Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:32:08
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh ngủ sâu lắm, nên tiếng "đing" của cửa thang máy đủ để đ.á.n.h thức . Sở dĩ bật dậy ngay là vì cứ ngỡ đang mơ. Khẽ thở dài trong cơn mộng mị, Minh Anh mới lờ đờ mở mắt .

Trước mắt là một mảnh m.ô.n.g lung, ánh sáng dần dần hội tụ , hình như... thấy một đàn ông? Không lẽ đang mơ thật ?

Minh Anh dụi dụi mắt, cơn buồn ngủ tan biến trong tích tắc. Cậu chống tay dậy, với vẻ mặt còn chút ngây ngô của tỉnh giấc để tới.

Đàn ông, mặc áo khoác gió, dáng cao, là nước ngoài.

Cái đệch...???!!!

Phản ứng đầu tiên của Minh Anh là: Không lẽ đây là... bố của XI?

Trong khoảnh khắc đó, não bộ của bạn Minh Anh tự động biên soạn một kịch bản cẩu huyết: XI yêu đương qua mạng bố phát hiện, và ông bố đang tới tận hiện trường để tóm sống kẻ dụ dỗ con gái !

Minh Anh sợ tới mức bật dậy như lò xo, tấm chăn rơi bộp xuống sàn nhà.

Người đàn ông đang ở huyền quan giày, dường như chú ý tới động tĩnh bên liền ngẩng đầu lên. Đập mắt là một thanh niên trông như điện giật và tấm chăn chỏng chơ đất.

Silas khẽ nhíu mày. Hắn chỉ nghĩ là Minh Anh đ.á.n.h thức nên mới hốt hoảng như . Hắn giày xong, bếp định rót cho Minh Anh ly nước, : "Minh, nhặt chăn lên ."

—— ???

Minh Anh thấy Silas gì, bởi vì ngay khi rõ mặt tới, chính thức hóa đá. Hóa đá tập!

Cái gì cơ? Bố của XI thế mà là vị giáo sư kỳ quái, hắc ám !!! Ông trời đang trêu đùa đúng ? Lại còn đùa kiểu ác ý nữa?!

Đời và XI còn cơ hội ???

Minh Anh đờ như khúc gỗ, bỗng dưng thốt một câu: "Cái đó... thưa chú, cháu... cháu cố ý ạ."

Chú.

Bước chân của Silas khựng . Hắn cầm ly nước , nheo mắt về phía Minh Anh đang cạnh sofa.

Hình như chỗ nào đó bắt đầu sai sai .

Chưa đợi Silas kịp xâu chuỗi các mối quan hệ, Minh Anh trưng bộ mặt thấy c.h.ế.t sờn, lắp bắp: "Chuyện cháu thể giải thích ạ. Thật cháu và Cherry là chân tình, cháu tuyệt đối... tuyệt đối ý định nhục nhã cô , cái đó —— chờ , chú hiểu tiếng Trung ạ?"

Minh Anh vò đầu bứt tai, thà rằng bố của XI là Giáo sư Thomas còn hơn!

lúc , Minh Anh thấy đàn ông khẽ lặp một cái tên với tông giọng trầm thấp:

"Cherry?"

Tim Minh Anh nảy lên một cái thắt , vội vàng vơ lấy túi xách, lắp bắp bằng tiếng Anh: “Sorry, professor. I didn't mean anything to Cherry... I'll go first. I'm really sorry.” (Thực xin giáo sư, em đối với Cherry thật sự ác ý , em xin phép , em thật sự xin .)

Sau khi b.ắ.n một tràng "Sorry" liên tục, Minh Anh chuẩn vắt chân lên cổ mà chạy. Thế nhưng Silas thong thả đặt ly nước xuống, sắc mặt hẳn là , nhưng ít còn bình tĩnh hơn Minh Anh gấp vạn . Hắn nhíu mày bằng tiếng Trung: “Ngồi xuống , nghĩ giữa chúng chút hiểu lầm.”

Đù! Hóa tiếng Trung! Thế thì đống lời lảm nhảm lúc nãy hết , xong còn thèm phản bác, chẳng lẽ đúng là bố của XI thật ?!

Minh Anh run cầm cập, bảo xuống mà cứ ngỡ định g.i.ế.c diệt khẩu. Lúc tâm trí chỉ một chữ chạy. Cảnh tượng còn đáng sợ hơn cả trốn học gấp trăm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-37.html.]

“Thế... thế cháu xin phép vệ sinh một chút.” Minh Anh .

Silas giơ tay chỉ vị trí phòng vệ sinh cho . Minh Anh ôm khư khư cái cặp sách, chẳng dám ngẩng đầu: “Cảm ơn, cảm ơn chú.”

Cũng may tới một nên Minh Anh thuộc đường, lao nhanh toilet như một làn khói, áp mặt bồn rửa tay thở dốc. Cậu vặn vòi nước, tạt lên mặt cho tỉnh táo lập tức rút điện thoại .

Lịch sử trò chuyện với XI dừng ở buổi trưa. Nhìn kiểu , chắc chắn là trưa nay XI bố phát hiện ! Thế nên XI mới đến ... Đáng sợ quá, tại chủ nhà chứ! Thà là lão già Thomas thì còn chẳng sợ đến thế .

Minh Anh hít sâu vài cái, tự nhủ bình tĩnh, đó khẽ khàng hé cửa toilet trộm. Vị giáo sư kỳ quái đang ở phòng khách, lưng về phía cửa . Mà phòng vệ sinh thì ngay sát lối .

Cái đầu nhỏ thông minh của Minh Anh bắt đầu vận hành hết công suất. Cậu lén lút lẻn khỏi toilet, nhón chân dịch chuyển từng chút một về phía cửa chính. 

Mở cửa, xuống lầu, chạy thẳng! Một chuỗi động tác mượt mà! 

Suy nghĩ của trai trẻ đơn giản: So với việc đối mặt với giáo sư kỳ lạ , thà dùng độn thổ thuật còn hơn.

Mười phút , khi Silas nhận còn tiếng động nào và đẩy cửa toilet , thấy những giọt nước còn đọng bồn rửa, bỗng dưng... khẩy một tiếng vì tức giận.

……………………………………

Minh Anh lao khỏi tòa cao ốc như thể quái vật đuổi theo lưng. Trên đường còn va một cảnh sát béo ú hỏi cần giúp đỡ

Khi con gặp đả kích quá lớn, họ thường xu hướng ăn sảng hồn. 

Minh Anh cũng ngoại lệ, thở , cảnh sát giữ thì lập tức nhăn mặt mếu máo: “Bố của yêu qua mạng của là lão giáo sư đáng sợ đó, giờ làm ? Tôi còn bắt quả tang gửi ảnh mát mẻ cho con gái nữa, bắt chú?”

—— Lúc mới nhớ , Silas song bằng! Hắn còn cả bằng Luật nữa! Vụ bắt thì đúng là đúng chuyên môn, đúng nghiệp vụ luôn. Minh Anh cảm thấy lòng tro tàn nguội lạnh.

Anh cảnh sát béo và cảnh sát gầy bên cạnh liếc một cái, ái ngại hỏi: “How much medicine did you take?” (Cậu c.ắ.n bao nhiêu liều t.h.u.ố.c lắc thế?)

Minh Anh: “...”

Cậu vò đầu bứt tai, vẻ như lúc mới thực sự tỉnh táo . Cậu ven đường bắt một chiếc taxi. Suốt quãng đường về, Minh Anh im lặng như tờ. Cậu chỉ hỏi ông trời: Mọi chuyện thành thế ?

Dĩ nhiên, cùng thắc mắc chỉ . Tại căn hộ, Silas cũng đang khá hoang mang. Hắn mở camera theo dõi lên xem —— đúng đoạn bạn Minh Anh dán lưng tường, dùng độn thổ thuật lẻn cửa. Silas tua tua đoạn đó ba , cuối cùng ném điện thoại lên sofa.

Chắc chắn là Ming nhận nhầm thành ai đó . Silas nhanh chóng đưa kết luận. Dù vẻ vô lý, nhưng chỉ khả năng mới giải thích hành động của .

Còn Minh Anh thì bình tĩnh như thế. Cậu mặc định việc đối phương phản bác lúc nãy là thừa nhận . Về đến ký túc xá, ngay cả tin nhắn điện thoại cũng chẳng dám xem.

Thế làm gì? Minh Anh lôi bài tiểu luận tối qua sửa xong học. Đang tập trung một hồi, bỗng thấy những dòng ghi chú —— đó là những kiến nghị sửa chữa mà XI gửi cho .

“...” Minh Anh thở dài, vứt bút sang một bên.

Cậu thẫn thờ một lúc, đột nhiên dây thần kinh nào đó chập mạch, trong đầu nảy một ý nghĩ: cứ ở bên XI bằng .

Hai linh hồn trong đầu Minh Anh đang tranh cãi:

Linh hồn 1: Mày điên ?

Linh hồn 2: Bố cô thì liên quan gì đến cô

Kết quả: Linh hồn 2 đ.ấ.m c.h.ế.t linh hồn 1.

Loading...