Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:30:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gì cơ? Minh Anh tách mấy chữ ghép xem xem nữa. Vào phòng ngủ là ý gì? Vào đấy để làm gì?

Cậu còn kịp hiểu ý XI thì Sophie gõ cửa bước : "Ben! Về thôi nào! Đi thôi cục cưng!"

Benjamin hớn hở chạy về phía Sophie. Phía , Minh Anh vẫn còn đang ngơ ngác, cất điện thoại, cầm túi xách định cửa theo. Sophie thấy liền ngạc nhiên hỏi: "Ming? Cậu ?"

Hả?

"Sao ——"

Chẳng lẽ là XI? Minh Anh rút điện thoại .

XI: Ngủ một giấc thật ngon hãy về.

Cùng lúc đó, một tiếng "rầm" vang lên, Sophie dẫn Benjamin đóng cửa mất. Tốc độ nhanh như một cơn gió.

Minh Anh hình một lát, hừ một tiếng. Ở thì ở, ngủ thì ngủ, phòng thế tội gì ngủ cơ chứ. Thế là thong thả sofa.

Mingo: Lão sư, định để ngủ đây thật ?

Mingo: Thế nên ngủ phòng nào đây?

Mingo: [cún con thăm dò.jpg]

Phải mất năm phút tin nhắn mới hồi âm.

XI: Câu còn hỏi ?

XI: Minh, chẳng chúng đang tán tỉnh ?

Phụt. Minh Anh thực sự nhịn nổi nữa, trực tiếp ?! Được , đối với XI mà , mức độ thả thính đúng là chẳng thấm tháp gì so với độ dạn dĩ thường ngày.

Mingo: Được thôi, ngủ ở phòng ngủ của nhé? 

XI: Tùy ý. 

Mingo: Tôi thật sự chỉ đó để ngủ đơn thuần thôi đấy ?

Minh Anh lấy bụng suy bụng , đủ loại ý nghĩ an phận cứ lượn lờ quắt trong đầu. Cậu tin XI chỉ đơn giản để đ.á.n.h một giấc.

Rung. Minh Anh cầm điện thoại lên.

XI: Cậu cảm thấy thế nào?

Minh Anh chậc một tiếng, đúng là cách trêu mà.

Mingo: Vậy thì lão sư ơi, ngủ đây nhé ~

Gửi xong, cất điện thoại, bước về phía căn phòng sâu nhất trong phòng khách. Cửa khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở . Minh Anh ở cửa quan sát một vòng, vẫn chẳng thấy căn phòng gì khác biệt so với phòng khách sạn hạng sang, từ nội thất đến cách bày biện, thậm chí đến một bức ảnh cá nhân cũng .

Kỳ lạ thật, XI trang trí nhà giống hệt khách sạn thế ?

À, nếu chỉ điểm khác biệt duy nhất, thì đó chính là bộ chăn ga gối đệm giường.

Bộ chăn ga màu xanh lam thuần khiết, sờ cực kỳ thoải mái, mượt mà và sang trọng. Minh Anh cởi áo khoác ở mép giường, định xuống nhưng chợt nghĩ đến việc XI cũng từng chiếc giường , bỗng thấy bồn chồn yên.

Hóa vẫn còn chút lương tri. Minh Anh thầm nghĩ, lòng bàn tay đổ mồ hôi. lúc , điện thoại bỗng rung lên.

XI: Minh, ngủ ?

A. Minh Anh khẩy, cái đồ lưu manh hết giả vờ nổi chứ gì!

Mingo: Ngủ .

Mingo: [cún con ngáy khò khò.jpg]

Silas cái biểu tượng cảm xúc , đôi môi khẽ cong lên một cách khó nhận .

XI: Ừ, ngủ . Vậy xin hỏi tin nhắn là ai gửi thế? 

Mingo: Chân ch.ó gửi đấy.

Minh Anh cũng nhận nụ mặt đang rạng rỡ đến nhường nào, kết quả là còn kịp xong thì biểu cảm cứng đờ .

XI: Có thoải mái ?

Minh Anh trợn tròn mắt, câu hỏi đột ngột làm cho nghẹn họng. Cái gì... cái gì thoải mái cơ chứ?

Mingo: [mặt đỏ bừng] 

XI: Đỏ mặt cái gì?

XI: Tôi đang hỏi cái giường.

Minh Anh thực sự bái phục. Sao đây nhận XI cái thiên phú lưu manh đến mức nhỉ!

Mingo: Tôi đỏ mặt cũng là vì cái giường đấy chứ bộ! 

XI: Chụp cho xem.

Minh Anh ngẩn .

Mingo: Cái gì? Giường á?

Hai dấu tích xanh hiện lên báo hiệu xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-34.html.]

XI: Minh, xem?

Hay cho một câu Minh, xem! Đây rốt cuộc là "Minh, đoán xem là chụp cái gì?" là "Minh (chụp ảnh ), xem ( nên chụp )?"

Minh Anh thực sự nể phục, trình độ tiếng Trung của chắc chắn đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh ! Cậu chỉ hỏi, trình độ tự mà dạy cháu ? Hay là cố tình tạo công ăn việc làm cho đấy?

Minh Anh c.ắ.n môi, nghĩ cách đáp trả, dứt khoát ném điện thoại sang một bên, bộp một tiếng, giường thành hình chữ "Đại" (大).

Lần đầu tiên chiếc giường mà XI từng ngủ, cảm giác đầu tiên là sự mềm mại, loại mềm mại như nhấn chìm trong. Tiếp theo là một mùi hương thơm, vô cùng sảng khoái. Minh Anh chun mũi, cảm thấy mùi hương chút quen thuộc... Hình như ngửi thấy ở thì ?

Đang giường nhà nhưng Minh Anh vẫn bỏ cái tật lăn qua lộn . Cậu lăn một vòng dậy, vớ lấy điện thoại. XI nhắn thêm gì nữa, dường như đang kiên nhẫn đợi đưa lựa chọn hoặc gửi ảnh.

Minh Anh nghiêng đầu suy nghĩ. XI luôn như , cách khêu gợi. Trong đầu bắt đầu hiện hình ảnh XI hệt như một bậc thầy tình trường, khi khơi gợi hứng thú của khác thì sẽ sang một bên bình thản quan sát. Chờ đợi đối phương nổi giận, hoặc là... thần phục.

Tất nhiên Minh Anh nổi giận. Cậu cứ thế chiếc giường XI từng , lướt xem lịch sử trò chuyện của hai , cảm thấy sắp c.h.ế.t đuối trong loại khoái cảm đầy kích thích . Loại khoái cảm chút đắn đo, chẳng màng tương lai quá khứ, chỉ hiện tại.

Làm đời lợi hại đến thế, dù mới chỉ gặp mặt chớp nhoáng một thể khiến tơ tưởng đêm ngày cơ chứ. Thế là, chọn thần phục.

Minh Anh cầm lấy điện thoại, trong căn phòng ánh sáng mờ ảo, chụp vài tấm ảnh tự sướng. nghĩa đen là tự sướng, kiểu chụp cận mặt.

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [hình ảnh]

………………………………………………..

Gửi xong, kịp đợi XI trả lời, Minh Anh chìm giấc ngủ. Vốn là kén giường, nhưng lẽ do quá xúc động, tinh thần hưng phấn quá độ hoặc vì một lý do nào đó, cứ thế ngủ .

Cùng lúc đó, Silas bước khỏi thang máy của một viện nghiên cứu tại Washington. Điện thoại trong túi áo vest rung lên, lấy xem. Từ lúc mở máy đến khi xem xong ảnh cất , biểu cảm của Silas đổi rõ rệt, chỉ Catherine là nhận tâm trạng của ngài Aston dường như đang .

Trước khi lên xe, Silas nghiêng mặt, đầu ngón tay gõ gõ lên kính xe, nhíu mày : "Catherine, làm ơn gọi cho Frank một nữa, xem ông dự tính còn kéo dài bao lâu?"

Catherine lập tức hiểu ý: "Vâng thưa ngài Aston, theo ước tính thì thứ Sáu là sẽ xong xuôi cả thôi."

Silas gật đầu: "Ừ. Vất vả cho cô ."

Khi Minh Anh tỉnh dậy là 3 giờ chiều. Cậu trở , đột nhiên tỉnh hẳn. 

Mẹ kiếp! 

Cậu đang ở thế ?

Minh Anh dậy, ngẩn mất một phút mới nhớ đang ở nhà XI. Cậu bò dậy, gấp chăn mền ngay ngắn ngoài.

Căn hộ cao cấp rộng lớn lúc chỉ còn . Ánh hoàng hôn chiếu thẳng phòng khách, nhuộm cả gian thành một phòng triển lãm nghệ thuật sang trọng. Cảm giác quá trống trải, quá kỳ lạ.

Minh Anh cầm điện thoại lên. Lướt qua đống ảnh tự sướng của , thấy câu trả lời của XI.

XI: Chụp lắm.

Cách đó hai phút:

XI: Minh, lúc ngủ chảy nước miếng đấy?

Minh Anh: "..." Cái làm hả?!

Mingo: Làm gì chuyện đó!

Cậu định gửi nhưng khựng . Minh Anh khẩy, xóa :

Mingo: . Có đấy.

Mingo: Chảy ướt hết cả giường luôn :)

Mingo: Hy vọng lão sư ghét bỏ [chắp tay ngực]

Rung. Lòng bàn tay Minh Anh run lên một cái, trả lời nhanh ?

XI: Chủ Nhật về xem.

A. Minh Anh chớp mắt, Chủ Nhật... Tâm hồn bắt đầu bay bổng.

Mingo: Vậy... thứ Bảy chúng ăn cùng ? Ra ngoài ăn thế nào?

XI: Không thì ?

XI: Hay là sẽ nấu cơm? 

Mingo: Ừm, thực nếu dám cho mượn nhà bếp thì cũng thể thử xem .

Mingo: [chột ]

Gửi xong Minh Anh bỗng thấy hối hận, liệu cô chê nấu ăn nhỉ?

XI: Để hãy thử.

Minh Anh ngẩn . "Sau "... một từ ngữ thật mê . Xem chê vụng về .

Mingo: Được! Vậy đợi !

Mingo: [cún con ngậm bát.jpg]

Từ thứ Tư đến Chủ Nhật chỉ vỏn vẹn bốn ngày, nhưng Minh Anh cảm giác như trôi qua bốn năm trời. Cứ thế, trong sự chờ đợi ngọt ngào, cuối cùng cũng mong tới ngày Chủ Nhật.

CUỐI! CÙNG! CŨNG! ĐẾN!

Loading...