@@Đơn phương câu dẫn × Song phương thả thính √
Trong đầu Minh Anh là một mớ hỗn độn, những suy nghĩ cứ mòng mòng hết vòng đến vòng khác, cuối cùng vẫn quyết định ném quả bóng trách nhiệm về phía đối phương.
Mingo: Lão sư cảm ơn thế nào đây? ^^
Minh Anh bò bàn chờ đợi phản hồi. Thế nhưng đối phương khi quăng câu đầy ẩn ý thì lặn mất tăm. Cậu bèn gửi thêm một cái biểu tượng cảm xúc làm nũng qua.
XI: Đang bận.
Mingo: Vâng.
XI: Cậu tự nghĩ .
Minh Anh: "..."
Minh Anh hứ một tiếng, cầm điện thoại lên, lấy tay kéo mí mắt, thè lưỡi làm một cái mặt quỷ thật xí, tách một tiếng gửi sang cho đối phương. Làm xong, Minh Anh thấy tâm trạng , tung tăng tắm.
Tấm ảnh mặt quỷ mà bạn Minh Anh tự cho là đáng sợ dĩ nhiên chẳng thể dọa ngài Aston. Ngược , nó còn khiến buồn đến mức nhấn mở ảnh, phóng to lên quan sát một hồi mới lưu .
Đến khi Minh Anh tắm xong , màn hình hiện lên một dòng hồi đáp:
XI: Có thể đưa làm một chương trong mục lục luận văn.
Phụt, ha ha ha ha! Minh Anh lau tóc đắc ý.
Ngày hôm , Minh Anh gọi dãy mà XI cho. Đầu dây bên là một giọng nữ vô cùng chuyên nghiệp.
"Xin chào, là Sophia." Sophia : "Cô Catherine trao đổi với . Không khi nào ngài thời gian để chúng gặp mặt một chút?"
Đối phương khách sáo đến mức khiến Minh Anh thấy vô cùng bất ngờ. Catherine là ai? Chẳng lẽ là XI?
Minh Anh đáp: "Vâng, hôm nay rảnh ạ! Sophia, cảm ơn cô!"
"Được , sẽ sắp xếp xe qua đón, xin ngài cho địa chỉ." Sophia .
Sắp xếp xe? Minh Anh nghệch mặt , giờ làm gia sư mà đãi ngộ cao cấp thế ?
"Chờ ," Minh Anh nhíu mày hỏi: "Tôi xác nhận một chút, đến để dạy tiếng Trung đúng ?"
"Chính xác thưa ngài."
"Vậy còn tiền lương..."
"Lương theo giờ là 300 đô, nếu ngài thấy vấn đề gì thì chúng thể thương lượng thêm."
300 đô một giờ. Con chắc chắn thấp, nhưng nếu là cao đến mức vô lý thì cũng hẳn, vẫn trong phạm vi chấp nhận của Minh Anh. Có lẽ chỉ đơn giản là phong cách của giới siêu giàu thôi. Ở cái đất New York , giàu còn nhiều hơn lông bò. Minh Anh vui vẻ đồng ý.
Khoảng nửa giờ , một chiếc xe van hạng thương gia màu đen cực kỳ sang trọng và kín đáo dừng lầu căn hộ.
Mark thoáng qua lầm bầm: "Ming, thấy sợ đấy, là cứ đến trường mà pha cà phê ?"
Minh Anh liếc một cái: "Mark, chỉ cho chỗ nào trả lương phục vụ cà phê 300 đô một giờ ?"
Mark nhún vai im lặng. Minh Anh thở dài, vỗ vai Mark một cái bước cửa.
Vừa đến cửa xe, một phụ nữ gợi cảm mặc váy ôm sát bước xuống, chìa tay với Minh Anh: "Chào, là Sophie! Cậu là Ming đúng ?"
Minh Anh bắt tay cô: "Chào cô, là Ming, vui gặp cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-32.html.]
Sophie nháy mắt với : "Quả nhiên đúng như lời Cherry , đáng yêu. Lên xe ."
Từ từ, WAIT!
Cherry là ai nữa?
"Đáng yêu" là ý gì cơ???
Sao Minh Anh cứ cảm giác như nhiều thế ? Trong lòng tuy đầy thắc mắc nhưng vẫn mỉm lịch sự. Sau khi lên xe, quên chụp biển xe gửi cho XI.
Mingo: [hình ảnh]
Mingo: Tôi đây! Lỡ mà bắt cóc thì nhớ là biển xe nhé!
Rung.
XI: Ừ, nhớ .
Minh Anh bật , chẳng hiểu trong lòng bỗng chốc thấy tự tin hẳn lên.
Khoảng hai mươi phút , băng qua dòng và xe cộ đông đúc tại Quảng trường Thời Đại, Minh Anh cửa xe, cảnh sắc bên ngoài từ những tòa cao ốc san sát chuyển thành... những tòa nhà còn cao hơn nữa!
Cũng may, vẫn còn ở khu trung tâm thành phố.
Cuối cùng, chiếc xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm của một tòa cao ốc chọc trời. Sophie dẫn Minh Anh lên lầu, thang máy chạy một mạch thẳng đến tầng 48.
, tầng 48.
Minh Anh từng đặt chân đến nơi nào cao như thế . Sophie nhận thanh niên chút gò bó, bèn trấn an: "Thả lỏng trai. So với Cherry thì Benjamin là một đứa trẻ cực kỳ lời . Thằng bé ngoan lắm, cứ tự nhiên ."
Benjamin?
Đó là đối tượng mà phụ đạo ?
Minh Anh quả nhiên đoán sai. Benjamin là một bé tóc vàng mắt xanh cực kỳ đáng yêu, đầy bảy tuổi, tính cách vô cùng cởi mở và nhiệt tình. Nhiệt tình đến mức thấy Minh Anh, thằng bé lao tới ôm chặt lấy đùi , hành động khiến Minh Anh lập tức nhớ tới con ch.ó nhỏ Tiểu Bạch ở nhà .
Ở cái tuổi , xem chừng chỉ thông minh của Benjamin cũng tương đương với Tiểu Bạch . Vấn đề là, dạy Tiểu Bạch học tiếng Trung kiểu gì bây giờ?!
" , tuyệt lắm!" Sophie cổ vũ, vỗ vai Benjamin ngẩng đầu với Minh Anh: "Ming, là bé đáng yêu hôm nay giao cho nhé! Buổi trưa sẽ cho đưa cơm đến!"
"Ơ kìa..." Minh Anh cảm thấy chuyện mà đột ngột quá.
"Có vấn đề gì ?"
Minh Anh gãi đầu: "Tôi cứ tưởng hôm nay chỉ đến gặp mặt thôi, nên chuẩn gì cả."
Sophie mỉm : "Yên tâm , Benjamin thông minh lắm, thằng bé nắm giữ các từ vựng tiếng Trung cơ bản . Cậu chỉ cần luyện tập đối thoại bằng tiếng Trung với nó, giúp nó tăng độ nhạy bén là ."
Dường như để xác minh lời Sophie , bé đang bám chân Minh Anh hì hì: "Chào ! Em là Benjamin! Rất vui làm quen với !"
"..." Cậu đến đây là để làm gia sư làm bảo mẫu đây?
"Ồ, suýt nữa quên , một tuần phụ đạo hai buổi, mỗi buổi ba tiếng thứ Tư và Chủ Nhật. Sau bữa trưa sẽ đến đón Ben." Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của , Sophie quan tâm hỏi: "Hôm nay là thứ Tư, chắc là trùng với lịch học của chứ?"
Minh Anh sực tỉnh, lắc đầu: "Thứ Tư tiết ——"
Khoan ... Sao Sophie thời khóa biểu của nhỉ?
Mingo: XI! Có thời khóa biểu của cho Sophie ?
Tin nhắn gửi quá năm phút vẫn hiện " xem", chứng tỏ đối phương đang bận.