựng một chút: "Chỗ khác?"
"Ai mà ."
"Minh Anh, con thường thể tưởng tượng nổi những việc mà chính từng làm."
Nói cách khác là: Em đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử đấy.
Hừ, còn dám gọi cả họ tên mắng khéo nữa. Minh Anh khẩy: "Thế thôi cúp máy đây, mai gặp."
"Đợi ."
"Gì nữa ạ?"
"Bên em tiếng gì thế?"
Minh Anh ngẩn , đưa điện thoại xa một chút, chỉ thấy tiếng đại chiến ở phòng khách vẫn đang diễn vô cùng kịch liệt.
"Ách," Minh Anh ngượng: "Em... em đang xem phim."
"Phim gì?"
“……”
"Không cho thầy ."
Silas khẽ một tiếng.
Minh Anh : "Em cúp đây, mai gặp."
"Ừ."
Tuy nhiên, năm phút trôi qua mà điện thoại vẫn cúp. Tiếng thở nhẹ nhàng truyền qua ống khiến tai Minh Anh tê dại. Cậu khẽ ho một tiếng: "Này, thầy cúp ?"
"Em thể cúp ."
"Không , em dám cúp điện thoại của Giáo đổng cơ chứ?"
Cậu thấy Silas bật . Tai Minh Anh tê rần nữa: "Em cúp thật đấy ——"
"Minh."
"Gì cơ..."
Minh Anh nín thở, cảm thấy mỗi câu với Silas đều khiến tim đập gia tốc. Ngay đó, bên :
"Quần lót của em vẫn còn ở nhà ."
“……”
Minh Anh cảm giác câu làm cho hóa đá . Lão lưu manh tuyệt đối là cố ý, cố ý tra tấn mà.
"Ngày mai, ngày mai tính ." Cậu dám nán thêm, lập tức nhấn nút ngắt kết nối.
Ai ngờ cúp xong càng ngủ nổi. Minh Anh nhắm mắt cào mặt tường, cào bao lâu, đột nhiên bật dậy. Cậu gọi cho XI. Đối phương bắt máy nhanh, ngược khiến Minh Anh chút lúng túng.
Cũng may Silas lên tiếng . Hơi thở của hai cứ thế đan xen qua làn sóng điện thoại.
Minh Anh đột nhiên lên tiếng: "Thầy ơi, quyển sách tối qua thầy tên là gì thế ạ, em... giờ em ngủ ..."
Đầu dây bên im lặng một lát. Minh Anh che mặt, sắp cái sự ngu ngốc của làm cho c.h.ế.t . Ai ngờ giây tiếp theo, trong điện thoại :
"Xuống đây , sách và quần lót đều đang ở lầu nhà em.”