Ngay đó, xoay , sờ soạng chiếc ghế bọc da mềm mại phía bàn làm việc. Thật là mềm, lên chắc sẽ đau nhỉ...
Minh Anh thực sự là đến mỏi nhừ cả . Cậu thận trọng nhích mông, cố gắng tìm một vị trí thích hợp để giảm bớt sự khó chịu, xuống, thở hắt một dài. Quả nhiên, ghế của kẻ tiền nó cũng ở cái tầm khác.
Minh Anh đung đưa chân, xoay một vòng chiếc ghế da, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý tưởng quái đản. Thế là khi điện thoại xong, cảnh tượng đập mắt Silas chính là thế ——
Bạn học Minh Anh khoanh tay ngực, hai chân gác chéo lên chiếc bàn gỗ đặc của ngài Aston, biểu cảm nghiêm nghị, thậm chí còn diễn sâu với tông giọng hùng hồn: “Mang !”, “Tôi đồng ý!”, “Việc hôm nay chớ để ngày mai, đây thái độ nên để giải quyết vấn đề...”
Silas ở cửa xem kịch suốt hai phút mới nhướng mày lên tiếng: “Minh?”
Minh Anh giật b.ắ.n , vội vàng thu chân . Đáng tiếc là động tác của khựng, Silas trực tiếp bước tới, ấn chặt lấy cái bắp chân vẫn còn đang mặt bàn của .
“……”
Yết hầu Minh Anh khẽ chuyển động, dám ngẩng đầu lên. Silas bên cạnh bàn cúi xuống , : “Xem em cũng gấp gáp làm bài tập lắm nhỉ?”
“…… Không, .” Minh Anh rút chân , biểu cảm chút thẹn thùng. Mẹ kiếp, tình cảnh so với việc chủ nhiệm giáo d.ụ.c bắt quả tang đang gác chân lên bàn của ông thì gì khác chứ!
Minh Anh theo bản năng thấy sợ, bắt đầu trò cosplay lung tung để xin tha: "Lãnh đạo, em giải thích , em cái đó... chủ yếu là cảm nhận ngài một chút thôi. A ——"
Hai chữ uy phong định , cuối cùng vẫn vì sự uy nghiêm thực sự của ngài Aston mà nghẹn , thể thốt lên lời.
"Không , thầy..."
Minh Anh bắt đầu thấy hối hận vì mặc cái quần ống rộng . Cậu co , biểu cảm vặn vẹo. Khốn thật, lão lưu manh nhéo đùi trong của !!!
Silas thu tay , bình thản hỏi: "Tôi làm ?"
Minh Anh xoa xoa cái đùi nhéo, nhỏ giọng phản bác: "Còn chẳng tại thầy về nhanh quá ."
Silas nheo mắt: "Cho nên là của ?"
"Em ý đó."
bụng em đúng là ý đó đấy. Cái miệng một đường nhưng gương mặt tố cáo một nẻo ngược .
"Ừ." Silas , nở một nụ nhạt: "Tôi mà."
Thế là Minh Anh hừ lạnh một tiếng, cọ tới cọ lui mãi mới mở máy tính . Vừa mở lên, hai cái email của giáo sư Thomas nhảy đập mắt. Minh Anh đỡ trán, rốt cuộc cũng bắt đầu chịu thương chịu khó làm bài tập.
3 giờ chiều là thời gian thoải mái nhất trong ngày, sắc trời xanh biếc tan, nắng chiều chuẩn kéo đến. Tháng Mười cũng là mùa dễ chịu nhất năm, gió nhẹ gắt, khí mát mẻ thanh sảng.
Nếu bạn đang ở trong một buổi chiều tháng Mười như thế, còn ở chung phòng với đối tượng ái (bạn giường), thỉnh thoảng liếc một cái, buông vài câu lả lơi, vuốt ve qua , kề cọ mật... thì đó đúng là sự hưởng thụ bậc nhất đời.
—— Thế nhưng Minh Anh thấy . Bởi vì giờ phút , Silas rõ ràng đối tượng ái của , mà là lãnh đạo, là chủ nhiệm giáo d.ụ.c của thì đúng hơn.
"Cái phương án kiểu mà nộp lên, nửa năm tới Thomas sẽ cho em tham gia bất cứ dự án nào ."
"Em thấy vấn đề gì ạ."
"Em thấy vấn đề, nhưng ' vấn đề' mới chính là vấn đề lớn nhất đấy."
Silas từ phía , nắm lấy con chuột tay Minh Anh, chỉ điểm bản vẽ sơ đồ màn hình: "Minh, em quá bảo thủ."
"……"
"Thiếu sự linh hoạt, thiếu trí tưởng tượng." Silas nhíu mày.
Minh Anh chút phục: "Em xem qua bản vẽ của hãng * và *, xét về tính khả thi thì gần như bằng ."
". Minh, hiện tại vẫn đến lúc cần cân nhắc tính khả thi, vì các em thi đấu chứ xây nhà ngay lập tức."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-77.html.]
Silas ghé sát tai : "Chỗ , em thể nghĩ xem."
Hắn áp sát, đầu óc Minh Anh bỗng đoàng một cái, lắp bắp: "Dạ... em . Cái đó... để em nghĩ ."
Silas "ừ" một tiếng, vẫn giữ nguyên tư thế cúi bao vây phía Minh Anh.
Minh Anh cảm thấy thở của phả lên cổ nóng hôi hổi. Cậu khẽ ho một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, đại khái là kiểu tâm lý dày vò hưởng thụ.
Ai ngờ đúng lúc , màn hình vốn đang đầy ắp bản vẽ bỗng nhảy một thông báo —— là WhatsApp, ảnh đại diện là một da trắng đang mỉm ống kính.
[WhatsApp] Luck: HI! Ming! Lần chúng hẹn là sẽ qua nhà mà. Dự tính là khi nào thế? Tôi đợi lâu lắm đấy!
Trong nháy mắt, con chuột màn hình bất động.
Minh Anh cảm giác thở cổ còn nóng nữa. Chẳng những nóng, mà còn trở nên lạnh lẽo thấu xương.
"Khụ khụ..." Minh Anh vội vàng thẳng lưng, : "Để em tự xem ..."
"Ừ."
Silas buông con chuột . Hắn thẳng , bưng tách cà phê bàn lên, nhưng vẫn hề rời khỏi vị trí phía Minh Anh.
Minh Anh nhíu chặt mày, trong lòng đem cái gã ở quán bar GAY c.h.ử.i rủa tám trăm . Vốn dĩ thanh danh của chẳng gì, giờ thêm vố , đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.
Cậu nỗ lực giữ bình tĩnh, tắt cái thông báo WhatsApp để màn hình trở trạng thái sạch sẽ.
Nào ngờ cái gã Luck cứ như âm hồn bất tán, bám riết lấy buông.
[WhatsApp] Luck: Ming, I hope we can have an in-depth communication.
(Ming, hy vọng chúng thể cơ hội giao lưu chuyên sâu hơn.)
[WhatsApp] Luck: I haven't forgotten you since I came back from the bar.
(Từ khi rời quán bar hôm đó, vẫn thể nào quên .)
[WhatsApp] Luck: I hope to get a reply and love your luck.
(Hy vọng sớm nhận phản hồi, ngưỡng mộ - Luck.)
...
Minh Anh mới tắt thông báo , cái thông báo tiếp theo nhảy ngay lập tức. Này em, hại c.h.ế.t thì cũng đừng dùng cái chiêu chứ!
Trong phút chốc, căn thư phòng vốn đang yên tĩnh ấm áp chỉ còn tiếng "Đinh~", "Đinh~" thông báo tin nhắn liên hồi từ máy tính của Minh Anh. May mà cuối cùng đối phương cũng chịu dừng .
Minh Anh đưa tay đỡ trán, thông qua hình ảnh phản chiếu màn hình máy tính, thấy đang phía đang dán chặt tầm mắt . Cậu vội vàng thẳng lưng, lắp bắp giải thích:
"Ách... em ảnh đại diện mới nhớ . Đây là cái ở quán bar hôm nọ..."
Silas đáp lời.
"Hắn nhắn tin đùa thôi mà, đời nào chuyện đó , em thể qua nhà chứ."
Silas: "Ừ."
Trong lòng Minh Anh đ.á.n.h trống liên hồi. "Cái đó... lát nữa em sẽ xóa kết bạn với ngay."
Cậu thấy phía khẽ một tiếng. Minh Anh thầm nghĩ, chắc là nhỉ... những gì cần giải thích cũng giải thích xong ...
Ngay đó, cảm nhận một bàn tay vươn từ phía . Bàn tay mới cầm tách cà phê nên vẫn còn vương chút ấm, lướt qua sát tai Minh Anh dừng nơi gò má .
"Chỉ cái ảnh đại diện thôi mà nhớ đối phương là ai, trí nhớ của em thật đấy."