Cũng đó, Minh Anh mới Bruce kể , chỉ một tuần , tác phẩm dự thi mà Alan chuẩn cho một cuộc thi lớn học viện đ.á.n.h rớt ngay từ vòng loại. Thực tế chuyện bình thường, thắng cuộc thể mãi mãi là thắng cuộc .
Về đến nhà, cuộc gọi video của Silas như thể canh sẵn giờ mà gọi tới.
Minh Anh màn hình thở dài: "Ngài Aston, cảm ơn thầy."
Silas bộ dạng của , rõ ràng là chút xót xa, hỏi: "Minh, mệt lắm ?"
Minh Anh lắc đầu, kể chuyện của Alan : "Cảm ơn thầy tư vấn tâm lý cho em."
Cậu lời là thật lòng, nếu Silas, chắc chắn dễ dàng bình tâm nhanh như .
Silas tán thành: "Minh, quan trọng nhất là bản em tự thông suốt."
"Vậy thầy xem, giờ làm ?"
Silas dừng một chút: "Cuộc thi đó , vốn dành cho sinh viên năm của các em, đ.á.n.h rớt là bình thường. Cậu nộp đơn chắc là vì nghiệp sớm. Tình hình cụ thể Thomas báo cáo lên học viện , trường sẽ sắp xếp thỏa, em đừng lo lắng quá."
Minh Anh xong liền : "Nếu thật nhiều 'thầy' thì mấy."
Silas nhướng mày.
Minh Anh bắt đầu c.h.é.m gió: "Như thì ở trường một , bên cạnh em một , ở nhà một , Manhattan một , ở Melbourne cũng một ..."
Silas bật , Minh Anh còn tâm trạng đùa giỡn là . Hắn cũng phối hợp theo: "Ừ, sẽ cố gắng yêu cầu phòng thí nghiệm sinh học của trường đột phá kỹ thuật nhân bản ."
"À đúng ." Minh Anh bỗng nhớ : "Em sợ Tiểu Minh cô đơn nên mua riêng một con 'Tiểu Tiểu Minh' nữa để bầu bạn với nó. Chắc là hàng giao tới nhỉ?"
Nhắc đến chuyện , Silas cũng điều . Hắn cầm điện thoại lên: "Minh, cảm ơn em, nhưng cũng một câu hỏi cần hỏi em."
"Gì ạ?"
"Tại 'Tiểu Tiểu Minh' xuất hiện bàn làm việc của ?"
"Thì hôm đó thầy bảo gửi đến trường mà!"
"Minh, cứ tưởng em đặt đồ ăn giao tận nơi cho ."
"Thế đó là 'cơm hộp' ?"
"Nếu như nó bò."
"Ý thầy là ?"
SI: [hình ảnh]
Trong ảnh là bàn làm việc của ngài giáo đổng, một tách cà phê lật nghiêng và vài tờ văn kiện thấm đẫm vết cà phê. Và tất nhiên, còn một con rùa nhỏ đang rúc góc bàn khi gây họa.
Hai ngày , Minh Anh đến bệnh viện. Alan hồi phục gần như và đang thu dọn quần áo. Thấy Minh Anh đến, Alan chỉ khẽ nâng mí mắt: "Cảm ơn."
Minh Anh ở cửa: "Không là ."
Alan đầy kỳ quái: "Tại cứu ?"
Minh Anh cũng cảm thấy câu hỏi thật kỳ quặc, nên đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-163.html.]
Alan đặt vali xuống, : "Thật ngày hôm đó, cố tình thông báo cho ."
Minh Anh nhíu mày: "Cái gì?"
Alan buông tay, trông vẻ khá thẳng thắn: "Chính là đầu tiên ăn , báo cho rằng đến khách sạn ASTON thì mặc trang phục trang trọng."
Minh Anh quen với sự vô lễ của gã , giờ thấy gã chút đáng thương. Cậu khẽ: "Cậu nghĩ sẽ vì chơi một mà thấy c.h.ế.t cứu ?"
Alan thu ánh mắt, : "Thật ác ý với ."
Minh Anh: "Cái thì thật sự đấy."
Alan nhún vai: "Có lẽ vì là Trung Quốc, chúng cùng một loại ngôn ngữ, luôn cho cảm giác giống , mà thì ghét nhất cảm giác khác vượt mặt."
Alan vẫn giữ vẻ thản nhiên như cũ.
Minh Anh tựa lưng khung cửa: "Tôi vượt mặt ? Cậu lo xa quá . Tôi thấy so với các chỉ là... Haiz, mà thôi, mấy chuyện đó cũng chẳng để ý ."
Nói xong lời , chính Minh Anh cũng ngẩn . Cậu thật sự còn để ý nữa. Thiên tài thiên tài thì cuối cùng chẳng cũng đều vẽ cầu thang .
Minh Anh bồi thêm một câu: "Bao gồm cả chuyện ở khách sạn ASTON, nếu nhắc, thực sự quên sạch ."
Alan: "……" Gã bỗng nhiên : "Sorry." Lần , giọng còn vẻ thản nhiên thường thấy nữa.
Đây là đầu tiên Minh Anh thấy Alan lời , khẽ khụ một tiếng, hỏi: "Nghe tác phẩm của pending (treo kết quả) ?" Chậc, đúng là chuyện trò gì cả, chuyện gì nên nhất thì lôi .
Alan dường như cũng ngạc nhiên khi chuyện: "Phải. pending, mà là NO. Có điều vì chuyện mới phát bệnh, chỉ là đêm đó quên uống t.h.u.ố.c nên mới bộc phát. Nếu làm sợ thì chỉ thể trách xui xẻo thôi."
"……"
Minh Anh nhất thời gì, vốn giỏi an ủi khác. Cậu im lặng một lát, quyết định lôi câu của Silas làm phao cứu sinh: "Sau , sẽ thấy tất cả đều chỉ là những chuyện nhỏ đáng nhắc tới."
Khoảnh khắc , Minh Anh thực sự sự đồng cảm sâu sắc với câu đó của Silas. Những chuyện từng khiến bế tắc, dám tin, phiền não đến mức mất ăn mất ngủ, sẽ một ngày thể bình thản chấp nhận và kể nó. Chẳng gì ghê gớm cả.
Alan , bằng tiếng Anh: "It won't get better. The true meaning of life is to stand at the highest." (Mọi chuyện sẽ hơn . Chân lý của cuộc đời là ở nơi cao nhất.)
Minh Anh hỏi: "Ai với thế?"
Alan: "Ba ."
Minh Anh liền đáp: " . Chân lý của cuộc đời là sống như Tiểu Minh ."
Alan: "Đó là ai?"
"Là con rùa và bạn trai nuôi."
"……"
Alan nghẹn lời: "Làm rùa rụt đầu ?"
"Lại sai." Minh Anh giải thích: "Là sống thọ như rùa, để đến lúc sắp c.h.ế.t, 'ngốn' hết thời gian của tất cả những kẻ khác ." (Ý sống thọ hơn đối thủ).
Alan: "……"
Minh Anh gã: "Ít nhất ở điểm , hiện tại thắng chắc ."
Alan: "……"