Silas đang lái xe, còn bạn học Minh Anh thì đang trải qua một cơn bão não:
Hỏi: Đây chuyện bình thường làm ?
Minh Anh: Sao ? Tôi chắc?
Hỏi: Cậu xem sinh viên đoàng hoàng nào tằng tịu với lãnh đạo trường ?
Minh Anh: Sao hỏi xem lãnh đạo trường nhà ai quyến rũ nam sinh như thế?
Hỏi: Hắn quyến rũ là c.ắ.n câu luôn ?
Minh Anh: Tôi c.ắ.n câu hồi nào! Không phản kháng ?
Hỏi: Cái đó mà gọi là phản kháng ? Là tán tỉnh thì !
Minh Anh: Cút !
Chiếc xe dừng .
Minh Anh giật thoát khỏi cơn bão não. "Tới nơi ạ?" Cậu theo bản năng hỏi.
Silas: "Cái gì?"
"A." Minh Anh quanh, rõ ràng là vẫn đang ở đường: "Ngại quá, em để ý, em cứ tưởng tới ."
"Em tưởng là tới ?"
"Dĩ nhiên là tới nhà——"
Minh Anh im bặt. Cậu đầu ở ghế lái, thấy đang nhướng mày : "Tưởng là tới nhà ?"
Minh Anh trả lời, cái đúng là phiền c.h.ế.t .
Silas khẽ nhếch môi: "Minh, mua điểm tâm đấy."
"Ồ." Minh Anh hỏi: "Vẫn là tiệm đó ạ?"
"Ừ. Em thích ăn tiệm đó mà."
"???" Minh Anh ngơ ngác, thích ăn tiệm đó hồi nào nhỉ?
Silas dường như chỉ cần liếc mắt một cái là thấu hiểu đang nghĩ gì, bình thản : "Minh, em từng WhatsApp ."
Minh Anh: "À... ."
Rất nhanh đó, giao hàng tới, tìm xe của Silas cực kỳ chuẩn xác nhét túi điểm tâm qua cửa sổ lòng Minh Anh. Trong nháy mắt, hương thơm ngọt ngào mà thanh mát lan tỏa khắp mũi.
Nhân lúc Silas khởi động xe, Minh Anh cúi đầu lấy điện thoại , lướt lịch sử trò chuyện với XI. Cậu miệt mài vuốt ngược về , cuối cùng cũng tìm thấy tin nhắn từ một tháng , đúng là trả lời thật.
XI: Minh, tiệm điểm tâm đó em thấy thế nào?
Mingo: Ngon lắm ạ. Cảm ơn ngài.
XI: Ừ.
Minh Anh mím môi, cất điện thoại .
Cái cân lý trí dù chất thêm bao nhiêu trọng lượng, dường như cũng thắng nổi một khoảnh khắc tim đập nhanh. Khoảnh khắc chẳng cần lâu, chỉ một giây thôi, cái loại cảm giác tình cảm mãnh liệt bộc phát, m.á.u nóng dồn lên não chỉ cần một giây là đủ để cam tâm tình nguyện lún sâu.
Tư tưởng trai thẳng 20 năm của Minh Anh cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt đáng sợ. cũng may ông trời còn để cho một lý do để tự bào chữa.
Minh Anh: Mình thích XI, chẳng qua XI tình cờ là mà thôi.
Hỏi: Cậu thế là ăn đòn ! Không tương lai !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-71.html.]
Minh Anh: Tương lai cái rắm, lãnh đạo nhà ? Phải tận hưởng hiện tại chứ!
Chẳng mấy chốc, xe dừng. Minh Anh nghiêm túc ngoài cửa sổ, là họ tới nơi thật .
nơi họ đến căn hộ cao cấp ở trung tâm Manhattan , mà là một căn biệt thự đơn lập trong khu biệt thự hạng sang.
Minh Anh tới đây bao giờ nhưng danh qua, giá nhà ở khu cao đến chóng mặt, mấy minh tinh Hollywood cũng thích mua nhà ở đây. Cơ mà, thế mới đúng với phận của Silas Aston.
Cổng lớn tự động mở , Silas lái xe trong. Sau khi đỗ xe xong, tháo dây an , mở cửa bước xuống: "Tới nơi ."
"Dạ." Minh Anh cũng tháo dây an .
Silas tay vịn cửa xe, cúi liếc một cái: "Minh, tới , xuống xe ."
"Dạ..." Minh Anh sờ soạn cửa xe, trông như đang giúp lau bụi, như đang định gảy một bản dương cầm đó .
Silas nheo mắt: "Em sang mở cửa giúp, trải t.h.ả.m đỏ mời em xuống xe nữa ?"
"... Cái đó thì cần ." Minh Anh khẽ ho một tiếng, thầm tự nhủ: Khốn thật, nhát gan! Thế là nhanh nhẹn đẩy cửa bước xuống.
Silas thấy thế liền bật khẽ, đó vòng phía xách balo giúp Minh Anh mới dẫn nhà.
Nhà của Silas là một căn biệt thự thông tầng. Minh Anh sở dĩ gọi đây là nhà của , vì ngay khi bước sảnh, nhận phong cách trang hoàng ở đây khác với căn hộ mang hướm khách sạn ở trung tâm . Nơi đây mới thực sự là nơi ở thường xuyên của Silas.
Phản ứng đầu tiên của Minh Anh đối với căn nhà là: Sạch. Sạch đến mức thấy ngại khi bước .
Phản ứng thứ hai là: Đơn giản, phóng khoáng. Từ sofa cho đến thiết tập gym, cách bố trí và phối màu đều khiến thấy dễ chịu.
Phản ứng thứ ba là: Có tình thú. Minh Anh chú ý thấy trong phòng khách treo vài bức phác thảo thiết kế kiến trúc nổi tiếng trong ngành, bàn còn đặt bình hoa tươi mới cắm, trong phòng phảng phất một mùi hương nhàn nhạt.
"Minh." Silas đầu gọi .
Minh Anh lên tiếng giày .
Silas hỏi: "Vừa em cái gì thế?"
Minh Anh thật thà đáp: "Em thấy nhà của ngài quá. Còn cả hoa nữa, xem ngài Aston đây cũng tình thú lắm nha."
Silas cũng thật thà kém: "Minh, hôm nay mới về, đây là do nhân viên vệ sinh chuẩn đấy."
"..."
"Ồ." Minh Anh buột miệng: "Chẳng lẽ là để nghênh đón em ?"
C.h.ế.t tiệt, đang cái quái gì !
Silas đến bên bàn rót cho ly nước, khẽ : "Em thể hiểu theo cách đó."
"..."
Minh Anh xuống sofa, nhận lấy ly nước: "Thế còn căn hộ cao cấp là...?"
"Đó là một trong những bất động sản của thôi."
Đệch, hỏi cái gì thế ! là tên tư bản đáng ghét khiến đố kỵ!
"Minh, đang nghĩ gì đấy?"
"..." Minh Anh ho khẽ: "Nghĩ là nếu em nhiều tài sản như thầy thì mấy."
Silas xách cặp sách của lên: "Ừ, chuyện đó tính , hiện tại em đang một bài tập đề tài cần làm đấy."
"..."
Giờ phút Minh Anh còn tâm trí nào mà làm mấy thứ đó, : "Em , cũng chẳng xem."
Silas đặt cặp sách xuống: "Vậy làm chuyện khác ."