Giáo sư Kandy của học viện Luật kết thúc tiết học cuối cùng trong tuần. Ông xách túi đựng máy tính, mang theo vẻ mệt mỏi tiến hầm gửi xe. Sau đó, ông bắt gặp một chiếc xe quen mắt.
Chiếc xe đó ông ấn tượng, là xe của Silas Aston.
Trong các lãnh đạo trường, Aston là kín tiếng nhất nhưng cũng là quyền lực cao nhất. Kandy cũng từng tình cờ gặp ở đây vài .
Lúc Kandy chút do dự, ông dừng bước, định bụng tiến xem Silas ở trong xe để chào hỏi một tiếng. Nào ngờ hai bước, ông liền nheo mắt .
—— Ông phát hiện xe thế mà khẽ rung lên một nhịp.
Trong xe.
Minh Anh ngả ghế da, ánh mắt mê ly. Cậu theo bản năng giơ tay định nắm lấy thứ gì đó, nhưng vì lực, bàn tay chỉ thể nắm chặt giữa trung buông lỏng, cuối cùng bộp một tiếng, vô lực rơi cửa kính xe bên cạnh.
Tấm kính lạnh lẽo cũng vì thế mà bốc lên một làn nóng.
“—— Em sai !”
“Em thật sự sai mà!”
“Thầy ơi!!!”
Minh Anh thực sự thừa nhận đó là giọng của .
Cuối cùng, Silas trở ghế lái, rút một tờ khăn giấy, thong dong lau tay. Còn Minh Anh vẫn vật ở ghế phụ thở dốc, quần áo xộc xệch, trông vô cùng chật vật.
Minh Anh cố gắng bình nhịp tim, liếc đàn ông ở ghế lái. Trong xe tối, ánh sáng từ bên ngoài hắt cũng chẳng mấy rõ ràng, chỉ đủ phác họa nửa khuôn mặt góc cạnh của . Trong ánh sáng mờ ảo, tựa như một bức tượng điêu khắc ẩn hiện.
Và hiện tại, bức tượng vấy bẩn đang rũ mắt, thong thả chậm rãi lau từng ngón tay…
Tầm mắt Minh Anh quét qua, tim đập hẫng một nhịp, bên tai bắt đầu vang lên những tiếng nổ vang. Hình ảnh sức công phá quá lớn.
Ngài Aston thế mà ...
Minh Anh cảm thấy nửa nhũn , tê dại.
Vì mải mà quên che giấu, Silas nhận ánh mắt của Minh Anh nên khẽ nghiêng mặt, tầm mắt hai một nữa va .
Minh Anh sững sờ. Nhìn bộ dạng thất thần của , Silas nhếch môi, đột ngột dừng động tác lau tay, khép hai ngón tay vươn tới, khẽ vuốt ve đôi môi Minh Anh.
Lòng bàn tay ấm áp chậm rãi cọ qua môi , để một mùi hương khó tả. Có mùi nước hoa thoang thoảng từ cổ tay áo vest, và còn cả...
“...”
Mẹ kiếp!
Minh Anh lập tức bật dậy, rút giấy lau mạnh miệng : “Khụ khụ khụ...”
Silas buồn hỏi: “Chê ?”
Mặt Minh Anh đỏ bừng đến tận mang tai: “Không , thầy... em —— khụ khụ khụ.”
Cậu chẳng thể thốt một câu chỉnh. Sao đời thể mặt đổi sắc, tim đập nhanh mà làm những việc chứ.
Cái lão lưu manh ...
Nào ngờ, ngay lúc Minh Anh đang rối loạn đến cực điểm, bỗng thấy bên cạnh hỏi:
“Còn ‘thẳng’ ?”
Minh Anh: “...”
Đệch!
Trầm mặc một lát, Minh Anh hít một lạnh: “Sao ngài thể như chứ...”
Silas: “Như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-69.html.]
Minh Anh khựng , tìm từ nào thích hợp, đành thốt : “Ép lương thiện thành lưu manh.”
Silas bật thành tiếng.
Hai nán trong xe chỉnh đốn mười phút, chiếc xe mới chính thức khởi động, chạy khỏi hầm. Mà Kandy cách đó xa nửa ngày, thấy xe chạy mới phản ứng : Hóa Silas Aston thực sự ở trong xe!
Trên đường , Minh Anh cứ nhíu chặt mày, cảm giác như thua thêm một ván nữa. Nghĩ đến đây, liếc đang lái xe.
Silas: “Minh, chuyện gì thì .”
Minh Anh đáp: “Em ăn đồ Thái nữa.”
Cậu đổi ý định đột ngột, Silas cũng hỏi lý do, chỉ : “Vậy em ăn gì?”
“Em .”
“Đồ Trung nhé?”
“Không thích.”
“Đồ Tây?”
“Ăn quen.”
“Đồ Nhật?”
“Em ghét Nhật.”
Silas dẫm phanh xe.
Minh Anh lập tức ho khan một tiếng, : “Thế thì ăn KFC .”
Silas liếc một cái, thầm. là trẻ con. Hắn gật đầu: “Được.”
Cuộc đối thoại kết thúc ở đó, nhưng Silas vẫn khởi động xe. Tim Minh Anh bắt đầu nhảy dựng lên, lão lưu manh định bắt làm tiếp đấy chứ?
Minh Anh nắm chặt dây an ngực, tự chủ liếc sang bên cạnh, nhưng khi tầm mắt chạm bàn tay thon dài của đang đặt vô lăng, như điện giật, lập tức thu hồi ánh mắt.
Minh Anh sờ mũi: “Cái đó... vẫn ạ?”
Cậu ho khẽ: “Em là ăn KFC mà...”
Cậu thở dài: “Đi thôi, thôi.”
Silas bình thản: “Minh, đang đèn đỏ.”
“............”
Minh Anh nhẹ nhàng thở .
Silas quả nhiên dẫn tới một cửa hàng gà rán ngay trung tâm thành phố. Bước trong, Minh Anh liền thấy do dự vì nhiều trẻ con, ồn ào. Cậu sang Silas, vẻ để ý lắm, đang đưa mắt tìm chỗ trống.
Chẳng vì lý do gì mà cửa hàng hôm nay cũng thấy cảnh gia đình ba dắt theo con nhỏ. Silas tìm một chỗ cho Minh Anh, đó xắn tay áo vest lên, xếp hàng gọi món.
Lúc , Minh Anh chống cằm hỏi: "Lạ thật đấy, hôm nay cửa hàng lắm trẻ con thế nhỉ?"
Silas đặt khay đồ ăn xuống: "Hôm nay ở đây hoạt động gia đình. Suất ăn gia đình đang giảm giá."
Minh Anh "ồ" một tiếng: "Thế ngài gọi món gì ?"
"Suất ăn gia đình."
"???"
Minh Anh trợn tròn mắt, hỏi: "Thế ai là 'con' ở đây?"
Silas ngước mắt : "Minh, em xem?"
Minh Anh: "..."