Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-05-02 04:35:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khoảnh khắc đó, Minh Anh với đối diện một câu: Lại đây, gọi một tiếng ba ba xem nào.

dám. Silas dường như suy nghĩ của : "Muốn gì thì cứ thẳng ."

Minh Anh xiên một miếng gà: "Nhân viên cửa hàng nghi ngờ ngài ? Ngài già đến thế."

Silas nhếch môi: "Ừ, là tại em trông quá nhỏ thôi."

Đệch. Thất sách , gậy ông đập lưng ông. Minh Anh hậm hực tống hai miếng gà miệng. Silas quan sát , cắm ống hút cốc Coca đưa sang.

Minh Anh nhận lấy một cách cực kỳ tự nhiên, hút một ngụm lẩm bẩm: "Làm ba của em dễ nhé, đầu tiên là mỗi tháng đều cho em tiền tiêu vặt..."

Nào ngờ Silas xong, đặt lọ tương cà xuống, thản nhiên đáp: "Không thành vấn đề. cần em đưa bản kê khai chi tiết mỗi khoản chi, làm ?"

Minh Anh kinh ngạc, phản bác: "Ngài đúng là chuyên chế! Ai làm con của ngài đúng là xui xẻo tám đời."

"..."

Vừa xong Minh Anh hối hận. Khốn khiếp, cái miệng lúc nào cũng nhanh hơn não, quên mất phận của mặt. Cái miệng hại , sớm muộn gì cũng gặp họa.

"Ách, em... cái đó." Minh Anh bắt đầu chữa cháy: "Đừng hiểu lầm, em ý định làm con trai ngài , đúng, ý em là em ý đó..."

Silas , khẽ : "Ừ. Ăn cơm ."

Hai im lặng ăn một lúc, Minh Anh vẫn cảm thấy trong lòng thoải mái lắm. Thế là ho khẽ một tiếng, dùng ngữ khí chân thành pha chút nịnh bợ: "Thầy ơi."

Silas ngước mắt .

Minh Anh cảm thấy nên mua bảo hiểm cho : "Đôi khi em chuyện cố ý nhắm ngài , chỉ là, ngài hiểu mà, con em sinh khắc trường học một chút..."

Silas nhướng mày: "Cho nên?"

Minh Anh hạ quyết tâm: "Cho nên, nếu em lỡ đắc tội ngài, ngài công báo tư thù, bảo giáo sư Thomas vị giáo sư nào khác làm khó dễ em đấy."

Silas chọc : "Ừ, thường chỉ báo thù riêng thôi."

"..." 

Mẹ kiếp!

Minh Anh cúi đầu gặm bánh hamburger, thêm câu nào nữa. lúc , đối diện bỗng vươn tay tới, Minh Anh khựng . Silas lau vệt mù tạt dính bên khóe môi , đó thâm trầm : "Minh, học cách tận hưởng hiện tại."

"..." 

Tận hưởng hiện tại...

Bị chạm nhẹ một cái, trong đầu Minh Anh hiện cảnh tượng xe , mặt đỏ lên. Khốn thật, lão già , ngài thì tận hưởng quá còn gì.

Sau khi ăn xong, hai rời khỏi tiệm gà rán. Minh Anh hiếm khi vẻ hiếu thuận hỏi một câu: "Ngài ăn no ?"

Silas : "Sao thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-70.html.]

"Không gì ạ, chỉ là thấy ngài ăn nhiều lắm."

"Buổi tối nên ăn quá nhiều."

Minh Anh "ồ" một tiếng, tò mò hỏi: "Ngài đây từng ăn món ?"

Silas đáp: "Tại ?"

Minh Anh thật lòng: "Ách, em cứ tưởng những như các ngài sẽ bao giờ ăn mấy thứ ."

thì đến cái bữa cơm Trung Quốc bình thường cũng đến tận nhà nấu cho mà. Người mặt liền nhếch môi: "Minh, cũng là bình thường thôi."

"..." 

Nghe xem lọt tai cơ chứ. Cái khác gì mấy ông tỷ phú bảo thích tiền. Minh Anh bĩu môi đáp: "Dạ, Tổng thống Mỹ cũng là bình thường."

Silas bình luận gì về câu . Đi đến cạnh xe, Minh Anh hỏi: "Tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?"

Silas nhíu mày, vẻ khó hiểu câu hỏi nhưng vẫn đáp: "Cộng là 50 đô."

"Dạ, để lát nữa em chuyển khoản trả ngài một nửa."

"..."

Minh Anh một cách đầy chính nghĩa: "Em thể cứ ăn bám ngài mãi ."

Silas bật , : "Minh, đây là suất ăn gia đình, em trả bằng hiện vật ."

"???" 

Ý gì đây?

Minh Anh đần tại chỗ, mất hai phút đại não mới đột ngột hoạt động trở .

50 đô cho một suất ăn Thân - T.ử (suất ăn gia đình). Mà chữ "Thân" ở đây là danh từ (Thân trong ), mà là một động từ (Thân nghĩa là "Hôn").

Mẹ kiếp!

Hai lên xe, thêm một đoạn đường nữa. Minh Anh thầm c.h.ử.i rủa, hậu tri hậu giác nhận : Đêm nay Silas định dẫn về nhà thật...

Minh Anh bắt đầu yên. 

Thực đến giờ vẫn hiểu nổi tại chiếc xe , và tại chuyện diễn biến theo chiều hướng . Tất cả trông thật vớ vẩn.

Minh Anh sinh trong một gia đình Trung Quốc cực kỳ truyền thống. Ông Minh Kiến Quốc là giảng viên đại học ở Thượng Hải, bà Trần Cầm Cầm là chủ nhiệm chuyên trách ở cơ quan đơn vị, cả hai đều kỳ vọng lớn . Mà Minh Anh từ nhỏ lớn lên với ông bà nội, tư tưởng của thế hệ càng khắt khe.

Minh Anh cảm thấy đây ở trong nước chơi bời nổi loạn chẳng qua là vì tâm lý phản nghịch. bây giờ nước ngoài một , còn thể phản nghịch lớn đến mức cơ chứ...

Thực tế là, tuổi trẻ vốn dĩ như . Vì quá trẻ nên thấu các mối quan hệ phức tạp, chỉ dựa sự thúc đẩy thuần túy của hormone cùng cái cảm giác m.ô.n.g lung khó tả để làm kim chỉ nam hành động. Minh Anh cũng ngoại lệ.

Cậu ngốc, thừa đang làm gì, thừa đang về nhà với một đàn ông lớn hơn mười mấy tuổi, huống chi còn là lãnh đạo trường mà vốn nên kính trọng...

 

Loading...