Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-05-01 04:19:12
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì là ảnh chụp tiện tay, tiêu điểm đều dồn hết Aston nên hình bóng mờ nhạt. Thêm đó, lúc Aston xách , Minh Anh suốt chặng đường đều cúi gằm mặt, căn bản rõ ngũ quan, đặc điểm cá nhân cũng rõ ràng. Thế nên ngay cả Mark cũng dám khẳng định một trăm phần trăm.

Minh Anh chột : "Mark, quáng gà , chỗ nào giống hả?"

Máu hóng hớt của Mark bắt đầu trỗi dậy: "Thế thì mau hỏi bạn học xem cái mang là ai, rốt cuộc là chuyện gì ?"

Minh Anh xụ mặt đáp: "Để ."

Cũng may Mark hề nghi ngờ thái độ tiêu cực , chỉ cảm thấy đây là cảm xúc bình thường của một gã trai thẳng thất tình.

"Ming, trông bây giờ chẳng khác gì một gã nát rượu thất tình." Mark lắc đầu đưa đ.á.n.h giá: "Mà còn là nát rượu nghèo nữa chứ."

"..."

Minh Anh theo bản năng phản bác, nhưng mở miệng chẳng thốt nên lời. Cái quái tính là thất tình ?

Một sống bằng xương bằng thịt đang yên đang lành, bỗng dưng bay màu. Bay màu thì thôi , còn biến thành một thằng đàn ông!!! Chuyện rốt cuộc ai thể chấp nhận ngay lập tức cơ chứ?

Minh Anh tuyệt vọng, càng lười chuyện hơn. Cứ thế cho đến tận buổi tối, Minh Anh trong cơn tuyệt vọng chẳng buồn xem điện thoại, nhờ nửa ngày bình yên.

Thế nhưng, khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, nhấn mở màn hình, một tin nhắn của Sophie tàn nhẫn đập tan sự bình yên đó thương tiếc.

Sophie: Ming, 8 giờ sáng mai sẽ đến đón đúng giờ! Ngàn vạn đừng quên nhé!

Minh Anh tin nhắn, mất chừng năm giây mới nhớ : Thứ Tư và Chủ Nhật còn làm gia sư cho Benjamin nữa!

"..." Cái đúng chuẩn là tự đào hố cho nhảy mà.

Minh Anh chắp tay lưng, cúi đầu, vòng quanh phòng hết vòng đến vòng khác, cuối cùng vẫn quyết định gửi tin nhắn từ chối cho Sophie.

Khi Silas nhận tin nhắn từ Catherine, đang ở máy chạy bộ. Catherine giải thích rằng Minh Anh dự định dạy cho Benjamin nữa, Silas liền nhấn nút dừng máy chạy: "Cậu lý do ?"

Catherine khựng một chút: "Cậu bảo ngày mai chơi."

Silas khẽ một tiếng: "Được, ."

Cúp điện thoại, Silas trở thư phòng xử lý một công việc, đó mới cầm điện thoại lên.

Khi Minh Anh nhận tin nhắn thì đang sách. Tiếng chuông thông báo dành riêng cho cái máy "rung" một tiếng, liền rùng một cái. Phải làm tư tưởng suốt hai phút, mới dám cầm lên xem.

Vừa mở , quả nhiên là hình đại diện phong cảnh trường học quen thuộc đó.

XI: Minh, ngày mai công tác ở Hồng Kông, ăn gì ?

Đi công tác? Phản ứng đầu tiên của Minh Anh là việc hỏi ăn gì, mà là sắp công tác. Thế thì ... thể kiếm hơn một ngàn đô nhỉ?

Không , quân t.ử tường sắp đổ, đó là nhà của , lỡ thì . mà... hơn một ngàn đô thực sự quyến rũ nha.

Minh Anh u uất nghĩ: Đi làm một buổi sáng là thể cùng Mark đến chỗ ho quẩy một vòng . Vốn dĩ tích tiền là để gặp mặt XI, giờ gặp xong , còn chẳng bằng đừng gặp. Đống tiền đó kiếm thì phí, cứ giữ lấy mà tiêu xài cho sướng .

Thế là bạn học Minh Anh do dự một hồi, cân nhắc kỹ lưỡng hồi đáp hai chữ đơn giản:

Mingo: Không ạ.

Hai phút , rung.

XI: Ừ.

XI: Ngày mai trời lạnh, nhớ mặc nhiều áo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-50.html.]

Minh Anh nổi hết cả da gà. Cậu c.ắ.n đầu ngón tay, thầm nghĩ: Chắc Aston đến mức lừa nhỉ... Với ... Minh Anh lướt lịch sử trò chuyện, bảo là Chủ Nhật diễn thuyết xong mới tìm , chứng tỏ Thứ Tư thực sự nhà...

Đầu ngón tay bạn học Minh Anh di chuyển lên xuống màn hình điện thoại, cố gắng từ đó suy luận quỹ đạo hoạt động của ngài Aston. nửa ngày cũng chẳng cái mô tê gì.

Ở phía bên , Silas chằm chằm trạng thái "Đang nhập tin nhắn..." cứ nhảy lên liên tục màn hình, khẽ nhướng mày. Giây tiếp theo, khung chat đại diện chú ch.ó trắng hiện một tin nhắn:

Mingo: Đã nhận . [bái bai]

Silas lướt qua, bật thành tiếng.

Ngày hôm , xe của Sophie dừng lầu, Minh Anh lề mề mất năm phút mới chịu lên xe. Vừa lên xe, quên thăm dò Sophie: "Sophie, hỏi chút, hôm nay chỉ mỗi Ben ở nhà thôi đúng ?"

Sophie đầu : " , vấn đề gì ?"

Minh Anh mỉm , xua tay: "Không gì, vấn đề gì hết."

Sophie nhíu mày, một cái bảo: "Ming, tối qua nghỉ ngơi ?"

"Dạ?" Minh Anh ngẩn .

"Quầng thâm mắt của kìa."

Minh Anh theo bản năng sờ sờ mặt.

"Nếu nghỉ ngơi thì thể đến chỗ Ben nghỉ tạm một lát."

"Không . Không cần ạ." Minh Anh đến đó chẳng còn tâm trí nào mà nghỉ ngơi, vội : "Tôi ."

Sophie rõ ràng tin: "Ming , mặt ngược đấy."

Minh Anh day day giữa mày, quẫn quá hóa liều quăng đại một câu: "Tôi thực sự mà, chỉ là thất tình thôi."

Sophie xong "Ồ" một tiếng, bảo: "Hóa . Tôi cứ tưởng chuyện gì to tát lắm chứ. Tôi hỏi câu bất lịch sự một chút, là đá là...?"

là một câu hỏi bất lịch sự thật. Khóe miệng Minh Anh giật giật, đáp: "Đương nhiên là đá !"

"Ồ, vì lý do gì thế?" Sophie quan tâm hỏi: "Đối phương cắm sừng ?"

Minh Anh che mặt , thầm nghĩ nếu thế thì còn hơn hiện tại nhiều. Mà Sophie thấy dáng vẻ của , lập tức tin rằng đúng, liền an ủi: "Ngoan nào, trai thế , đoạn tình cảm tiếp theo sẽ đến nhanh thôi. Ở New York, chuyện đó khó ."

Minh Anh uể oải xua xua tay.

Rất nhanh, họ đến nơi. Xuống xe, lên thang máy, mở cửa nhà, thứ đều diễn vô cùng thuận lợi. Cho đến khi Minh Anh bước cửa, liền thấy ở lối một đôi giày da đen đế mỏng.

"..."

Minh Anh khựng ngay tại đó. Trong nháy mắt, cảm thấy m.á.u như đang dồn hết lên não. Aston dám lừa !!! Quả nhiên đúng như nghĩ, là một tên khốn!

"Ming?" Sophie vỗ vai .

Dù trong lòng đang gào thét như sóng thần, nhưng mặt Minh Anh vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh. Cậu âm thầm hít một , nhỏ giọng hỏi: "Sophie, hôm nay chỉ Ben ở nhà thôi ?"

Sophie : "Chỉ Ben thôi mà, vấn đề gì ?"

Minh Anh chỉ đôi giày da: "Thế cái đây?" Nói xong, còn đưa tay giữ cánh cửa sắp đóng , làm bộ chuồn lẹ.

Sophie vô cùng khó hiểu nhưng vẫn đáp: "Ming, đang về ngài Aston ? Ngài sân bay từ sáng sớm , sang Hồng Kông công tác mà. Còn đôi giày da... Ming , đây là nhà của ngài ."

... Ha.

Loading...