Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:22:08
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem thì xem , dù sách vẫn còn hơn là xem mấy tờ báo của hội ông bà già nhiều.

Silas cũng chấp nhặt với , chỉ khẽ mỉm một cái, đó liếc chiếc áo choàng tắm Minh Anh, hỏi: "Quần áo mặc chứ?"

Minh Anh: "Cũng tạm ạ."

Silas buông cuốn sách xuống dậy bước tới, Minh Anh chớp chớp mắt theo, đàn ông xoa đầu một cái: "Đi ngủ , tắm ."

"Dạ."

Minh Anh làm mà ngủ cho nổi. Silas phòng tắm, tiếng nước xối vang lên, Minh Anh liền rúc đầu trong chăn —— cái chăn là mùi hương của lão nam nhân . Thế là lồm cồm bò .

Vò rối mái tóc một hồi, Minh Anh vớ lấy điện thoại định chơi vài ván game. chẳng hiểu tâm trí cứ treo ngược cành cây, chơi tập trung dẫn đến kết cục là c.h.ế.t, c.h.ế.t và... c.h.ế.t. Sau chuỗi thua ba liên tiếp t.h.ả.m hại, bực bội ném điện thoại sang một bên.

lúc Silas bước . Chiếc áo choàng tắm của thắt dây lưng, vạt áo mở rộng để lộ cơ n.g.ự.c săn chắc bên trong. Minh Anh thấy, thầm mắng một câu: "Đồ lão lưu manh".

Ngài lão lưu manh thản nhiên nhấc chân lên giường. Cảm nhận một bên nệm lún xuống, Minh Anh khẽ ho một tiếng.

Silas liếc một cái: "Ngủ sớm , ngày mai em dậy sớm đấy." Dậy sớm để họp nhóm.

Minh Anh: "……" Biết , cần nhắc !

Thế là Minh Anh nhắm mắt . Bên tai là tiếng lật sách sột soạt, nhưng trong đầu cứ lặp lặp những chuyện xảy ngày hôm nay. Không tài nào ngủ .

Minh Anh mở mắt : "Thầy ơi, ngày mai thầy đến trường ?" 

Silas: "Có." 

"Đến làm gì ạ?" 

"Đến xem tiến độ của phòng thí nghiệm."

Cái Minh Anh , là dự án mà Đại học N đang chuẩn gần đây.

"Ồ, trưa thầy ăn cơm ở trường ?" 

"Vẫn xác định ." 

"Vậy thầy ——" 

"Minh, ngủ ."

Minh Anh im bặt, động đậy nữa. chỉ một lát , bắt đầu ngọ nguậy, cọ tới cọ lui bên cạnh . Cuối cùng Silas cũng buông cuốn sách xuống, cúi đầu hỏi : "Sao thế?"

Minh Anh ló đầu khỏi chăn, chớp chớp mắt : "Em cũng... em cũng sách."

Silas nhướng mày: "Em chắc chứ?" 

"……" 

Minh Anh phục bật dậy: "Cái biểu cảm gì thế hả, khinh thường em đấy ?"

Nửa giờ . Minh Anh cố chống mí mắt lên, mặt là một dải bảng chữ cái ABC bay lơ lửng... Cậu tự hỏi trình độ tiếng Anh của kém, nhưng một chữ cũng hiểu thế ...

Thế nhưng bạn học Minh Anh sẽ bao giờ đổ cho bản , thầm nghĩ: Chắc chắn là vì cái đống vốn dĩ cho con . Viết cho lưu manh thì .

"Bộp" một cái, đầu Minh Anh ngoẹo sang một bên. Cứ thế, sự hun đúc của cái gọi là kiệt tác triết học, lăn ngủ mất. Trong cơn mơ màng, bạn học Minh Anh rút một kết luận xương máu:

Đừng bao giờ sách triết học giường của lão nam nhân, nếu cuộc đời bạn sẽ thất bại t.h.ả.m hại.

Ngày hôm , Minh Anh Silas lay dậy. Thực , đáng lẽ Minh Anh thể ở nhà Aston thêm vài ngày nữa mới , nào ngờ cái chiêu đ.á.n.h úp bất ngờ của giáo sư Thomas đúng là khiến khổ lời nào diễn tả xiết.

Lúc ngủ dậy, Minh Anh một thói quen , đó là gắt ngủ.

Cái cơn gắt ngủ phát tác cũng tùy lúc. Ví dụ như nếu tự dậy, khi tỉnh táo sẽ đờ đẫn giường mười phút để hồi hồn mới mặc quần áo, như thì sẽ . một khi ai đó ép buộc dậy, sắc mặt Minh Anh tuyệt đối sẽ dễ chút nào.

Cho dù đối phương là ngài Giáo đổng chăng nữa.

, lúc đây Minh Anh đang trưng bộ mặt vô cảm mà thức dậy, mặc đồ, đ.á.n.h răng, chuẩn cửa. Cậu đó, dường như đang giận dỗi mà lườm Silas. 

Người nọ đeo đồng hồ xong, liếc một cái: "Minh, em còn ăn sáng."

Minh Anh: "Không ăn." 

Silas nhíu mày: "Không ăn sẽ đói đấy." 

"Vậy thì cứ đói c.h.ế.t ." 

"……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-82.html.]

Minh Anh khẽ ho một tiếng: "À thì... ý em là em đói, thôi."

Nói xong, thẳng thừng xoay cửa. đến cửa, thấy phía vẫn theo kịp, liền đầu hỏi: "Không ?"

Silas yên tại chỗ, vô cùng "thiện ý" nhắc nhở : "Minh, chúng thể xuất phát, nếu em cảm thấy giày kiểu đó vấn đề gì."

??? 

Ý gì cơ! 

Minh Anh theo ánh mắt của cúi xuống chân . Cậu thế mà xỏ nhầm bên giày!

Minh Anh, một kẻ nay từng gặp sự cố nào ngớ ngẩn như thế , lập tức tỉnh cả ngủ. Cậu vội vàng khom lưng đổi giày cuống quýt giải thích: "Cái đó... tại buổi sáng em vội quá thôi."

Silas khẽ cong môi , bước tới xoa mặt , thong thả : "Không vội."

……………………………………

Có lẽ tâm trạng của học sinh khi đến trường đều giống , đặc biệt là loại như Minh Anh, từ trong giấc mộng chớm bước nên cảm giác như giấc mộng đột nhiên hiện thực bóp nát. Dọc đường , chân mày nhíu chặt , bộ dạng nghiêm trọng cứ như sắp sửa chiến trường.

Đến bãi đỗ xe của trường, Minh Anh : "Cảm ơn thầy."

Cậu định xuống xe, nhưng kéo cửa xe mãi mà . Thế là sang đàn ông ở ghế lái. Người nọ , bảo: "Minh, xem giúp một chút."

Xem cái gì cơ?

Minh Anh còn kịp hỏi thành lời thì hiểu ngay qua động tác ngửa đầu của Silas. Hắn đang bảo xem hộ vết đỏ cổ còn đó .

Minh Anh nhớ xem cái dấu vết đó từ , tưởng tượng cảnh lát nữa ngài Aston cứ thế gặp các giáo sư và lãnh đạo nhà trường, sắc mặt tức khắc đỏ bừng lên.

Ách. Cậu thầm nghĩ, sáng sớm mà lão lưu manh quyến rũ .

Silas nhíu mày: "Minh?"

Minh Anh đành vội vàng liếc mắt một cái, cố ý dối: "Được , còn gì ạ."

"Em chắc chứ?" 

"Thật mà." 

"Ừ."

Minh Anh mở cửa xe, đang định bước xuống thì Silas bồi thêm một câu: "Nếu xuống xe mà phát hiện nó vẫn còn, Minh, em cứ nghĩ dần xem tối nay ăn gì ."

Minh Anh tức khắc đóng sầm cửa xe , cực kỳ tự nhiên mà sáp gần: "Vừa nãy ánh sáng mờ quá, để em xem nữa."

Silas khẽ cong môi . Lần , Minh Anh thật kỹ: "Thực sự còn gì nữa ." 

"Ừ."

Minh Anh vẫn nhúc nhích. Silas nhướng mày: "Sao thế?"

Minh Anh , buột miệng: " mà... cái đó... em để thêm một dấu nữa."

Tạo nghiệp mà, đang cái gì thế ! Đã quên nỗi hổ tối qua !

"Thôi thầy coi như em ." 

"……"

Minh Anh định rụt , kết quả giây tiếp theo kéo về phía ghế lái, ấn gáy và nếm trải một trận gặm nhấm sâu sắc. Sở dĩ dùng từ "gặm" là vì đúng là gặm thật, thậm chí còn khiến khóe miệng Minh Anh hằn lên một vết đỏ.

"Ưm." 

Minh Anh lau miệng: "Thầy làm gì ... lấy oán trả ơn!"

Silas nở nụ đầy ẩn ý. Hai cứ thế xuống xe.

Trong lòng Minh Anh vẫn còn hậm hực, xoa miệng dặn dò: "Thầy cùng em đấy, để bạn học thấy thì c.h.ế.t!"

Silas gật đầu: "Ừ, em ."

Thế là hai cứ một một rời khỏi bãi đỗ xe, duy trì cách tầm mười mét. Thực Minh Anh chỉ bừa cho bõ tức thôi, nhưng ngờ đụng bạn học thật.

"Ming!"

Minh Anh dừng bước. Cậu da trắng tóc xoăn đang tiến về phía , trong thoáng chốc chút mất trí nhớ nhẹ. khi nọ đến gần hơn, Minh Anh bỗng khựng , đôi mắt trợn tròn.

—— Hỏng bét. Là Luck...

Loading...