Tin nhắn thoại sáu giây. Minh Anh đưa tay nhấn mở.
XI: "Minh, về đến nhà ? Về đến nơi thì nhắn một tin."
Minh Anh: "..."
Trong đoạn ghi âm lẫn một chút tiếng rè điện t.ử khe khẽ, giọng Silas trầm xuống, như thể cố ý thì thầm tai . Minh Anh xong, cảm giác thật khó tả, trong lòng cứ thấy bồn chồn yên.
Không vì giọng Aston khó , ngược , giọng đúng là cực phẩm êm tai. Nếu giọng mà khó thì quá, thể nhạo một trận . Đằng thế ... tính đây...
Sau khi tiễn Minh Anh , đường trở sân bay, Silas nhận một tin nhắn hồi âm chỉ vẻn vẹn ba chữ.
Mingo: Em đến .
Silas nhướng mày.
XI: Vậy gọi điện nhé?
là voi đòi tiên!
Minh Anh lặng lẽ thoát khỏi giao diện trò chuyện. Cậu quẳng điện thoại sang một bên, bẹp dí như sắp lả sofa, ngay đó bỗng nhớ tới những lời từng .
"Minh, thường giao lưu với những quan hệ thể xác với như thế nào?" "Nhắn tin, gọi điện, gửi tin nhắn thoại ạ."
...
Cái kiểu trả lời ngáo ngơ gì thế ... Minh Anh hối hận vô cùng.
Khoan ——
Minh Anh chằm chằm điện thoại, thầm nghĩ: Chẳng lẽ ngài Aston cùng làm chuyện đó thật ????
Không thể nào, quá vô lý.
Minh Anh vẫn thiên về giả thuyết đối phương chỉ đang lấy làm trò tiêu khiển thôi.
Vì , trả lời tin nhắn đó nữa. Cũng may XI gửi thêm cái nào, càng đột ngột gọi điện tới. Minh Anh ghét nhất là ai đó xin phép tự tiện gọi điện cho . Nếu XI làm , sẽ xóa kết bạn ngay lập tức.
Thế nhưng XI làm . Và... c.h.ế.t tiệt thật, Minh Anh phát hiện chút nỡ xóa .
Chuyện liên quan đến việc đối phương là ai, XI thể coi là mà trò chuyện nhiều nhất kể từ khi đặt chân đến đất nước xa lạ . Minh Anh lật lịch sử trò chuyện của hai . Nếu bỏ qua mấy tấm ảnh mát mẻ và những lời tán tỉnh, thì thực họ với nhiều nhất là những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống...
Chẳng hạn như vài lời càu nhàu về thời tiết:
Mingo: Thời tiết New York hôm nay chán quá, mưa ...
XI: Mai sẽ cầu vồng thôi.
Mingo: Lão sư ơi, xem cùng cơ.
XI: Sau sẽ cơ hội.
Mingo: Thế còn xem hiện tượng Manhattanhenge ở phố 42 nữa!
Mingo: [cún con thăm dò.jpg]
XI: Ừ.
…
Hoặc như lúc phát hiện vài sở thích chung...
Mingo: Hôm nay xem bóng đá, đội nhà thua tvt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-55.html.]
XI: Chuyện thường thôi, bóng đá mà, họ sẽ thắng thôi.
Mingo: Lão sư cũng xem bóng đá ?
XI: Ý là trận Ngoại hạng Anh tối qua?
Mingo: Cậu thực sự xem !!!
XI: Ừ, xem. Chelsea thắng.
Mingo: ???
Mingo: Không thể nào! Cậu là fan của đối thủ đội trời chung với đội !!!
Mingo: Tôi ghét !
XI: Minh.
Mingo: Tôi đùa thôi orz.
…
Hay đôi khi, giữa những màn thả thính, họ cũng thảo luận vài vấn đề văn học nghiêm túc...
Mingo: Lão sư ơi, "Trăm năm cô đơn" ?
XI: Chưa.
Mingo: Sao thế? Tôi cứ tưởng học rộng tài cao lắm chứ.
XI: Đọc .
Mingo: Thôi [ ].
XI: Cậu ?
Mingo: Thật là [che mặt ].
XI: Thế hỏi làm gì?
Mingo: Tôi định "làm màu" một tí mà [chọc hai ngón tay ].
XI: Ừ. "Màu" nhận .
…
Chỉ qua lịch sử trò chuyện, XI và dường như cách văn hóa, cũng chẳng hố ngăn tuổi tác. Hắn khi thì giống như một lắng chuyện phiếm, khi giống như một bạn cũ. Minh Anh thực sự nỡ xóa, ít nhất là nỡ mất đống lịch sử trò chuyện .
Có một để chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, mà đối phương luôn phản hồi , điều đó đối với một cô đơn nơi xứ lạ quê thực sự đáng quý.
... Rốt cuộc tại xui xẻo đến thế chứ. Trong lòng Minh Anh dâng lên một nỗi uể oải nhàn nhạt. Kể từ khoảnh khắc đối phương là ai, chỉ mất một đối tượng hẹn hò qua mạng, mà còn mất một bạn.
Minh Anh thẫn thờ tại chỗ một lát, đầu về phía phòng Mark, bên trong động tĩnh gì.
Mark chính là kiểu xuất quỷ nhập thần như , chẳng thể trông mong gì . Minh Anh khẽ ho một tiếng, quyết định bò dậy tự tìm việc gì đó cho làm. Đọc truyện tranh, cày phim, chơi game xem bóng đá, vốn dĩ nhiều cách để g.i.ế.c thời gian. Nếu thực sự nữa thì... học .
thật đáng tiếc, nỗi uể oải nhàn nhạt chẳng hề biến mất theo những thú vui , nó cứ lẩn quất mãi trong lòng Minh Anh. Thậm chí, còn ẩn luôn khung chat với XI vì sợ lỡ tay gửi nhầm tin nhắn.
Thế nhưng, hậu quả của việc nhắn tin cho XI chính là: Đích XI sẽ tìm tới tận cửa.
Đó là chiều thứ Sáu, ba ngày trôi qua kể từ cái hôm Minh Anh ngài Aston mang từ phòng học sự chứng kiến của bao nhiêu . Lần đầu tiên Minh Anh thèm khảo sát địa hình mà đến sớm hẳn nửa tiếng để chiếm một chỗ kín đáo, ai chú ý.
Tiết học diễn suôn sẻ, dường như cơn bão qua , chẳng còn ai để ý đến Minh Anh nữa. Cậu thở phào nhẹ nhõm, tan học vội thu dọn cặp sách chuẩn chuồn lẹ. lúc , nhận tin nhắn của Mark hỏi chơi .
Minh Anh hỏi , Mark bảo cũng , thấy dạo tâm trạng vẻ . Cái thằng Mark , đôi khi đáng tin chút nào nhưng đôi khi việc phết. Minh Anh suy nghĩ một hồi đồng ý, dù tối thứ Sáu cũng chẳng việc gì làm.