"Đến văn phòng của ."
Năm chữ.
Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Minh Anh là: Mình sắp ăn vụt bằng dây lưng thật .
Cậu vội vàng dậy chào tạm biệt bạn da đen. Giữa gian ồn ào náo nhiệt của buổi lễ, cuống cuồng tìm một buồng vệ sinh trong khu dạy học để gọi điện cho Silas. Chuông reo tầm hai tiếng mới bắt máy.
Minh Anh nín thở. Đầu dây bên của Silas yên tĩnh: "Minh?"
Minh Anh tựa lưng vách tường: "Là em."
Silas: "Cậu đang ở ?"
"Dạ..." Minh Anh do dự. Cậu ngập ngừng, đối diện nhận ngay, hỏi vặn : "Cần qua đó ?"
Minh Anh khựng một chút: "Em đến văn phòng của ngài."
"Thế phòng sách nhé?"
Minh Anh nhớ tới cái phòng sách còn quét vân tay mở khóa, liền nhíu mày: "Không cần ạ."
"Vậy ?"
"Dạ..." Minh Anh ngẩng đầu quanh: "Em đang ở nhà vệ sinh tầng một tòa nhà **."
Đầu dây bên im lặng vài giây. "Minh, ý là chúng sẽ thảo luận những chuyện tiếp theo trong nhà vệ sinh?"
"..." Nghe cứ thấy kỳ kỳ . Minh Anh khẽ ho một tiếng: "Thôi, để em đến văn phòng tìm ngài ."
Silas : "Được, đợi ."
Minh Anh từng đến văn phòng Giáo đổng bao giờ, nhưng văn phòng của giáo sư Thomas thì nhẵn mặt . Nó giống hệt văn phòng của mấy thầy giáo khối kỹ thuật điển hình: cũ kỹ, bừa bộn, chất đầy tài liệu và hồ sơ, bước là liên tưởng ngay đến phòng giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba.
Vì văn phòng Giáo đổng và văn phòng giáo sư cùng một tòa nhà nên Minh Anh bộ một quãng khá xa, băng qua bao nhiêu đoàn đang diễu hành trong khuôn viên trường. Điều làm bất ngờ là Aston thế mà đang ngay cửa!
Chẳng đợi , Minh Anh chỉ thấy đang trò chuyện với một đàn ông bên cạnh. Người đó quen mặt, tay cầm cặp táp, phía còn mấy trợ giảng theo, phô trương hề nhỏ.
Minh Anh nheo mắt nép bên cột đá đằng xa. Đột nhiên nhận đàn ông đang cùng Aston là ai —— là Hiệu trưởng đại học N!
Dù Minh Anh chẳng quan tâm Giáo đổng là ai, nhưng Hiệu trưởng trường đang học thì vẫn nhận . Cậu thầm c.h.ử.i thề trong lòng, cái vận khí gì thế . Một vị lãnh đạo đủ mệt , giờ thêm một vị nữa.
Ngay khi định đợi thêm lúc nữa cho hai họ tách mới lẻn , Minh Anh bỗng thấy Aston giơ tay, dường như đang chào tạm biệt. Ngay đó, bước xuống bậc thang, thẳng về phía Minh Anh.
Minh Anh: "...!"
Hai đối diện cách vài mét, Silas khẽ : "Đi theo ."
Thế là Minh Anh lầm lũi theo Silas lên lầu. Khác hẳn với tưởng tượng của , văn phòng Giáo đổng vô cùng đơn giản và thoáng đãng: một chiếc kệ sách, một bàn làm việc dài và một bộ sofa. Điểm khác biệt duy nhất lẽ là tầm từ cửa sổ sát đất cực kỳ , thể bao quát bộ cảnh hồ trong trường. Đứng ở đây chắc chắn tâm trạng sẽ thoải mái hơn nhiều.
Minh Anh đang mải ngắm thì phía vang lên một tiếng cạch —— cửa văn phòng đóng .
"Ngồi ." Silas .
Minh Anh , hình ảnh ác mộng đêm qua lập tức ùa về. Ánh mắt tự chủ mà rời khỏi cửa sổ, lướt từ khuôn mặt mặt xuống... vùng eo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-58.html.]
Chậc. Ngài Aston hôm nay thắt một chiếc dây lưng màu đen vân chìm, vẫn bất kỳ logo nào nên Minh Anh chẳng nhận đó là thương hiệu gì.
Bất chợt, một giọng vang lên đỉnh đầu: "Minh, đang cái gì thế?"
... Cậu đang cái gì cơ chứ. Minh Anh vội ngẩng đầu, thật lòng: "À... thì... cái dây lưng của ngài khá ạ."
... Cậu cái quái gì !
Silas , nhếch môi: "Sao nào, ?"
"..." Minh Anh khẽ ho một tiếng, gượng: "Em mua nổi , là đắt ."
Silas : "Minh, đang ám chỉ nên cởi dây lưng tặng cho ?"
Minh Anh: "..."
Một vạn con thần thú chạy loạn trong lòng : "... Em ý đó hồi nào?!"
Silas đến cạnh sofa, thong thả : "Xét thấy sở thích khỏa chạy rông, nên tiếc, nguyện vọng tạm thời thỏa mãn cho ."
Minh Anh: "..."
Silas vẫy tay: "Minh, đây ."
Minh Anh ngoan ngoãn qua xuống.
Silas , hỏi: "Muốn uống chút gì ?"
Minh Anh thầm hít sâu một : "Không cần ạ, chúng trực tiếp chủ đề chính ."
Silas đồng ý, khẽ : "Minh, đang căng thẳng. Uống chút gì đó sẽ giúp thư giãn tâm trạng hơn."
Nói , đẩy chén trong tay về phía Minh Anh: "Đây là giáo sư Lee mang từ Trung Quốc về tặng , nếm thử xem."
Người tên Lee mà nhắc đến chắc là một giáo sư Hoa ở viện thiết kế kiến trúc. Minh Anh từng gặp ông , là một ông lão tầm 60 tuổi. Nhìn chén tinh xảo đặt ngay tầm tay, Minh Anh bỗng thấy ghét cái cảm giác chăm sóc, thấu vô cùng.
Thế là cứng giọng đáp một câu: "Em căng thẳng."
Silas nhướng mày, gật đầu: "Được, gì? Nói ."
Minh Anh do dự: "Vừa em cúp máy của ngài là vì xung quanh nhiều quá, tiện ."
"Ừ, ."
Minh Anh ngập ngừng: "Em... em ngài là ai ."
Silas , khẽ : "Ừ, nữa?"
Rồi nữa?
Minh Anh hạ quyết tâm, nhíu mày : "Chuyện đây ngài Cherry là cháu gái ngài, em cũng đại khái hiểu là thế nào . Em thấy đây là một sự nhầm lẫn, chúng nên sửa chữa sai lầm ngay lập tức."
"Em thừa nhận lúc là do em quá sợ hãi nên mới liên tục phủ nhận, nhưng tối qua em gặp ác mộng, mơ thấy... ách."
"Tóm , bất kể thế nào thì chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái tinh thần của em, thể tiếp tục nữa. Hy vọng ngài Aston hiểu cho."