Ngay lúc đó, từ đỉnh đầu truyền đến một tiếng khẽ: "Ừ."
Minh Anh chẳng dám nán thêm giây nào nữa, xoay định bỏ chạy. Nào ngờ mới cất bước, giọng của Aston vang lên từ phía : "Tiết học hôm nay bỏ lỡ, sẽ dạy bù cho ."
Bù cái gì mà bù! Minh Anh thực sự hộc máu, hiện giờ chỉ biến mất ngay lập tức. Cậu thuận miệng thoái thác "Không cần , cần ạ", ai dè mới vài bước, đàn ông cũng lù lù theo!
"..." Minh Anh giấu nổi vẻ kinh hãi mà đầu , Silas thì cực kỳ tự nhiên lướt qua vai : "Tôi đưa về."
Đưa về.
Đưa. Cậu. Về.
Về cơ?
Có lẽ vì sự hoang mang rõ mồn một mặt, Silas cách đó xa, nhàn nhạt : "Về căn hộ của ."
"Ách, cái cần ạ." Minh Anh vội tìm một lý do cho t.ử tế: "Cảm ơn ý của ngài, nhưng giờ chắc vẫn tan học, em thấy vẫn thể lớp giảng nốt..."
Lý do quá tuyệt vời, đưa về nhà, tránh cái tiết học bù c.h.ế.t tiệt . Thế nhưng, chút tâm tư tiểu xảo qua mắt Silas: "Minh, với trạng thái hiện tại của , đó thì cái gì?"
"Thì giảng bài ạ..."
"Ừ." Silas tiếp lời: "Rồi đó trong đầu suy nghĩ về ?"
Mẹ kiếp...
Đột ngột kịp trở tay, biểu cảm của Minh Anh suýt chút nữa thì vỡ vụn. Cái giọng điệu quen thuộc , lời thoại quen thuộc , phong cách quen thuộc ...
Giây phút , Minh Anh hiểu rõ mười mươi, còn một chút nghi ngờ, cũng chẳng cần thêm bất cứ lý do nào để xác nhận nữa. Người đàn ông mắt , đích thực chính là XI của .
Cậu thế mà thực sự đang yêu đương qua mạng với Aston, kẻ trong "điều nội quy trường học thứ ba" huyền thoại của đại học N.
A a a... Trên đời còn chuyện gì đáng sợ hơn, hài hước hơn thế cơ chứ?
Trong giây lát, não bộ của Minh Anh tự động nhảy đống lịch sử trò chuyện giữa và XI:
"Lão sư ơi ~ đừng sách nữa ~ em nè ~"
"Lão sư ~ em ngoan lắm đó ~ lời nhất luôn ~"
"Lão sư, em còn mấy tấm ảnh khác nữa ~ ngài xem ~"
[chụt chụt]
…
Cứu mạng!
Minh Anh cái bóng lưng cao lớn ít nhất một mét chín đang lù lù mặt, một ngụm m.á.u nghẹn ngay cổ họng suýt chút nữa làm tắc thở. Rốt cuộc tu luyện đến cảnh giới nào thì mới thể bình thản chấp nhận việc cô em nóng bỏng tóc vàng mắt xanh trong mộng biến thành một đàn ông gai góc mét chín thế ?
……………………………………….
Trong khi Minh Anh đang bận vặn xoắn đầu óc, Silas ở phía liếc điện thoại : "Nếu thực sự ăn với , thì lát nữa mua tạm cái gì đó đường mang về mà ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-44.html.]
Minh Anh: "..."
Cái gì mà thực sự ăn với ngài? Cậu t.h.ả.m đến mức , "em gái mưa" thì bay màu, giờ còn ép diễn vai tra nam nữa.
"Đưa về ," Silas phía , quên bồi thêm một câu: "Ngoan nào."
Đệch mợ nó...
Minh Anh một nữa cảm thấy tâm hồn nứt toác . Cái thế giới khốn nạn , cứ thấy bắt đầu chút ngày lành là vứt ngay cho một cái hố to tướng thế đây.
Cứ như , Minh Anh trưng bộ mặt nản đến tận cùng lầm lũi theo Silas, y hệt như lúc tới. một đoạn, Minh Anh chợt hồn, phát hiện cái cặp sách của biến mất !
Cậu dừng bước, ngó nghiêng trái , cuối cùng phát hiện cái cặp từ bao giờ gọn trong tay Aston... Thật là... cái cặp tự mọc chân chạy sang đó đấy ?
"Cặp của em, để em tự cầm là ạ ——" Cậu chạy bước nhỏ lên phía , cứ như thể trong cái cặp chạy chứa gia bảo gì quý giá lắm bằng.
Silas thản nhiên ngắt lời : "Ừ, để cầm đó tìm đường chạy mất?"
"..."
Minh Anh khựng , mặt cảm xúc thu tay về. trong lòng lúc là cả một bầu trời gào thét. Cậu thực sự chịu hết nổi . Nghĩ đến việc đây yêu đương qua mạng với cái kiểu ... đúng là đ.â.m đầu gối c.h.ế.t cho xong.
Cậu phản bác, nhưng thể. Người là cổ đông của trường, quyền thế, chỉ cần một cái tát là thể đá văng sang khu ổ chuột làm kẻ lang thang ngay. Thế là Minh Anh nghiêm chỉnh, lí nhí : "Em... em ý định đó."
Silas "Ừm" một tiếng: "Tôi tin ."
Đệch mợ. Các lắm, c.h.ế.t !
Cứ thế, hai một một , vẫn duy trì cách 5 mét tiến về phía bãi đỗ xe. Trên quãng đường , Minh Anh đếm sơ sơ Aston nhận hai cuộc điện thoại, mỗi cuộc quá năm phút.
Đồng thời, vài giáo sư và sinh viên nhận Aston nên gần chào hỏi. Anh thỉnh thoảng sẽ dừng vài phút, nhưng đa phần chỉ gật đầu xã giao tiếp. Mỗi như , Minh Anh liều mạng kéo giãn cách, sợ khác phát hiện đang cùng Aston.
Rốt cuộc, đang thì Aston bỗng nhiên dừng . Hắn dừng, Minh Anh cũng dừng. Silas nghiêng mặt , hỏi: "Minh, im đó làm gì?"
Minh Anh chớp mắt, thể là vì dừng nên cũng dừng .
"Ách," Minh Anh thuận miệng bịa đại: "Em mệt ạ."
Sau đó thấy ngài Aston nhíu mày một cái.
"Từ thư viện đến bãi đỗ xe, chúng mới 300 mét." Silas nhấc nhấc cái cặp sách của , giọng điệu đầy ẩn ý: " là... mệt thật đấy nhỉ."
???
Mới 300 mét thôi á???
Sao cảm giác như bộ tận 300 cây thế ???
Bạn học Minh Anh cứng họng. Cậu chẳng chữa thẹn thế nào, chỉ đành ho khan một tiếng chống chế: "Tại... tại bình thường em bộ nhanh mệt lắm."
Một cái lý do thần kỳ, râu ông nọ cắm cằm bà , ai xong chắc cũng khuyên nên bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Thế mà Aston gật đầu tán thành: "Tôi cũng từng bảo mà, cơ bắp của đúng là thiếu rèn luyện thật."
Đệch mợ nó...