Cái thằng con 1 , đúng là một ngày làm trò con bò là ngợm bứt rứt khó chịu mà.
Không gian trong xe bỗng chốc im phăng phắc mất một giây. Minh Anh chẳng còn thiết tha năng gì nữa, khẽ đằng hắng một tiếng: "Ách... cái đó, ngại quá ạ, bạn em đùa dai mà."
Trên đời còn lời giải thích nào tái nhợt và vô lực hơn thế cơ chứ?
Silas khẽ nhếch môi: "Ừ."
Minh Anh: "..."
Minh Anh lúng túng chữa thẹn: "Em... em ý gì , thật bình thường em ít khi nghịch điện thoại lắm, càng đừng đến chuyện yêu đương qua mạng."
Vừa , bạn học Minh Anh nhanh tay lẹ mắt nhét cái điện thoại xuống m.ô.n.g . Silas một tay gác lên vô lăng, cũng chỉ thong thả đáp: "Minh, cứ thật lòng , hiện tại chúng ở trường học."
"..."
Ý ngài là ? Không ở trường thì ngài Giáo đổng chắc?
Minh Anh sờ sờ mũi, chẳng nên đáp thế nào, bỗng nhiên nảy một ý, bắt chước đúng tông giọng trầm thấp của đàn ông bên cạnh: "Dạ. Dạ."
Kết quả là, bạn học Minh Anh một nữa chọc ngài Aston.
"..."
Minh Anh cảm thấy cứ im lặng như lúc nãy khi . Ít nhất là hơn cái tình cảnh dầu sôi lửa bỏng hiện tại.
Ngờ giây tiếp theo, điện thoại của rung lên bần bật. Tiếng chuông "tít tì tì" vang lên ngay cái m.ô.n.g của bạn học Minh Anh.
"..."
Minh Anh mím môi, rút điện thoại . Màn hình hiển thị cuộc gọi từ Thomas —— Minh Anh bao giờ thấy cảm kích cuộc điện thoại của thầy giáo đến thế. Cậu vội vàng bắt máy, cố ý thật to một câu: "Giáo sư Thomas ạ? Dạ, , em ở trường."
Thomas hỏi: "Giờ chẳng em đang tiết , ở trường?"
"Bởi vì..."
Lời đến cửa miệng, Minh Anh liếc bên cạnh, thầm nghĩ nếu bảo với Thomas là Aston áp giải thì sẽ nhỉ... Ý nghĩ đó mới thành hình, Silas bỗng nhiên nghiêng đầu liếc một cái. Được , lẽ đang gương chiếu hậu thôi, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để làm trái tim nhỏ bé của bạn học Minh Anh run b.ắ.n lên vì sợ hãi.
Thôi, bỏ . Tốt nhất là đừng vuốt râu hùm.
Minh Anh thành thật : "Thưa giáo sư, em việc bận nên xin nghỉ ạ."
Nói xong, Minh Anh liếc thấy bên cạnh gương chiếu hậu phía bên một nữa.
Thomas ở đầu dây bên : "Được trai, vốn dĩ thầy định gọi em đến phòng thí nghiệm, nếu thì thôi. Bất quá, tiết học em định tính ? Nếu cần, thầy thể bảo Bruce dạy kèm riêng cho em."
WTF...
Minh Anh chợt nhớ tới đang lái xe cũng đòi dạy bù cho xong. Quả nhiên giáo viên thế giới đều chung một bài. mà... để Bruce dạy kèm dù vẫn hơn là cái chứ.
"Dạ ạ!" Minh Anh vui vẻ đồng ý: "Cảm ơn giáo sư, lát nữa em sẽ mời học trưởng Bruce ăn một bữa."
"Tốt lắm." Thomas đưa gợi ý: "Cứ quyết định Thứ Bảy tuần , vặn tuần trò cũng về trường để hỗ trợ chuẩn cho lễ khai giảng khóa mới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-46.html.]
Lễ khai giảng theo phong cách bách khoa thư của đại học N sẽ diễn Chủ Nhật tuần .
Minh Anh đáp: "Dạ, em nhớ ."
Sau khi khách sáo thêm vài câu với Thomas, Minh Anh mới cúp máy.
Trong thời gian đó, họ rẽ thêm hai khúc cua con phố sầm uất, Silas đột nhiên hỏi: "Thomas Đức tham gia dự án mà dắt theo ?"
"Dạ?" Minh Anh đáp: "Em... em còn học mà."
Silas "Ừm" một tiếng, bất thình lình hỏi: "Đã quen ?"
Hả? Quen cái gì cơ? Quen trường học? Quen học? Hay là... quen cái gì? Khốn thật, cái chuyện y chang như lúc nhắn tin mạng thế , cứ thích nửa câu bắt đoán.
Cũng may, về khoản thì bạn học Minh Anh đối sách. Dù chẳng đối phương đang hỏi về cái gì, vẫn vờ cau mày, tay nắm chặt dây an , đáp cực kỳ nghiêm túc: "Dạ, em quen ."
Ai ngờ Silas hỏi vặn : "Cảm giác thế nào?"
???
Cảm giác là cảm giác gì? Đây là giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật mà định trêu ghẹo nam sinh đấy ?
Minh Anh khẽ ho một tiếng: "Ách... cũng cảm giác gì đặc biệt ạ."
"Không cảm giác gì." Silas lặp câu đó. Sau đó hỏi tiếp: "Tại cảm giác?"
"..." "Ách." Minh Anh siết chặt dây an ngực: "Thì... là thôi ạ."
"Làm mà ?"
"..." Minh Anh chẳng là đang liên tưởng đến cái gì, mặt đỏ bừng lên, hổ quẫn bách.
lúc đó, thấy Aston thong thả : "Minh, đang hỏi về dự án của Thomas, đang nghĩ thế?"
"..."
Đồ khốn khiếp! Minh Anh thực sự mở cửa nhảy xuống xe ngay lập tức. Cố ý, chắc chắn là cố ý!
Bạn học Minh Anh âm thầm nghiến răng, quyết định im lặng là vàng. Cậu ngoắt mặt ngoài cửa sổ, chỉ để cái gáy bướng bỉnh cho đối phương. một lúc, Minh Anh chợt nhận xe hề theo hướng về nhà quen thuộc mà rẽ một con phố lạ lẫm. Tim đập thình thịch, chẳng lẽ định...
Đang mải suy nghĩ, tốc độ xe bỗng chậm dần tấp lề đường.
Minh Anh ngẩn , Silas. Vừa mới xoay mặt sang, thấy ở ghế lái bỗng nhiên cúi áp sát tới.
???
Minh Anh trợn tròn mắt, trong đầu hiện lên một loạt dòng tâm sự như :
Hắn định làm cái gì...
Sự trong trắng đời của còn giữ nổi đây...
Bạn hiền ơi, ngàn vạn đừng bao giờ leo lên xe của đàn ông lạ mặt mà...
Cạch ——