Ngày hôm , ngủ nướng một mạch mới vội vàng chạy đến lớp. Vừa xuống phòng học, chợt nhớ chuyện . Tiết học là môn Lý luận thiết kế kiến trúc cao cấp, Minh Anh đẩy máy tính sang một bên, lén lút mở điện thoại .
XI hóa trả lời tin nhắn của từ 11 giờ đêm qua!
Minh Anh chút phấn khích nho nhỏ, nhưng vuốt màn hình , úp mặt tay. Cuộc đối thoại của họ kết thúc ở:
Mingo: Có thể ? [ ròng]
XI: Cậu cảm thấy ?
Lại là bốn chữ ! Minh Anh hừ lạnh một tiếng, chống cằm bắt đầu gõ bàn phím.
Mingo: Tôi thấy thể .
Gửi thành công.
Minh Anh đợi năm phút, tin nhắn rốt cuộc cũng hiện trạng thái xem. Sau đó, thấy giao diện hiển thị đối phương đang "đang nhập...", nhưng đợi mãi vẫn thấy tin nhắn nào gửi tới. Minh Anh bắt đầu nghi ngờ do tín hiệu nên tin nhắn kẹt .
Thế là ngẩng đầu liếc vị giáo sư đang tự giới thiệu bục giảng, âm thầm vươn dài cánh tay gầm bàn, hy vọng làm thế sẽ bắt sóng hơn. cũng vô ích.
Minh Anh khỏi hoài nghi, XI đang bận quá nên quên nhấn nút gửi ? Thế là bèn gửi một cái biểu tượng cảm xúc qua để nhắc khéo.
Mingo: [cún con xoay vòng vòng.jpg]
Lần , XI trả lời ngay.
XI: Cậu đang trong giờ học đúng ?
Minh Anh mở to hai mắt. Không thể nào, cô đang học thế?
Mingo: đúng ! Sao đang ở lớp ?!
Mingo: [tò mò]
Minh Anh hưng phấn lo sợ ngẩng đầu lên, khẽ liếc quanh bốn phía. Mà cũng đúng, lớp làm gì bóng dáng nữ sinh nào ...
Cậu bạn tóc xoăn cạnh chú ý thấy tầm mắt của Minh Anh cứ dáo dác khắp nơi, bèn nhướng mày hỏi: "Cậu đang cái gì thế?"
Minh Anh sực tỉnh, gượng: "Ngại quá, đang xem nữ sinh nào ."
Cậu bạn tóc xoăn: "Ha ha ha, đang kể chuyện đấy ? Đây là học viện kiến trúc đấy nhé!"
Minh Anh: "..."
Đồ nước ngoài thiếu kiến thức, thầm mắng trong lòng.
lúc , điện thoại rung một tiếng. Minh Anh cúi đầu .
XI: Lại giảng ?
Mẹ kiếp! Minh Anh suýt chút nữa là cầm chắc điện thoại.
Ngay đó, với tốc độ phản ứng 0,1 giây, lập tức hiểu ý của XI và vội vàng gửi tin nhắn cứu giá.
Mingo: Không mà!
Mingo: Tôi siêu cấp vô địch lời luôn!
Mingo: Chẳng qua là giáo sư đang tự giới thiệu thôi! Tôi mới tranh thủ thời gian gửi tin nhắn cho đấy!
Mingo: Tôi sợ trả lời thì lo lắng nha! Tôi thực sự đang nghiêm túc giảng mà!
Mingo: ಠ_ಠ
Nhìn những dòng tin nhắn liên tục hiện trạng thái " xem", tim Minh Anh cũng treo ngược lên cành cây. Giây tiếp theo, điện thoại rung lên:
XI: Ừ. Lo mà giảng .
Minh Anh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-28.html.]
XI: Tan học, tìm .
Minh Anh đỡ trán, trong lòng phấn khích sợ hãi, một cảm giác thật khó diễn tả bằng lời.
là giống hệt chủ nhiệm học vụ mà!
Ở phía bên , tại Washington.
Người đàn ông chiếc sofa rộng rãi sang trọng trong khách sạn, nhấp một ngụm cà phê. Nhìn màn hình điện thoại nhảy một biểu tượng cảm xúc "gật đầu lia lịa", đôi môi cong lên.
Cùng lúc đó, Minh Anh rốt cuộc cũng vượt qua giờ học.
Dù đổi sang nửa bán cầu, nhưng Minh Anh vẫn chứng nào tật nấy, chẳng lọt tai bao nhiêu. Đặc biệt là loại tiết học thuần lý luận , những thuật ngữ hoa mỹ cứ tai tai .
Thế nhưng Minh Anh lo lắng. Tuy giảng mấy, nhưng với chỉ thông minh của , thấy mấy thứ cũng thường thôi, chỉ cần về nhà xem giáo trình một lượt là cơ bản nắm vững.
Hiện tại, vì trong lòng đang treo hình bóng XI, Minh Anh cũng chút lơ đễnh. Cậu điện thoại, mãi đến khi về tới căn hộ vẫn thấy tin nhắn nào gửi tới, thầm nghĩ chẳng lẽ XI quên ?
Một nỗi mất mát mơ hồ dâng lên.
Khốn thật. Minh Anh tự đ.ấ.m một cái, sắp biến thành kiểu ngược đãi mà vẫn thích !
Ai ngờ giây tiếp theo, màn hình điện thoại vụt sáng, hệt như trái tim lúc . XI hệt như thể thấu thời khóa biểu của , gửi tin nhắn tới đúng giờ. nội dung khiến Minh Anh chút thẹn thùng.
XI: Chúng thảo luận một chút về mục lục luận văn .
Minh Anh: "..."
Ai câu chắc tưởng bọn họ đang thảo luận chuyện chính sự gì nghiêm túc lắm. Minh Anh khổ, bắt đầu giở bài ca bán thảm:
Mingo: Lão sư, chúng thể chuyện chủ đề khác ? [ ]
XI: Có thể.
Minh Anh mừng rỡ. Ai dè giây tiếp theo...
XI: Sau khi xong luận văn.
Minh Anh suýt thì hộc máu.
Mingo: mà chụp ảnh khó lắm luôn ...
XI: Minh, làm sai thì gánh chịu hậu quả, đúng ?
Minh Anh còn thể gì nữa đây?! Chụp! Viết!
Cậu hít sâu một .
Mingo: Cầu xin lão sư chỉ giáo [chắp tay]
Hai giây .
XI: Cậu đang ở ?
Mẹ kiếp. Minh Anh thấy ba chữ là bắt đầu thấy sang chấn tâm lý. Cậu do dự.
Mingo: Tôi đang ở ngoài. (´Д`)
Gửi xong, tim Minh Anh bỗng đập nhanh lạ thường. Đây là đầu tiên dối XI!
Một phút , tin nhắn hiện " xem", kèm theo đó là một câu phản hồi:
XI: Should I trust you? (Tôi nên tin ?)
—
Lời tác giả:
Minh Anh: Cầu xin đấy, hãy tin mà!