Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:19:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh xong, cảm động đến mức gật đầu lia lịa: “Con hiểu, con hiểu ạ. Cảm ơn —— Đồng chí Kiến Quốc, ba học tập con chút ?”

Minh Kiến Quốc: “……”

Ngay lúc bà Trần Cầm Cầm cầm túi xách chuẩn , Minh Anh dậy gọi: “Mẹ.”

đầu .

Minh Anh bảo: “Sau nếu gì bất ngờ, con sẽ ở Manhattan. Lúc đầu con định học xong sẽ về Thượng Hải, nhưng tình hình hiện tại thì chắc cần thiết nữa. Cho nên cơ hội về nhà chắc sẽ ít, ba nhớ bảo trọng sức khỏe, việc gì cứ gọi điện cho con.”

Minh Anh những lời vô cùng chân thành. Bà Trần Cầm Cầm khựng một chút, bước tới ôm lấy : “… Con trai, và ba thực sự cố ý lừa con.”

Cuối cùng bà cũng cảm thấy áy náy, vì đối với những việc "khác " mà Minh Anh làm, bà cũng chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua.

“... Dạ, con mà.”

Bà Trần Cầm Cầm , ông Minh Kiến Quốc ở thêm một lát. Minh Anh cầm một quả táo bước tới.

“Ba, con vấn đề hỏi ba.” Minh Anh đưa quả táo cho ông.

Minh Kiến Quốc nhận lấy: “Hỏi gì?”

Minh Anh ông: “Con hỏi, tại hai ly hôn? Đừng là do tính cách hợp, câu đó chung chung quá.” Ngữ khí của vẻ thực sự đơn thuần lý do.

Minh Kiến Quốc suy nghĩ một chút : “Ba và con là do quen giới thiệu, lúc đó thấy nghề nghiệp phù hợp là cưới, khi kết hôn từng sống chung. Mới cưới thì thấy cũng , nhưng thời gian dài mới thấy tính cách khác , thói quen cũng khác. Không chuyện gì lớn, ngay cả việc ngày nghỉ là dậy sớm tập thể d.ụ.c nướng ở nhà chúng cũng cãi ——”

Minh Anh: “……”

Minh Anh hỏi tiếp: “Ngoài cái đó còn gì nữa ạ?”

“Còn nữa, con nhớ ? Có ba leo núi, con chê ba leo chậm, thế là vứt ba một giữa sườn núi luôn.”

Minh Anh: “……”

Minh Anh vặn : “Thế ba kể chuyện ba dùng chậu hoa của làm gạt tàn t.h.u.ố.c ?”

“Ba chối bao giờ ?” Minh Kiến Quốc đáp: “Chuyện đó đương nhiên cũng tính .”

Minh Kiến Quốc tiếp: “Rồi cả chuyện bà cho họ hàng vay tiền mà ba đồng ý cũng cãi . Tuy việc vặt nhưng bào mòn tình cảm. Thay vì cứ thế mãi, tách cho rảnh nợ.”

Minh Anh liền bảo: “Đó là vì hai nền tảng tình cảm thôi, chứ thực sự tình cảm thì mấy chuyện đó chẳng là vấn đề gì hết.”

Rắc một tiếng, là ai c.ắ.n một miếng táo.

Minh Kiến Quốc bảo: “Đợi con tự trải qua mới , tình yêu đam mê gì đó cũng chỉ ngắn ngủi thôi, chẳng gì bảo đảm . Con chẳng qua là đang cậy còn trẻ, hừ.”

Thì cũng trải qua mới chứ.

Minh Anh phản bác, chỉ hỏi một câu: “Thế con mạo hỏi một câu, ba và 'vị ' hiện tại là tình yêu ?”

Minh Kiến Quốc nghẹn lời. Phải công nhận kỹ thuật chặn họng khác của bạn học Minh Anh ngày càng tinh vi.

Minh Kiến Quốc: “Cái thằng ranh , bớt quản chuyện của ba con . Quản .” 

Minh Anh hừ hừ: “Chuyện của con con tự .”

Buổi tối, ông Minh Kiến Quốc cũng về, chỉ còn Minh Anh. Cậu chụp ảnh khoe phòng với Silas, khoe cả những bằng khen và cúp từ hồi nhỏ vẫn còn treo tường.

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [cầu khen ngợi.jpg]

Năm phút mới phản hồi. 

XI: Ăn cơm

Mingo: Ăn xong ạ! 

XI: Thức ăn thế nào? 

Mingo: Rất ngon, lúc ba mắng em họ vẫn ăn nhiều đấy! 

XI: Minh? 

Mingo: Đùa thầy thôi, họ mắng em, yên tâm , em giải quyết xong hết . Danh phận 'con rể' của thầy chạy thoát [nháy mắt] 

XI: Ừ, cảm ơn em.

Minh Anh mỉm rạng rỡ. 

Mingo: Thầy đang làm gì đấy? 

XI: Tôi đang ăn cơm. 

Mingo: Thầy thấy bằng khen của em

XI: Thấy

Mingo: Thế thầy ?

Tin nhắn xem nhưng hồi âm ngay. Minh Anh đợi ba phút, điện thoại mới rung lên một tiếng. 

XI: Minh, 'Đội viên danh dự trật tự' nghĩa là gì? 

Mingo: Nghĩa là em gây chuyện ạ.

Mingo: [ngượng ngùng] 

XI: Ừ, một tấm bằng khen giá trị. 

Mingo: [cún con nhe răng.jpg] 

XI: Mang nó sang đây. 

Mingo: Mang cái gì ạ? 

XI: Bằng khen. 

Mingo: Thầy mơ nhé.

Mingo: [cún con lướt ván.jpg]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-166.html.]

Điện thoại rung lên nữa. 

XI: [xoa m.ô.n.g cún.jpg]

“Ha ha ha……” Minh Anh giường, nhà lãnh đạo phát cái sticker biến thái ngất. Cười một hồi, lăn lộn, bắt đầu tìm chuyện để hỏi.

Mingo: Lãnh đạo , thầy ép em ngày nghỉ dậy sớm tập gym

XI: Ý em là

Mingo: Thì là, em làm nhưng thầy cứ bắt làm cái loại chuyện đó ... 

XI: Minh, chúng thể làm việc riêng của mỗi mà. 

Mingo: Hừ. ……

Mingo: Thế nếu chúng cùng leo núi, em leo nổi thầy vứt em giữa đường

XI: Tại vứt em

Mingo: Vì thầy lên đỉnh, liệu thầy thấy em là gánh nặng ?

Bạn học Minh Anh thỉnh thoảng mấy đoạn đối thoại trừu tượng như thế. Ngài giáo đổng từ chỗ hiểu, đến tôn trọng, và giờ là thong thong đáp trả. 

XI: Sẽ

Mingo: Tại ạ? 

XI: Minh, cùng em leo núi là để thưởng thức phong cảnh, để chinh phục đỉnh núi. 

Mingo: [chụt chụt] ……

Mingo: Vậy thầy dùng chậu hoa của em làm gạt tàn t.h.u.ố.c

XI: Chậu hoa của em là cái nào? 

Mingo: Là mấy chậu ngoài ban công nhà

XI: Hóa mấy chậu đó là em nuôi

Mingo: Thầy gì thế? Tuy bình thường là thầy tỉa cành tưới nước thật, nhưng chẳng chậu hoa đó là do em chọn

XI: Ừ, lý. 

Mingo: Thế nếu em cho bạn vay tiền mà lừa, thầy đồng ý

XI: Tùy em. 

Mingo: Vạn nhất em lừa thật thì , thầy chẳng quan tâm em gì cả... 

XI: Lừa tiền? 

Mingo: Dạ. 

XI: Tôi nghĩ vẫn còn đủ khả năng gánh vác khoản đó. 

Mingo: ……

Phụt, Minh Anh quên mất, là đại gia thiếu tiền. Mấy cái mâu thuẫn vụn vặt thể tồn tại nhà tư bản như ngài giáo đổng .

Mingo: Đoán xem em đang làm gì? 

XI: Đang nhắn tin với

Mingo: [hình ảnh] 

Bức ảnh là nửa khuôn mặt tự sướng của bạn học Minh Anh, gương mặt hiền lành, đôi mắt sáng lấp lánh, đầu lưỡi đỏ hồng, và quanh miệng còn dính chút vệt sữa trắng xóa. 

Mingo: Em đang uống sữa.

Mingo: [ gian]

Minh Anh xong, giây tiếp theo, màn hình hiển thị cuộc gọi đến. Mẹ nó, tốc độ cũng quá nhanh đấy! Vừa bắt máy, đầu dây bên gì, chỉ tiếng hít thở trầm . Minh Anh : “Sao gì thế ạ?”

Silas khẽ : “Khi nào em về?” 

Minh Anh: “Hừ hừ, nhanh thôi, chắc ba ngày nữa ạ.” 

Sau đó thấy tiếng Silas thở dài. 

Minh Anh rõ còn hỏi: “Thở dài cái gì đấy?” 

Giọng bên trầm xuống: “Minh, em thấy ?” 

“Ha ha ha ha ha……”

Minh Anh bảo với Silas là ba ngày nữa mới về, nhưng thực tế bí mật đặt vé bay về Manhattan ngay ngày . Sau khi tụ tập với bạn bè trong nước một vòng, chuẩn thành nhiệm vụ cuối cùng: Kết hôn với Silas.

khi kết hôn thì theo quy trình cầu hôn . Vì thế khi rời Thượng Hải, Minh Anh ghé một tiệm trang sức mua một đôi nhẫn. Vì quyết định đột xuất nên nhiều mẫu để chọn, lấy luôn một cặp đơn giản nhất.

Thế nhưng, "ngoài ý " xảy . Minh Anh đáp xuống Manhattan hớt hải chạy ngay đến trường, định bụng bắt quả tang Silas khi rời văn phòng để "hành sự". đến trường mới phát hiện thấy bóng dáng lãnh đạo , xe mà điện thoại cũng gọi .

Mãi đến cuộc gọi thứ tư mới nhấc máy. Vừa thông, Minh Anh vội hỏi: “Bảo bối em gọi mãi thầy máy, thầy ?” 

Cậu thấy đầu dây bên ồn ào, đó là giọng Silas vang lên: “Minh, em đang ở ?” 

Minh Anh khựng : “Em ở Manhattan —— Thế thầy ở ?”

Đầu dây bên im lặng hai giây, đáp: “Thượng Hải.” 

“……” 

“Hả???” 

Minh Anh hét toáng lên: “Không chứ, thầy Thượng Hải làm cái gì thế hả?” 

Silas hỏi: “Minh, chẳng em ngày mới về ?” 

“……”

Minh Anh cạn lời luôn, đỡ trán khổ: “Thầy tiêu , cái bất ngờ em chuẩn cho thầy thế là hỏng bét!” 

Silas cũng bất đắc dĩ : “Tôi cũng thấy đáng tiếc. Giờ sẽ đặt chuyến bay về ngay, em về nhà nghỉ ngơi .”

làm Minh Anh chịu về nhà cho , hỏi bằng hiệu chuyến bay của Silas lỳ ở sân bay chờ đợi. Chờ một chuyến bay rạng sáng hạ cánh xuống sân bay Kennedy.

Loading...