Chủ Nhật hôm đó, Minh Anh dậy muộn.
Nguyên nhân chẳng gì khác ngoài việc mới khai giảng năm học đầu tiên, giáo sư dạy môn chính về Nghiên cứu Kiến trúc chất lên vai sinh viên một lượng bài tập khổng lồ. Độ khó của nó chắc cũng ngang ngửa với mấy cái đề tài luận văn mà XI giao cho (gạch ).
Tóm , cả tuần của Minh Anh, ngoài việc giày vò bởi chuyện gặp mặt XI, thì chính là phát điên vì cái môn khó nhằn . Phải rằng, bạn Minh Anh vốn là fan cuồng của hệ nước đến chân mới nhảy, nhưng loại bài tập yêu cầu khảo sát thực tế và tiêu tốn lượng lớn thời gian thì tuyệt chiêu của vô dụng.
Chưa kể, vì hằng ngày Minh Anh còn làm thêm vài việc cho Giáo sư Thomas nên bận đến mức chẳng còn phân biệt nổi sáng tối. Khi Sophie gọi điện đến, Minh Anh mới cuống cuồng bật dậy khỏi giường.
Đến khi lên xe, cái gió lạnh tháng Mười của New York tạt mặt, đầu óc mới tỉnh táo một chút và chợt nhận : Hôm nay là Chủ Nhật!
Minh Anh tựa lưng ghế, lấy điện thoại . Chẳng đợi kịp tìm biểu tượng WhatsApp, tin nhắn từ nhóm bạn nối khố【 Hội Độc quý tộc】 nhảy lên .
Thằng con 1: Xuất phát em, mã đáo thành công nhé! Nhớ mặc sườn xám đấy @Mingo
Thằng con 2: +1 @Mingo
Minh Anh dở dở . Từ lúc hai cái thằng trời đ.á.n.h sắp gặp đối tượng qua mạng, ngày nào chúng nó réo lên vài câu trêu chọc là y như rằng cả khó chịu. Minh Anh chỉ đáp ngắn gọn súc tích đúng hai chữ: "Cút ."
Sau đó cúi đầu bộ dạng . Hôm nay Minh Anh mặc bộ đồ hồi ở sân bay một tháng : áo hoodie đơn giản phối với quần jean ống rộng. Khi chiếc xe ngày càng tiến gần đến tòa cao ốc đó, Minh Anh hít một thật sâu.
Cậu mở giao diện trò chuyện với XI. Cuộc đối thoại của họ dừng ở tối qua, XI sắp lên máy bay.
Mingo: Được , thượng lộ bình an nhé, ngủ ngon.
XI: Ừ. Ngủ ngon.
Minh Anh cố tình nhắc đến chuyện gặp mặt hôm nay, vì XI cũng gì cả. Cô nhắc mà chủ động đề cập thì vẻ mất giá quá. Dù rằng ở chỗ cô , vốn dĩ chẳng còn tí giá nào từ lâu .
Vừa lướt lịch sử trò chuyện, khóe môi Minh Anh vô thức cong lên. Lướt xuống cuối cùng, gõ vài chữ:
Mingo: Lão sư, buổi sáng lành nha.
Mingo: [chào buổi sáng]
Đợi năm phút, tin nhắn vẫn ở trạng thái , trả lời. Minh Anh cũng chẳng thấy thất vọng, trả lời chắc chắn là đang bận việc gì đó .
Rất nhanh đó, xe tới nơi. Minh Anh cất điện thoại, ngân nga một giai điệu tên xuống xe. Lúc trong thang máy, bắt đầu thẩn thơ suy nghĩ: Vạn nhất mở cửa thấy XI, thì câu đầu tiên nên gì cho ngầu nhỉ?
—— "Đã lâu thấy?" Thôi, sến quá.
—— "Cuối cùng cũng gặp !" Còn sến hơn.
—— "Cậu xinh y như tưởng tượng !" là bệnh mà.
…
Cậu bạn Minh Anh mải mê bổ não quá mức sinh động, đến mức thấy tiếng "đing" báo hiệu thang máy mở cửa. Sophie ở cửa gọi: "Ming?"
"A?" Minh Anh giật hồn, gãi gãi đầu: "Ngại quá."
Sophie : "Sinh viên trường Đại học N bận rộn đến thế ? Tôi thấy còn mang theo cả cặp sách nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-35.html.]
Hai trong, Minh Anh khẽ ho một tiếng: "Trường hợp đặc biệt thôi ạ, dạo em bận chút."
Vừa bước phòng khách, ánh mắt của Minh Anh liếc qua một lượt. Chỉ bé Benjamin đang bò bàn sách. Bên trái ai, bên cũng chẳng thấy bóng dáng nào.
Chẳng lẽ đang ở trong phòng ngủ?
"Ming?" Sophie hỏi, "Cậu đang tìm gì thế? Ở đây chỉ ba chúng thôi mà."
Tâm trạng Minh Anh lập tức chùng xuống một chút, nhưng giây tiếp theo tự nhủ: Mới buổi sáng thôi mà, vội gì chứ.
"Dạ gì ạ." Minh Anh đặt cặp sách xuống, cạnh Benjamin. Bỗng nhiên nảy một ý , tùy ý hỏi một câu: "Hôm nay Cherry đến ạ?"
"Cái gì?" Sophie lập tức ngẩn , vì chủ đề của Minh Anh nhảy vọt nhanh quá.
Minh Anh sờ sờ mũi, còn kịp mở miệng thì Benjamin bên cạnh nhảy dựng lên: "Bà chị ác ma đến! Tuyệt đối đến!"
Sophie lúc mới phản ứng : "Cậu hỏi Cherry ? Tôi thấy cô bảo sẽ qua đây."
Ben: "NO! Không cho chị đến!"
Sophie ghé sát tai Minh Anh nhỏ: "Trước đây Ben từng Cherry thả ch.ó đuổi chạy khắp nơi đấy."
Minh Anh "ồ" một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên là một nữ lưu manh chính hiệu. Cùng lúc đó, cô nàng Cherry đang nghỉ dưỡng bỗng dưng hắt một cái rõ to...
Vì trong lòng đang vướng bận tâm sự nên Minh Anh chút mất tập trung. Cũng may là Ben thông minh, khả năng tự học đạt mức tối đa, vị tiểu lão sư cạnh họa chăng chỉ là bầu bạn.
Ngay lúc , mắt vị tiểu lão sư bồi bỗng sáng rực lên, vì màn hình điện thoại, cái ảnh đại diện là phong cảnh trường học quen thuộc nhảy thông báo! Minh Anh liếc Ben một cái, đổi tư thế mở điện thoại .
XI: Không còn sớm nữa .
XI: Bài tập tối qua sửa đến ?
Minh Anh: "..."
Bài tập ở đây là bài luận tiểu luận thực sự, loại "luận văn" khiến đỏ mặt tía tai . Nguyên nhân là vì Minh Anh cứ luôn miệng cằn nhằn bài tập của Giáo sư Oliver (giảng viên môn Nghiên cứu Kiến trúc của ) khó quá, thế là XI bảo gửi cho cô xem thử.
Minh Anh cũng nghĩ nhiều, cứ coi như bạn học giúp đỡ hoặc kiếm chủ đề để chuyện với XI thôi. Ai ngờ hậu quả là đối phương biến mất nửa tiếng, đó chỉ cho ba sai, còn mắng thiếu cẩn thận, phạm sơ đẳng. Lúc đó Minh Anh còn nghĩ chắc cô nghiện cosplay quá , nên cũng đành diễn theo cho vui.
vấn đề là giờ Chủ Nhật , rốt cuộc đến cũng chẳng nhắn cho một câu. Hừ.
Minh Anh c.ắ.n môi, quyết định trả lời tin nhắn . Ai dè XI gửi thêm một cái nữa.
XI: ?
Dù quen với việc XI dùng dấu chấm hỏi để bắt chuyện, nhưng thấy, trong lòng Minh Anh bỗng bùng lên một ngọn lửa vô danh. dám gửi ngược dấu chấm hỏi cho . Vì thế, chỉ đành giả bộ thấy, tiếp tục lướt xem thứ khác.
Nào ngờ, XI nhắn tiếp.
XI: Minh, trả lời tin nhắn .
Ơ , bảo trả lời là trả lời ? Tôi cứ trả lời đấy.