Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-04-28 12:41:18
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
@@Phân tích hiệu ứng thị giác và tính nghệ thuật của XX
Minh Anh trợn tròn mắt, suýt chút nữa là tin những gì . Cậu dán chặt mắt dòng tin nhắn đó, đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc một cách khó hiểu.
"Mẹ kiếp, đây là... trêu chọc ngược ?"
... mà, kích thích thật.
"Ming?" Marty lên tiếng gọi .
Minh Anh giật hồn, run rẩy cất điện thoại . Cậu chột ho một tiếng, gượng gạo: "Xin Marty, em mới check mail của giáo sư."
Alan bên cạnh nhướng mày, cũng lấy điện thoại : "Giáo sư Thomas gửi email ? Về việc gì thế?"
"Không Thomas!" Minh Anh sờ sờ mũi: "Là một vị giáo sư khác."
Marty hỏi: "Có chuyện gì gấp lắm ?"
Minh Anh ho khẽ: "Cũng... hẳn là gấp. Thôi nào, chúng trong !"
Vũ hội tại lễ đường sắp bắt đầu. Trong tiếng nhạc hòa tấu dịu dàng, Alan Minh Anh với vẻ mặt khó đoán.
Thế nhưng lúc , đầu óc Minh Anh chỉ là dòng tin nhắn trêu chọc đầy ám của XI, làm gì còn tâm trí mà để ý đến ai khác. Mãi đến khi vô tình chạm ánh mắt của Alan, Minh Anh mới phản ứng , sờ sờ mặt : "Trên mặt dính gì ?"
Alan lắc đầu.
Minh Anh: "..."
Alan: "Tôi nghi ngờ trong đầu chẳng cái gì cả."
Minh Anh quá quen với cái tính kháy của Alan nên chẳng thèm để tâm: "Ông bạn , cứ tự nhiên, cứ mắng thoải mái."
Alan: "..."
Alan liếc thêm một cái đầy ẩn ý mới rảo bước tiến hội trường vũ hội.
Bên trong hội trường, ánh đèn lung linh rực rỡ. Những mái tóc đủ màu sắc tụ một chỗ, tiếng rộn ràng hòa quyện cùng tiếng dương cầm trầm bổng.
Minh Anh nép sang một bên, vòng quanh những cặp nam nữ đang khiêu vũ nhưng chẳng điều gì ho. Thế là cúi đầu, rút điện thoại .
Mingo: Tôi đang ở hội trường , ở thế?
Gửi xong, lòng Minh Anh khỏi hồi hộp. Thấy đối phương vẫn xem cũng trả lời, bổ sung thêm một câu.
Mingo: Có thể hỏi hình phạt là gì ? [thẹn thùng]
Thật Minh Anh từng nghĩ đến việc hai trò chuyện đến mức , trực tiếp gọi điện thoại luôn cho xong. thể cảm giác lờ mờ rằng, chính vì mối quan hệ đang ở giai đoạn , cái sự mập mờ, m.ô.n.g lung và những cuộc đối thoại gần như khiêu khích nên chỉ cảm giác thần bí của con chữ mới lột tả hết .
Và quan trọng nhất là, cảm thấy XI tận hưởng điều đó.
Tiếng dương cầm đài đổi đến bản thứ hai, điện thoại trong tay cuối cùng cũng rung lên.
Minh Anh mím môi, vuốt màn hình để mở.
XI: Sắp công tác .
Hả? Không chứ, chủ đề nhảy nhanh thế ?
Đi công tác... Minh Anh nhíu mày. XI theo giáo sư công tác ? Vậy thì chắc chắn cô mặt ở đây ...
Trái tim đang treo lơ lửng của Minh Anh lập tức rơi rụng. Ngay khi nhận bản chút mất mát, bỗng giật tỉnh táo . Mình đang hụt hẫng cái gì chứ? Hụt hẫng vì đối phương cho "hình phạt" ?
Cứu mạng, Minh Anh chính suy nghĩ của chọc . Không thể biến thái như .
Cậu day nhẹ giữa mày, cố gắng làm bản bình tĩnh . Ai ngờ đúng lúc , điện thoại rung một tiếng, một tin nhắn nữa nhảy .
XI: Minh, thích chụp ảnh, ?
Minh Anh câu hỏi ngược làm cho kịp trở tay, dĩ nhiên, kèm theo đó là một chút kích động nho nhỏ.
Cậu theo bản năng ngẩng đầu quanh, thấy ai chú ý đến mới rảo bước thật nhanh, chạy chậm nhà vệ sinh của lễ đường. Chui một buồng vệ sinh đóng cửa , Minh Anh mới thở phào một thả lỏng.
Mở điện thoại lên, nửa phút XI còn gửi thêm một tin nữa. Thậm chí còn trích dẫn tấm ảnh chụp cơ bụng đó của !
XI: Ánh đèn quá sáng, khối cơ quá mờ, qua thì tỉ lệ mỡ cơ thể đạt chuẩn.
Mẹ kiếp. Đây là đang bình phẩm cơ bụng và kỹ thuật chụp ảnh của đấy ?
Minh Anh nắp bồn cầu, c.ắ.n nhẹ đầu ngón tay.
XI: Nhìn rõ.
Lần chỉ ba chữ, lời bình là dành cho tấm ảnh mặc quần tây.
Minh Anh cau mày nhấn mở máy ảnh. Trong hình, ánh đèn phản chiếu với sàn nhà sáng choang, đường cong đùi ẩn hiện lớp quần tây đen mang đến một cảm giác căng chặt và đầy sức sống...
Minh Anh cúi đầu, dời tầm mắt xuống đùi .
Lúc , điện thoại rung lên một cái. Tim Minh Anh cũng run theo, ngẩng đầu màn hình. Xuất hiện hai dòng tiếng Anh:
XI: VAAEAOPS. (Ghi chú: Viết tắt của Visual And Aesthetic Effect Analysis Of Private Selfies - Phân tích hiệu ứng thị giác và tính nghệ thuật của ảnh tự sướng nhạy cảm)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-26.html.]
XI: When will it be submitted? (Khi nào thì nộp bài đây?)
Minh Anh trợn tròn mắt. Chờ , cái quái gì thế ??? WTF!
Cái cấu trúc tiêu đề còn lạ gì nữa! Trong máy tính của hiện giờ đang bao nhiêu bản “Phân tích hiệu ứng thị giác và nghệ thuật của kiến trúc XX”...
Minh Anh thể tin mắt . Đây là hình phạt mà XI ? Viết một bài luận văn đầy biến thái thế ư?!
Cố ý, rõ ràng là cố ý. Làm thế thì còn mặt mũi nào mà thẳng các tài liệu chuyên ngành nữa đây!
Hơn nữa, nếu thật sự thành cái luận văn , chẳng sẽ chụp hàng trăm tấm ảnh thiếu vải... chụp xong còn tự phân tích từng tấm... phân tích xong vẫn hết, còn gửi cho XI để phản biện ...
Thử tưởng tượng cảnh XI dùng thái độ nghiên cứu tài liệu khoa học để tập trung tinh thần soi xét đống ảnh giường chiếu của ...
Mặt Minh Anh đỏ bừng lên như cua luộc.
Mà khoan , tại bắt đầu thiết lập giả định là sắp thế ?!
Mẹ kiếp! Minh Anh cảm thán một tiếng, đối phương đúng là một cô gái còn cao tay hơn cả .
Cậu vội vàng bán thảm, thuận tiện còn quên cosplay một phen:
Mingo: Lão sư... tha cho mà...
Mingo: Viết nổi ... thật sự tới tầm đó mà... TvT
Mingo: [cún con tội nghiệp.jpg]
Tin nhắn hiện " xem" vài phút.
XI: Cậu đang ở ?
Cái kiểu nhảy chủ đề nhanh như chớp của đối phương khiến Minh Anh kịp trở tay, nhưng cũng sớm quen .
Mingo: Tôi đang ở trong buồng vệ sinh.
Mingo: [cún con tự kỷ trong góc tường.jpg]
Vừa nhấn gửi xong, trong lòng bỗng dưng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Giây tiếp theo, điện thoại rung lên bần bật:
XI: Chụp ngay bây giờ .
Minh Anh: "..."
Chuyện gì thế , cảm giác XI cứ như biến thành một khác ?
Minh Anh còn đang chần chừ do dự thì một tin nhắn khác nhảy :
XI: Minh, là một học trò ngoan, lời ?
Minh Anh: "..."
Thôi xong, đúng là gậy ông đập lưng ông, tự đào hố chôn .
Minh Anh quyết định làm tới luôn. Cậu xoa xoa mặt, hừ, chẳng chỉ là chụp vài tấm ảnh thôi ? Cậu là đàn ông con trai, chẳng thiệt mà sợ.
Nghĩ đoạn, Minh Anh hít một thật sâu, tùy tiện đưa máy lên chụp một tấm gửi qua.
XI: Không đạt chuẩn.
XI: Chụp .
Minh Anh: "..."
Hết cách, đành vén áo sơ mi lên, khom lưng, nương theo ánh đèn hắt từ bên ngoài để tìm một góc độ thích hợp, "tách" một cái.
Vì tắt âm thanh nên tiếng chụp ảnh vang lên đặc biệt lớn giữa gian yên tĩnh, khiến chính kẻ đang chột như cũng dọa cho giật .
Đến khi cúi đầu tấm ảnh chụp, một nữa sốc.
Trong ảnh, tuy ống kính lấy nét mấy múi cơ bụng, nhưng do góc độ và ánh sáng, dọc theo những thớ cơ săn chắc, thể loáng thoáng thấy làn da trắng trẻo và những đường nét đầy vẻ thanh xuân đầy ám .
Minh Anh nghiến răng, nhấn gửi.
Hai phút , điện thoại rung lên.
XI: Ừm, lắm.
XI: Tiếp tục .
Minh Anh: "..."
Mingo: Lão sư, sai !
Mingo: TvT
—
Lời tác giả:
Trong khi giáo sư Thomas chẳng gì, thì học trò cưng của ông sắp thành một đại tác phẩm luận văn dài 10 vạn chữ .