Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-05-01 04:16:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa kịp than vãn xong, theo một tiếng "cạch" vang lên, Minh Anh chớp chớp mắt, phía trở vị trí cũ. Cậu đầu , hóa là Aston cúi để mở cửa sổ xe giúp .

Sự trong trắng vẫn còn đó, chỉ là lạnh một chút thôi.

Minh Anh chợt nhận nghĩ cái quái gì, sợ tới mức giật b.ắ.n .

Lúc , Silas tháo kính râm xuống, đồng hồ hỏi: "Mua chút đồ mang về . Cậu thích ăn ngọt ?"

Minh Anh do dự: "Dạ thôi, cần phiền phức thế ạ..."

Vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ xe một Châu Á khá điển trai đó, mở miệng là tiếng Trung chuẩn chỉnh: "Chào ngài Tây, điểm tâm của ngài đều gói xong cả ạ."

"Ừ, cảm ơn." Silas sang Minh Anh: "Minh, cầm lấy ."

Minh Anh vẫn còn đang sốc nặng câu "Ngài Tây" kịp hồn. "Ngài Tây" cái con khỉ gì , nhưng đột nhiên trong mớ ký ức hỗn độn, nhớ chính xác về cái ngày mưa ở New York đó, ăn một bát mì bò giá 430 đô ở Shanghai Alcove, và cuối cùng thanh toán là "Ngài XI".

Lúc đó còn thắc mắc tại là ngài chứ cô, cứ ngỡ ghi nhầm, hóa sai ngay từ khi mới bắt đầu.

"Ming?" Silas dường như hài lòng khi thấy Minh Anh thẫn thờ.

Minh Anh chớp mắt, nào dám , đờ đẫn đưa tay nhận lấy hộp bánh mềm đóng gói cực kỳ tinh xảo. cầm nghĩ, , của biếu là của lo, của cho là của nợ, dưng nhận đồ của thì . Mối quan hệ giữa hai thật trong sạch.

Thế là Minh Anh bảo: "Ngài Aston, cái em nhận ạ."

Silas : "Tại ?" 

"Cái ... quý giá quá." 

"Không quý ." 

"Với ngài thì quý, nhưng với em thì quý, em thể nhận ."

Minh Anh cảm thấy tìm một lý do tuyệt vời. Thế nhưng, đối phương khựng vài giây, đột ngột hỏi: "Minh, thực sự nghĩ ?"

"Dạ ." Bạn học Minh Anh ngoan ngoãn gật đầu.

"Được thôi. Vậy quẹt thẻ trả tiền mặt?"

??? 

Lỗ tai vấn đề gì chứ? Hắn đang bắt trả tiền thật đấy ?

Minh Anh kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt rõ dòng chữ: Cái là cưỡng mua cưỡng bán! Tôi thể kiện ngài đấy!

Silas thấy sự kinh hãi đến mức bàng hoàng của đứa trẻ mặt, khẽ : "Nếu bảo quý, thì cứ yên tâm mà nhận lấy ."

"..." 

Thôi bỏ . Minh Anh siết chặt hộp bánh, tự nhủ coi như đây là tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho .

Rời khỏi tiệm bánh, Minh Anh cuối cùng cũng thấy con đường về nhà quen thuộc. Cậu thở phào nhẹ nhõm đôi chút.

khi xe của Silas dừng chân tòa nhà, lòng Minh Anh bắt đầu đ.á.n.h trống reo hò, chẳng lát nữa lời tạm biệt thế nào cho đây.

Đợi đến lúc Silas cùng bước xuống xe, tiếng trống trong lòng Minh Anh càng đập dồn dập hơn. Vạn nhất đòi lên nhà chơi một lát, từ chối đây...

Cũng chẳng trách bạn học Minh Anh não bổ bay xa đến thế, trong phim Mỹ chẳng chiếu cảnh như ...

Thế nên khi Silas gọi , Minh Anh, đang lén lút dịch từng bước về phía cầu thang, cảm thấy tim suýt chút nữa thì nhảy vọt ngoài. Cậu dừng bước, ngẩng đầu lên. Silas bên cạnh cửa xe, hai bốn mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-47.html.]

Minh Anh lầm bầm trong lòng: Nhìn cái gì mà !

"Minh," Silas nhíu mày , "Cậu quên cái gì đấy chứ?"

Minh Anh ôm chặt hộp bánh: "Cái gì ạ?"

Silas nheo mắt: "Cặp sách bỏ luôn ?"

Minh Anh: "..."

Nếu mà bỏ thì cũng bỏ thật đấy.

"Ngại quá ạ." Minh Anh gãi gãi đầu.

Cậu định vòng ghế lấy cặp thì Silas nhanh hơn một bước. Hắn kéo cửa xe, khom lưng xách quai ba lô lên. Vì cởi áo khoác ngoài, Silas chỉ mặc độc chiếc sơ mi trắng, theo động tác cúi , Minh Anh vô tình liếc thấy vòng eo ẩn hiện của ngài giáo đổng...

Tạo nghiệp mà.

Minh Anh vội vàng thu hồi ánh mắt. Giây tiếp theo, Silas quàng chiếc cặp lên vai Minh Anh, nhắc nhở: "Minh, làm việc tôn ti trật tự, cái thói quen của chút nào."

Trong lòng Minh Anh gào thét c.h.ử.i thề, nhưng mặt mũi vẫn tỏ lễ phép: "... Dạ."

"Có giấy và bút ?" Silas đột nhiên hỏi.

"Dạ?" Minh Anh khựng một chút, "Có ạ."

Nói , mở khóa cặp, lấy một cuốn sổ tay và một cây bút mực: "Cái ạ?"

Silas gật đầu, nhếch môi : "Được, cảm ơn."

Hắn nhận lấy cuốn sổ, tùy ý lật mở một trang, đó xoay đặt sổ lên nóc xe, cúi đầu gì đó.

Trong lúc , Minh Anh ở phía cúi đầu đá đá mấy hòn sỏi chân. Kết quả ngẩng lên, liền thấy ở phía xa đại lộ một bóng dáng mờ ảo nhưng cực kỳ quen thuộc —— là Mark!

Cái thằng Mark đúng là như NPC , ngày thường say khướt đến nửa đêm chẳng thấy mặt mũi , cứ hễ gặp nạn là nó xuất hiện.

Minh Anh vội vàng tiến tới: "Ngài Aston! Cái đó... bạn cùng phòng của em sắp về ——"

Có lẽ vì biểu cảm của thực sự quá hốt hoảng, Silas nhướng mày: "Cậu ở cùng phòng với bạn ?"

"Ách, , vấn đề gì ạ?"

"Ừ, ."

? Ngài cái gì cơ?

Silas đưa cuốn sổ lòng Minh Anh, dặn dò: "Trong đó phương thức liên lạc của ."

??? 

Minh Anh ngây . Chẳng bọn họ sớm phương thức liên lạc ?

Silas đóng nắp bút mực , bộ dạng ngẩn ngơ của Minh Anh, khẽ : "Sao thế, nhận ?"

"..." Cố ý, chắc chắn là cố ý.

"Không quen ạ." Minh Anh khẽ ho một tiếng, lặp với gương mặt cảm xúc: "Thật sự quen chút nào."

Silas: "Ừ, . Không cần lặp ."

"..."

Loading...