@@Về việc làm thế nào để họp nhóm tranh thủ tán tỉnh...
Con thường thể tự khống chế bản , càng tự nhủ đừng xem, đừng để ý đến một chuyện gì đó, thì càng tập trung bộ sự chú ý chính chuyện đó.
Thế nên Minh Anh vẫn nhịn , bước khỏi trạm tàu điện ngầm rút ngay điện thoại . Giao diện vẫn hiển thị XI , hồi âm.
Phù.
Minh Anh hiểu thở phào nhẹ nhõm. Chẳng là tâm lý kiểu gì, thứ gửi đối phương thấy, sợ đối phương thấy. Cứ như mắc bệnh tâm thần .
Thế nhưng, ngay khi thoát khỏi giao diện trò chuyện với XI, chuyện vui ập đến, email của giáo sư Thomas bất ngờ oanh tạc thanh thông báo. Vừa thấy tên thầy giáo, chút tâm tư phong hoa tuyết nguyệt trong lòng Minh Anh tan biến mất một nửa.
Được , thầm nghĩ, nếu lúc nào chập mạch định gửi mấy lời kỳ quặc cho XI thì cứ lôi email của Thomas xem là tỉnh ngay.
Cùng lúc đó, vị giáo sư Thomas nổi tiếng nào đó bỗng hắt xì một cái rõ kêu chẳng rõ nguyên do.
Minh Anh mở hộp thư điện tử, mắt lướt nhanh qua những thuật ngữ dài ngoằng phức tạp để tóm lấy vài từ khóa quen thuộc. Tóm là: Thomas mở một buổi họp nhóm trực tuyến tối nay.
Học kỳ còn chính thức bắt đầu mà nhiệm vụ học tập an bài xong xuôi .
Minh Anh đành đội mưa chạy vội về căn hộ. Vừa cửa thấy Mark về từ lúc nào đang xem bóng đá ở phòng khách. Thấy Minh Anh đẩy cửa bước , đầu , bằng giọng khoa trương: "Ming~ Có tiến triển gì mới với cô nàng nóng bỏng của ?"
Minh Anh méo mặt, đáp Mark bằng một ngón tay giữa.
Mark cực kỳ thuần thục đón nhận và lễ phép đáp trả một cái tương tự. Tình bạn giữa những gã con trai thực sự bắt đầu từ những cái giơ ngón giữa dành cho .
Về phòng, Minh Anh ném điện thoại sang bên, tắm rửa đơn giản. Lúc trở , còn chẳng buồn lau khô tóc mở máy tính chuẩn kết nối.
Vừa mở máy tính, khung chat WhatsApp nhảy . Minh Anh để ý, lúc chỉ nhanh chóng họp. Giáo sư Thomas thể đến muộn, nhưng nếu họ đến muộn thì chắc phạt chạy Marathon quanh Manhattan .
Cũng may Minh Anh tăng tốc hết mức nên họp vặn đúng giờ. Chậc, thầm tán thưởng bản đúng là một thiên tài trong việc canh giờ.
Màn hình máy tính hiện lên mấy khung hình vuông nhỏ. Minh Anh thấy Alan, Bruce - tóc xoăn Pháp, và ba nước ngoài khác mà quen. Thomas hì hì bắt đầu phát biểu.
Hóa vì công tác nên Thomas thể tham gia lễ khai giảng của học viện. Ở Đại học N, lễ khai giảng tổ chức hai : một cấp học viện và một cấp trường. Vì thời gian khai giảng của các viện giống nên thường các viện sẽ tổ chức , đó mới thống nhất trường.
Ngoài chuyện đó , Thomas còn thêm về kế hoạch dự án của ông. Tuy nhiên, là sinh viên năm nhất hệ thạc sĩ nghiên cứu, những việc hiện tại liên quan đến Minh Anh.
Đáng tiếc , đúng như thói quen của giáo sư, khi thao thao bất tuyệt xong, Thomas yêu cầu mỗi sinh viên trình bày qua về kế hoạch học tập của .
Cũng may Minh Anh thâm niên đối phó với giáo viên. Đến lượt phát biểu, trưng nụ chuẩn thương hiệu trò ngoan trò giỏi. Kết quả là định mở miệng thì thấy một tiếng "Đinh~ ".
Một cửa sổ thông báo bất ngờ hiện lên màn hình máy tính, tin nhắn đến từ XI.
Trong phút chốc, Minh Anh sững , lắp bắp ngay tại chỗ.
Chúa ơi! Nhất định trả lời lúc ?
Cho đến khi Thomas gọi: "Ming?"
"A." Minh Anh c.h.ử.i thề một tiếng trong lòng, gượng: "Xin giáo sư, em lơ đãng, thực xin ạ."
"Không ." Thomas vô cùng hòa ái: "Chỉ cần vì đang tương tư cô nàng xinh nào đó thì thể chấp nhận ."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-22.html.]
Minh Anh chột trình bày xong kế hoạch học tập tuần đầu tiên. Đợi đến khi tắt hẳn micro, mới lén lút di chuột, nhấn mở khung chat đang ẩn cửa sổ họp.
Trên giao diện hiện như thế :
Mingo: Thế lão sư ơi... còn nhiều ảnh khác nữa, xem ?
Mingo: Không lấy tiền [thẹn thùng]
XI: Ví dụ?
Ví dụ. Ha hả, là hai chữ ngắn gọn xúc tích!
Minh Anh bắt đầu nghi ngờ khi XI còn cosplay sâu hơn cả , nếu nào nhắn tin cũng chuẩn bài như thế. Cậu thầm nghĩ, cũng may XI đàn ông, chứ nếu gã nào chuyện với kiểu , chắc nhịn nổi mất.
mà... thế tính là cô chấp nhận lời câu dẫn của nhỉ? Minh Anh vốn chẳng kinh nghiệm gì trong chuyện , chỉ dựa trực giác: ít nhất thì cũng ghét ?
Thế là liếc mắt giáo sư Thomas màn hình, chột gõ phím.
Mingo: Ví dụ như là...
Cậu định là "ví dụ như cơ bụng", nhưng thấy thế thì ngại c.h.ế.t , vả tiến triển nhanh quá cũng . Vì thế Minh Anh bắt chước giọng điệu của đối phương, gửi một câu hỏi ngược.
Mingo: Lão sư xem gì nào?
Mingo: [cún con thăm dò.jpg]
Minh Anh đợi một lát, đối phương chắc là đang bận nên mười phút mới hiện trạng thái " xem". Suốt mười phút đó, những gì Thomas giảng, Minh Anh dĩ nhiên chẳng lọt tai chữ nào.
Đinh~
XI: Gì cũng .
Đệch. Minh Anh câu trả lời làm cho bật .
Mingo: Gì cũng là ý thế nào cơ? Là xem ảnh , là ảnh ?
Lần XI trả lời nhanh.
XI: Up to you. (Tùy quyết định)
Chẳng hiểu Minh Anh cứ cảm giác XI chắc chắn thừa định gửi cái gì ! Cậu vò đầu bứt tai màn hình máy tính.
Không , càng thế thì càng để cô đoán trúng.
Thế là cầm điện thoại lên, chọn một góc độ kỳ quặc, kẹp điện thoại giữa máy tính chụp một tấm ảnh dìm hàng gương mặt sát ống kính của giáo sư Thomas màn hình. Gửi một cái, thấy dấu tích xanh hiện lên, Minh Anh suýt thì nghẹn .
Mingo: Thầy giáo của đấy, soái ? [ ]
Có lẽ là vui quá hóa buồn, XI còn kịp trả lời thì Thomas gọi tên màn hình: "Ming, em tóm tắt nội dung giảng ."
Nụ mặt Minh Anh cứng đờ trong tích tắc. Cùng lúc đó, tin nhắn của XI đột ngột nhảy .
XI: Cậu đang họp, là đang chơi đấy?
Đệch thật. Hết đến .