Sau khi đối phó xong đám sinh viên thích hóng hớt, Silas khỏi phòng học gọi cho Minh Anh.
"Người bạn đời nhát" của nhấc máy: “Bảo bối, tối nay em về ngay! Em thề đấy! Nếu về thì thầy cứ... phạt em giường cho đến c.h.ế.t !”
Đây là năm thứ hai trong chương trình Cao học của Minh Anh. Càng gần ngày nghiệp, các dự án và hoạt động học thuật càng bận rộn hơn. Dù bay nửa vòng Trái Đất công tác như , nhưng việc bay khắp nước Mỹ trở thành cơm bữa với .
Cũng trong năm nay, dự án đường hầm ma thuật tại Melbourne thành. Để chúc mừng việc , khi suýt yêu "phạt" đến c.h.ế.t giường, Minh Anh tự tay xuống bếp chuẩn bữa sáng cho hai .
Sữa nóng, cà phê nóng, sandwich kẹp thịt, rau củ thanh mát cùng trứng ốp la thơm phức. Tuy rằng sữa là Silas hâm, trái cây là Silas cắt, sandwich là Silas làm, trứng cũng là Silas chiên, nhưng Minh Anh là bưng chúng lên bàn ăn, tính là tự tay xuống bếp cơ chứ?
Hai bên bàn ăn, ai ăn phần nấy. Minh Anh bỗng nhiên tằng hắng một cái: “Lãnh đạo, em chuyện thông báo với thầy.”
Silas nhấp một ngụm cà phê: “Chuyện gì?”
Minh Anh dõng dạc: “Em sắp nghiệp !”
Silas vẫn lật xem tập tài liệu tay, gật đầu: “Ừ, cảm ơn em thông báo.”
Minh Anh hài lòng: “Thầy phản ứng kiểu gì thế.”
Silas ngẩng đầu , hỏi: “Có cần đốt pháo ăn mừng cho em ?”
Minh Anh hừ hừ: “Còn nữa, em nhận email của học viện, bảo em chuẩn bài phát biểu trong lễ nghiệp.”
Silas vẫn khen theo thói quen: “Ừ, giỏi lắm.”
Minh Anh : “Cảm ơn thầy, thực em run, nên em định xem băng ghi hình buổi phát biểu của thầy một trăm .”
Silas nhướng mày: “Chỉ xem một trăm thôi ?”
Minh Anh bật thành tiếng: “Thầy thôi nhá, lão hỗn đản còn voi đòi tiên nữa!”
Silas cong môi, gì. Minh Anh dán sát : “Lãnh đạo, phần thưởng nào khác cho em ?”
Silas hiển nhiên quá hiểu : “Minh, em chơi?”
Minh Anh ấp úng, xoa xoa mũi dậy, bỗng nhiên giật lấy tập tài liệu trong tay Silas, đó tót lên đùi .
“……”
Silas bật : “Xem chuyện lành gì .”
Minh Anh: “Em ... leo đỉnh Everest.”
Silas quả nhiên nhíu mày.
Minh Anh vòng tay qua cổ Silas, nũng nịu: “Em chỉ thử xem thôi, em thực sự thử một .”
Silas : “Minh, việc nguy hiểm.”
Minh Anh: “Em mà, em sẽ cẩn thận.”
Silas im lặng một lát mới hỏi: “Là vì bức ảnh đó ?”
Hắn sớm phát hiện Minh Anh cực kỳ "ám ảnh" với mấy bức ảnh cũ của .
Minh Anh thú nhận: “ thế, đều tại thầy hết, ai bảo hồi đó thầy chụp ảnh soái như thế làm gì.”
Silas: “Minh, hồi trẻ còn từng làm tay chơi piano trong một ban nhạc đấy.”
Minh Anh lắc lắc đùi : “Thì ạ?”
Silas lời nào.
Minh Anh đập nhẹ vai : “Em mù nhạc lý mà, cái đó còn khó hơn leo đỉnh Everest nhiều!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-168.html.]
Silas ôm lấy trong lòng, cuối cùng cũng bật : “Thật lúc đó quyết định leo núi cũng là vì bốc đồng thôi.”
Minh Anh liền chớp thời cơ: “Vậy thì em cũng bốc đồng một chuyến.”
Silas bất đắc dĩ xoa mặt Minh Anh, cái tính của đúng là học cả thói lẫn thói của .
Vì công việc, Silas thể cùng Minh Anh. Cậu theo đội ngũ huấn luyện ròng rã mấy tháng trời, bắt đầu từ việc leo các ngọn núi tuyết nhỏ, đó mới tiến dần về phía Everest.
Leo đỉnh Everest chỉ là thử thách cực hạn về thể xác và tinh thần, mà còn cần sự đầu tư khổng lồ về thời gian và tiền bạc.
Silas ngăn cản Minh Anh, vì cản cũng vô ích. Hắn chỉ thể mỗi ngày dặn dò đội ngũ và bạn nhỏ Minh Anh: “Minh, đây chỉ là một trải nghiệm, ép bản thành thạo trong thời gian ngắn.”
“Dạ .” Minh Anh mỗi ngày đều báo bình an. Cậu cảm thấy lão hỗn đản giờ chẳng khác gì ba cả.
Đương nhiên, những lúc huấn luyện mệt mỏi, bắt đầu kiếm chuyện.
Mingo: Tất cả là tại thầy! Ai bảo hồi trẻ thầy phản nghịch thế làm gì!
Mingo: Lại còn nó soái như thế nữa chứ!
Silas tin nhắn, khẽ mỉm .
XI: Ừ, sai .
Rung.
Mingo: Không , em yêu thầy.
Không ngoài dự đoán, chinh phục đầu tiên của Minh Anh thất bại. Cậu dừng chân ở trạm dừng cơ bản cao 5.364m so với mực nước biển. Cơ năng cơ thể chịu nổi, thời gian huấn luyện quá ngắn, mà chấp niệm của cũng đến mức cực đoan, vì cố chấp leo tiếp.
Dù lên đến đỉnh, nhưng ở nơi , Minh Anh vẫn cảm nhận sự chấn động từng . Những dãy núi tuyết trập trùng, những cơn gió cuồng phong rít qua mang theo làn tuyết trắng xóa, cả thế giới dường như chỉ còn tuyết và thở của chính . Và tất nhiên, còn cả Silas.
Minh Anh phấn khích vô cùng, lập tức gửi ảnh cho nhà lãnh đạo.
Mingo: [hình ảnh]
Mingo: [hình ảnh]
Mingo: [hình ảnh]
Trong ảnh là một thanh niên trong bộ đồ leo núi màu đỏ rực rỡ. Dù rõ mặt nhưng cái dáng vẻ giơ tay chữ V ống kính thì đúng là trai đến mức quen thuộc.
Mingo: Em đoán thầy đang cài làm hình nền điện thoại đúng !
Vài phút thấy hồi âm.
Mingo: Sao trả lời em!
XI: Minh, đang cân nhắc xem nên dùng tấm nào.
Mingo: Đổi xong chụp màn hình cho em xem.
XI: [hình ảnh]
Mingo: [hình ảnh]
Bức ảnh đó là màn hình điện thoại của Minh Anh, đó là tấm ảnh Silas ở Everest năm xưa.
XI: Minh, dự định khi nào về?
Mingo: Sắp ạ!
Mingo: [chụt chụt]
Cái "sắp" của bạn học Minh Anh là mãi đến tận mùa nghiệp tháng Sáu, ngài Aston mới thấy bóng dáng của nhóc con nhà .