Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:34:24
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh bật dậy, tìm chiếc điện thoại quăng ở xó xỉnh nào đó, mở WhatsApp lên. Ơ, tin nhắn?

XI: Về đến nhà ?

Minh Anh phịch xuống giường. Giọng điệu chắc chắn là XI . Cậu thở dài gõ máy:

Mingo: Tôi về [ ]

Mingo: Tôi cũng thấy ông [ ]

Mingo: Ông là bố thật ? [ ]

Mingo: Tôi ông là bố .

Mingo: Đáng sợ quá mất.

Mingo: Ông kiểm tra điện thoại của ?

Mingo: [cún con ngất xỉu.jpg]

Gửi xong một tràng, Minh Anh dán mắt màn hình. Một phút, hai phút... Đã xem. Ngay đó, màn hình hiện dòng chữ [đang nhập...].

Trạng thái đó duy trì tận năm phút đồng hồ. Ngay khi Minh Anh định gửi một cái sticker qua thì đối phương mới trả lời:

XI: Minh, thứ Tư ngoài chuyện.

là nên chuyện thật... Minh Anh nghĩ thầm, nhưng tại là thứ Tư?

Mingo: Được. Mai gặp ở quán cà phê trong trường ?

Năm phút mới thấy hồi âm:

XI: Mai và đều kín lịch học.

Minh Anh: “...” Dạo ông trời cứ thích đối đầu với thế nhỉ.

Điện thoại rung lên:

XI: Thứ Tư, thư viện.

XI: Phòng 367.

Thư viện? Minh Anh ngẩn , nhưng con 367 liền nhận ngay, đó là phòng riêng biệt, thường chỉ cấp bậc giáo sư mới quyền hạn đặt phòng đó.

Mingo: Cậu dùng thẻ của ai đặt đấy? [ ]

Hai phút , xem nhưng trả lời. Minh Anh vội nhắn tiếp:

Mingo: Thật thể gặp khi tan học mà.

Hai phút : Rung

XI: Mấy giờ? 

Mingo: Khoảng 9 giờ tối nhé. 

XI: Lúc tan học thì ở đó.

XI: Chỉ chờ lúc tiết thôi.

Minh Anh khựng . Chẳng ảo giác , cứ cảm thấy giọng điệu của XI gì đó đúng lắm. mà nghĩ , bố ruột bắt quả tang yêu đương qua mạng, còn thấy cả ảnh nóng nữa, tâm trạng cũng là bình thường...

Minh Anh nhíu mày nhắn thêm một câu:

Mingo: Được , thứ Tư gặp nhé! 

XI: Ừ.

Tâm trạng mà vẫn trả lời ... Minh Anh mím môi, do dự một chút gửi thêm cái cuối:

Mingo: Mà ... ông làm khó dễ gì chứ?

Mingo: [cún con xoa đầu.jpg]

Một tin nhắn thể hiện EQ thấp kỷ lục gửi , và đúng như dự đoán, Minh Anh nhận về một trạng thái "Đã xem" nhưng bao giờ hồi âm.

Minh Anh cũng thấu hiểu, tự đặt cảnh của XI, thấy nếu là thì chắc cũng chẳng thèm trả lời nữa.

Vì thế, Minh Anh cảm thấy càng là những lúc dầu sôi lửa bỏng thế , càng gánh vác trách nhiệm của một bạn trai.

Mingo: Tôi ở bên mà.

Mingo: Không việc gì sợ ông cả.

Mingo: Cậu ăn gì ?

Mingo: Giờ đang ở ? Để đặt đồ ăn giao tận nơi cho nhé.

Mingo: [cún con lắc mông.jpg]

Rung. Minh Anh chớp mắt màn hình.

XI: Minh, cần spam nữa.

XI: Ngoài , giữa chúng chút hiểu lầm cần mặt đối mặt rõ ràng. Thứ Tư nhất định thất hứa.

Trong lòng Minh Anh đột nhiên dâng lên một nỗi bất an. Thế ... lẽ là chia tay ? Mà khoan , bọn họ chính thức yêu nhỉ?

Minh Anh hỏi cho lẽ, nhưng dám nhắn thêm tin nào nữa. Cậu ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống, mở máy tính lên bắt đầu vùi đầu bài tập.

Cứ thế, suốt cả ngày thứ Hai, Minh Anh tìm XI, và dĩ nhiên XI cũng chẳng tìm . Đây là đầu tiên kể từ khi quen , họ trải qua một ngày dài mà hề một chút giao lưu nào.

Tục ngữ câu từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó. Minh Anh cảm thấy cực kỳ quen. Bởi vì suốt thời gian qua, bất kể gặp chuyện gì, phản ứng đầu tiên của luôn là tìm XI để kể lể. Dù là chuyện ho, kinh dị, kỳ quái ... mát mẻ.

Giờ đột nhiên nhắn tin với XI, Minh Anh chỉ còn cách làm phiền lũ bạn trong nhóm chat. Vừa mở WeChat lên, phong cách của nhóm mấy ngày nay vẫn hề đổi:

【Hội Độc Thân Quý Tộc】

Thằng con 1: Người ? Đi gặp mặt thất bại ? @Mingo

Thằng con 1: @Mingo

Thằng con 1: @Mingo …

Thằng con 2: Biết thành công rực rỡ thì ?

Thằng con 2: @Mingo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-38.html.]

Thằng con 2: @Mingo

Minh Anh: "..." Cậu cạn lời, quyết định giả c.h.ế.t đến cùng.

Đêm đó, khi đang cắm đầu chạy DDL (deadline) cho bài tiểu luận, Minh Anh nhớ tới XI. Cậu thở dài, đầu tiên cảm thấy đúng là một kẻ M (ưa ngược), ít nhất thì mắng vẫn còn hơn là mắng.

Cậu sờ tay tìm điện thoại. Động tác lặp bao nhiêu trong ngày. Vừa mở giao diện trò chuyện, Minh Anh bỗng khựng khi thấy trạng thái của XI hiển thị: Đang trực tuyến.

Cậu chớp mắt, ngón tay vờn quanh bàn phím một hồi thử gửi một cái icon qua.

Mingo: [cún con thăm dò.jpg]

Chỉ đúng một cái. Minh Anh lẩm nhẩm đếm: một phút, hai phút, ba phút...

Rung. Tim lỡ một nhịp.

XI: Có chuyện gì ?

Minh Anh che mặt, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi uất ức tên. Cậu nhịn mãi nhưng cuối cùng vẫn nhịn :

Mingo: Hay là chúng gặp bây giờ !

Mingo: Cậu gì thì cứ hết

XI: Muộn quá , an .

XI: Nghe lời nào. 

Mingo: Vậy thì ngày mai? 

XI: Ngày mai tiết.

Minh Anh xù lông luôn, cái vị thần tiên mà còn để ý chuyện học của hơn cả chính thế?

Mingo: Cậu ở trường ? Chỉ cần gặp một lát buổi trưa thôi cũng .

Minh Anh thấy dòng chữ [Đang nhập...] nhảy lên vài cái, biến mất. Cậu thở dài.

Mingo: Vậy vẫn thể tìm chứ?

Dòng chữ [Đang nhập...] mất hút.

XI: Thứ Tư .

Minh Anh hừ một tiếng, mặc kệ XI , quăng luôn cái đề tài bài tập khó nhằn qua.

Mingo: Cái làm, dạy !

Hỏi về bài tập thì quả nhiên XI trả lời ngay, còn trả lời nhiều là đằng khác. Minh Anh dịp vui vẻ, sẵn tiện còn cả giáo sư Oliver.

Mingo: Cậu xem, giáo sư Oliver của bọn trông thì trai đấy, nhưng tâm địa tàn nhẫn thế , nào giao bài tập cũng khó vắt cổ lên thế !

Đối phương xem, nhưng trả lời. Minh Anh thở dài, đưa tay gạch một dấu lên tờ lịch. Đáng lẽ hôm qua họ gặp .

Cùng lúc đó, tại khách sạn ASTON, Manhattan.

Silas cân nhắc việc nên tranh thủ buổi trưa tìm Minh Anh để rõ sự tình , nhưng nghĩ đến việc buổi chiều còn tiết, đành từ bỏ. Bởi vì chắc chắn rằng, nếu thẳng thắn chuyện, Minh Anh liệu còn tâm trí nào mà giảng bài nữa .

Silas dậy khỏi sofa, ngước mắt lên thấy nhóc Ben và cô nàng Cherry đang xách cổ ngay ngắn hai bên ghế.

Cherry vẫn giữ vẻ mặt bướng bỉnh: "Silas, chuyện liên quan đến cháu." 

Ben: "Cũng liên quan đến cháu luôn!"

Người đàn ông khoanh tay nhẹ: "Ta là chuyện gì ?" 

Cherry: "..." 

Ben: "Hừ."

Cherry cãi cố: "Dù là chuyện gì thì cũng tại cháu!" 

Silas giơ tay: "Ta chỉ hỏi về chuyện của Ming thôi."

"Ming?" Cherry lục lọi cái tên trong đầu một hồi mới nhớ : "Ồ, trai cute boy của chú hả?" 

Ben: "Ming? Là thầy Tiểu Minh ạ?" 

Cherry sang nhóc em: "Ming thành thầy giáo của em từ bao giờ thế?" 

Ben làm mặt quỷ: "Chị quản !"

Cherry định mắng thì Silas gọi tên : "Cherry." Hắn mở lời, cả hai chị em đều ngoan ngoãn cúi đầu.

"Cherry, lúc đó làm cháu thêm của Ming điện thoại của ?"

Cherry thấy nhắc vụ , cứ tưởng Silas định tính sổ chuyện cũ nên ấp úng mãi thôi. Silas xuống mặt cô, giọng điệu hề giận dữ: "Cherry, hiện tại một chuyện khá phiền phức đang xảy cần giải quyết nó. Vì , cháu nhất định thật lòng với , làm chứ?"

Cherry mím môi: "Cháu lén lấy điện thoại của chú... thêm ." 

Silas khẽ nhướng mày. Ben ở bên cạnh thì bịt miệng nín .

"Còn gì nữa ? Cậu ở đầu dây bên là ai ?" Cherry lắc đầu.

Silas dường như hề ngạc nhiên, biểu cảm vẫn bình thản: "Tại lúc đó sự thật? Trò đùa chẳng vui chút nào."

Cherry khựng , dường như nhận điều gì đó từ giọng điệu của Silas. Cô ngẩng đầu, tò mò hỏi: "Xin chú... nhưng mà... Ming nhầm chú thành cháu đúng ?"

Một ánh mắt sắc lạnh của đàn ông quét qua. Cherry lập tức bịt miệng nhịn . "Cháu thực sự cố ý mà." Cô nàng xin : "Cậu phát hiện ? Chắc là nhỉ?"

Silas gì. Ai ngờ nhóc Ben đột nhiên xen : "Có phát hiện thì cũng chẳng ạ!" 

Cherry nhíu mày: "Em đang nhảm gì thế?"

Ben ngẩng cái đầu nhỏ lên, nhớ lúc lén cái màn hình điện thoại rực rỡ sắc màu của thầy Tiểu Minh, dõng dạc : "Thầy Tiểu Minh hoan nghênh lắm luôn! Thầy cực kỳ nhiều bạn, ai thầy cũng chuyện rôm rả! Không thiếu một Silas !"

Cherry: "..."

là một câu ngây ngô của trẻ con nhưng khiến nảy sinh vô liên tưởng. Ngay đó, Cherry thấy Silas khẽ bật một tiếng, cực kỳ nhẹ nhàng.

Minh Anh dĩ nhiên nhận lời khen ngợi như thế. Cậu chỉ sáng hôm thức dậy, tin nhắn của gửi vẫn ở trạng thái "Đã xem" nhưng phản hồi.

Cậu thở dài, vươn vai rửa mặt chuẩn cửa. Hôm nay là một ngày học kín mít. Không hiểu mấy ngày mưa liên miên, hôm nay thời tiết New York đến lạ kỳ, nắng vàng rực rỡ.

Trước khi khỏi cửa, Minh Anh còn chắp tay vái một cái cửa sổ —— đây là lời khuyên của Mark. Khi cuộc đời quá đen đủi, cần bái một chút để giải xui.

Hy vọng hôm nay sự thuận lợi.

Loading...