Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:20:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh ôm bó hoa trong lòng, ở sân bay chờ đến mệt rã rời. Cậu tự vỗ nhẹ mặt một cái để tỉnh táo, cố căng mí mắt tiếp tục chờ đợi.

“Hi!” 

Minh Anh giật ngẩng đầu. Người chào là một cô gái tóc vàng mắt xanh đang ghế bên cạnh. 

chỉ bó hoa hồng trong lòng , hỏi: “Tôi là Kat, đang đợi bạn gái ?” 

Minh Anh mỉm đáp: “Chào cô, là Minh Anh. Tôi đang đợi bạn trai .” 

“Oa!” 

Kat ngạc nhiên rạng rỡ: “Thật lãng mạn quá, chúc phúc cho hai nhé!” 

Minh Anh cong môi: “Cảm ơn cô.”

Cảnh tượng khiến Minh Anh chợt nhớ đến ngày đầu tiên đặt chân đến New York, cũng một đêm khuya muộn và tại chính sân bay . Kim đồng hồ nhích dần về phía , nhanh đó, chuyến bay mong chờ hạ cánh.

Minh Anh dậy. Ngay đó, dòng từ lối VIP bắt đầu thưa thớt bước . Cậu gần như lập tức nhận Silas. Người đàn ông dáng cao chân dài, mặc chiếc áo khoác nhung, tay cầm một ly cà phê, bước thong dong.

Vẫn y hệt như đầu họ gặp mặt, điểm khác biệt duy nhất lẽ là chiếc vali nhỏ tay cho thấy đây là một chuyến bay vô cùng vội vã.

Cùng lúc đó, Minh Anh ở khu vực đón , ôm một bó hoa hồng đỏ lớn đến mức chói mắt. 

Thấy Silas đang tiến về phía , Minh Anh bỗng thấy tim đập thình thịch, bồn chồn lo lắng. 

Đệch, thật khó tin nổi, sắp sửa cầu hôn ngài giáo đổng đấy ! Minh Anh tự nhủ trong lòng: Sắp trận , tuyệt đối lùi bước.

Silas đến mặt: “Minh?” 

Nhận thấy những ánh mắt tò mò xung quanh đang đổ dồn về phía , Minh Anh liền nhét thẳng bó hoa lòng Silas, khoanh tay : “Sinh nhật vui vẻ!” 

Bất kể là sinh nhật ai, bạn học Minh Anh gặp cảnh chỉ nghĩ mỗi lý do đó.

Silas đón lấy bó hoa, nhịn : “Ừ, cảm ơn em.” 

Minh Anh ngước mắt , Silas rũ mắt xuống, hai cứ thế đối diện

Silas nhắc nhở: “Minh, đây, chúng cần một cái ôm.” 

“Dạ.” 

Họ ôm ngay giữa sân bay. Khoảnh khắc , chẳng ai phận thực sự của họ là gì, qua đường chỉ nghĩ đây là một cặp tình nhân trùng phùng bao ngày xa cách.

Đang ôm, Minh Anh bỗng : “Lãnh đạo, thầy đưa tay đây.” 

Silas vẫn ôm : “Hửm?” 

Minh Anh : “Thầy cứ đưa .” 

Silas chiều ý đưa tay .

Minh Anh nhanh tay lẹ mắt xỏ một chiếc nhẫn bạc đơn giản ngón áp út của ngài giáo đổng. Động tác nhanh đến mức cứ như đang làm chuyện gì lén lút lắm

Silas nhướng mày: “Minh?” 

“Hừ hừ,” Minh Anh đắc ý: “Quà sinh nhật tặng sớm cho thầy đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-167.html.]

Silas bộ dạng của , mỉm gật đầu, đó từ túi áo cũng lấy một chiếc hộp nhung nhỏ. 

Minh Anh sững sờ, trợn tròn mắt: “Đừng bảo thầy Thượng Hải cũng là để... để cầu hôn em đấy nhé?”

Silas đáp, chỉ kéo lòng nữa đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu . Cùng lúc đó, Minh Anh cúi đầu giành lấy chiếc hộp nhung trong tay , háo hức mở

So với nhẫn của Minh Anh, nhẫn của ngài Aston tinh xảo hơn nhiều. Dù cũng là nhẫn bạc trơn nhưng mặt trong khắc chữ cái tắt của hai .

S & M

Cái tên tắt tiếng Anh đầy ám ... Rõ ràng là mưu đồ từ lâu. Minh Anh phì , định bảo "khắc làm gì cho bằng khắc", nhưng lời đến môi đổi thành: “Cái đấy, hợp với thầy.” 

Kẻ ba Minh Anh lập tức đổi giọng: “—— Thôi đeo cái của thầy .”

Nói , cầm tay trái của Silas lên định đeo nhẫn cho . định xỏ , Minh Anh khựng . Cậu ngẩng đầu hỏi dò: “Lãnh đạo, thầy chắc là đeo ?” 

Silas hỏi: “Ý em là ?” 

Minh Anh huých nhẹ tay : “Nghĩa là đeo cái thì thầy tơ tưởng đến khác nữa đấy...” 

Silas cong môi: “Ừ.” 

Minh Anh huých thêm cái nữa: “Còn nữa, đeo phép tháo ...” 

Silas khẽ : “Ừ.” 

Minh Anh , hỏi nữa: “Lãnh đạo, thầy chắc chắn nghĩ kỹ chứ?” 

Silas hỏi ngược : “Minh, em mới là nghĩ kỹ, đúng ?” 

“Làm gì chuyện đó!”

Như để chứng minh, Minh Anh vội vàng giật lấy chiếc nhẫn còn tự đeo tay

Silas , đưa tay vuốt tóc Minh Anh, tán thưởng: “Ngày càng lời đấy.” 

“……” 

Minh Anh ánh mắt , thầm nghĩ: Đệch, cảm giác ông chú đưa tròng ? Thôi, chấp nhặt. Minh Anh nắm lấy tay , nhanh thoăn thoắt đeo chiếc nhẫn còn ngón áp út của ngài giáo đổng.

Hoa thơm, nhẫn vặn. Mọi thứ diễn tự nhiên, cần bất cứ sự trang hoàng lời lẽ hoa mỹ nào. Silas dùng bàn tay trái đeo nhẫn nắm lấy tay Minh Anh, hai cùng bước ngoài.

“Thầy còn nhớ ? Lần đầu gặp cũng ở sân bay , cũng tầm giờ luôn.” 

Minh Anh vốn định sến súa một chút, nhưng ngài Aston chẳng thèm phối hợp. “Nhớ chứ, nhớ lạc đường ở sân bay.” 

“……” 

“Sao thầy nhớ mấy chuyện nên nhớ thế?” 

“Thế em xem nên nhớ chuyện gì?” 

“Nhớ xem chồng của thầy lúc đó phong độ ngời ngời, trai đến mức nào chứ...”

Trở thành bạn đời của một ai đó là điều ngoài kế hoạch cuộc đời của Silas. " ngoài kế hoạch" nhất định là chuyện , đó là bài học mà rút từ Minh Anh.

Không lâu , diễn đàn Đại học N xôn xao một bài đăng về ngài Aston. Trong ảnh, đàn ông đang tựa nhẹ bục giảng, gương mặt mỉm , phong thái vẫn lịch lãm như xưa. trọng điểm là ngón áp út tay trái của ngài giáo đổng xuất hiện một chiếc nhẫn bạc đơn giản.

“Cảm ơn, thực sự kết hôn .” Đối diện với những lời bàn tán, Silas hề giấu diếm: “ bạn đời của nhát, nhất đừng quá tò mò.”

Loading...