Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:11:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc gọi ngắt cái rụp. Minh Anh điện thoại ngắt mà ngẩn một giây. Quay , lão hỗn đản lưng từ lúc nào. Thế là cái m.á.u làm màu trong lòng Minh Anh bắt đầu rục rịch.

Cậu một tiếng: "Haizz, em cảm giác ở bên thầy cứ như đang đối đầu với cả thế giới nhỉ."

Silas bước tới, Minh Anh tự nhiên mà sà lòng

Silas hôn nhẹ lên đỉnh đầu : "Trước mắt là như , em hối hận ?" 

Minh Anh: "Thế thầy hối hận ?" 

Silas: "Minh, em lòng tin ." 

Minh Anh: "Vậy thầy cũng lòng tin em." 

Silas khẽ : "Được."

Hai ngày , Thomas trở về trường một chuyến. Đến lúc ông , Minh Anh bỗng phát hiện đại diện tiếp nhận dự án của phía đối tác đổi. Hóa gã Wans còn phụ trách dự án nữa.

Đồng thời, nguyên nhân về " gian bí mật" đột ngột xuất hiện ở tầng cùng của tòa nhà cũng công khai. Đó vốn dĩ là một kho dữ liệu cơ sở dùng để lưu trữ thông tin tài chính của công ty tòa nhà. 

Sở dĩ nó che giấu là vì ở Australia, nếu một công trình kiến trúc theo thủ tục báo cáo cải tạo thông thường thì thời gian phê duyệt thường tính bằng đơn vị năm. nếu gán cho nó cái danh hiệu cải tạo "Công trình xanh" thì khác, đầy ba tháng thông qua.

Nguyên nhân ngoài dự tính, nhưng cũng thật sự hợp tình hợp lý.

Có điều chuyện khá rắc rối ở chỗ, khi ký kết hợp đồng, Viện thiết kế lường để lẩn tránh điểm . Nếu hai bên thực sự lôi phân bua thì sẽ khó giải quyết, đồng nghĩa với việc dự án sẽ trì hoãn đến năm nào tháng nào.

Minh Anh lủi thủi theo họp xong, bám đuôi Thomas ngoài. Cậu hỏi ngay: "Giáo sư, tình hình ạ? Sao gã Wans rút lui thế?" Cậu chuẩn sẵn tâm lý để đại chiến với gã thêm mấy trăm hiệp nữa cơ mà.

Thomas liếc một cái, đầy ẩn ý: "Ồ đứa trẻ , gã chỉ đang tìm cách tránh để bản kiện tòa mà thôi." 

Minh Anh: “……” 

Cậu khẽ khụ một tiếng: "Vậy... dự án của chúng tiếp tục nữa ạ?"

Thomas vuốt râu: "Vẫn xác định , còn chờ thương nghị thêm. yên tâm , chúng sẽ rơi thế động , yêu cầu Viện thiết kế nhanh chóng đưa câu trả lời ." 

Hai cùng xuống cầu thang, Minh Anh tò mò: "Giáo sư, những trường hợp 'lật thuyền trong mương' như thế thường gặp ạ?" 

"Cũng thường gặp, ít nhất là kiểu thì ." 

Thomas : "Cũng coi như cho các trò mở mang tầm mắt."

Thomas bồi thêm một câu: "À đúng , Alan chắc là mấy ngày tới sẽ đấy. Bruce vì việc riêng cũng về Manhattan một thời gian, dạo con sẽ vất vả đấy." 

Minh Anh ngẩn : "Cả Bruce nữa ạ?" 

Thomas vỗ vai : "Cậu sẽ thôi." 

Minh Anh khựng một chút, vẫn nhịn mà hỏi: "Giáo sư, con thế mất lịch sự, nhưng con vẫn hỏi, tại Alan ạ?" 

Thomas: "Nhóc con, thể tiết lộ quyền riêng tư của khác." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-159.html.]

Minh Anh gật đầu: "Em hiểu ạ."

Trong lòng cũng đoán đại khái sự việc. Vốn dĩ Alan cũng chẳng mặn mà gì với dự án , giờ xảy chuyện như , gã rời cũng là điều dễ hiểu.

Ai ngờ lúc , Thomas đột nhiên hỏi: "Có em 'giấu nhẹm' Silas ?" 

Minh Anh: “……” 

So với việc đạo sư bẻ lái sang chủ đề một cách thô bạo, Minh Anh càng : Lạ thật, câu như kiểu đang "kim ốc tàng kiều" (giấu trong nhà vàng) thế nhỉ?

Thomas: "Vốn dĩ còn định sang chỗ em hưởng thụ chút rượu ngon mồi bén cơ đấy." 

Minh Anh vẻ học trò ngoan: "Giáo sư, thầy cứ dám đến là em dám tiếp đãi. Em chẳng thạo gì chứ khoản 'tôn sư trọng đạo' là một luôn." 

Thomas xua tay: "Bao giờ cái tên Silas thì mới cân nhắc." 

Minh Anh cảm động : "Cảm ơn thầy, Giáo sư." 

Thomas: "Sao thế?" 

Minh Anh lắc đầu: "Không gì ạ, em chỉ đang cảm thán sự bao dung của thầy thôi." 

"Oan uổng ." 

"Dạ?" 

Thomas : "Thực tế, đủ bao dung, mà là vì tin tưởng nhân phẩm của Silas."

Được . Minh Anh gật đầu: "Em cũng ." Silas là nhất mà từng gặp.

Thomas cái bộ dạng si tình của mà " mắt nào nổi": "Silas em xin nghỉ một ngày , nhóc con. Hãy tận hưởng thanh xuân và tình yêu , Thượng đế và đều chúc phúc cho em." 

Lần Minh Anh thực sự nở nụ rạng rỡ. Xem , đối đầu với cả thế giới, ít nhất vẫn còn giáo sư và Thượng đế ở phe mà, đúng ?

Minh Anh khỏi cổng Viện thiết kế thấy một chiếc siêu xe thể thao màu xanh lam rực rỡ đậu bên lề đường. Silas bước xuống xe, rũ bỏ phong cách đạo mạo thường ngày. Hắn mặc một chiếc áo T-shirt nhàn nhã, sống mũi gài kính râm, trông cứ như sắp đ.á.n.h golf.

Minh Anh ôm cặp tài liệu, trợn tròn mắt, đó chạy gần, vòng quanh chiếc xe "òa" lên kinh ngạc. 

Cậu chằm chằm cơ n.g.ự.c ẩn hiện lớp áo của ngài Aston, chân thành hỏi: "Hello Mr. Aston, cho hỏi thầy tới đây để khoe giàu đấy ?" 

Silas nhắc nhở: "Minh, là khách du lịch." 

Minh Anh: "Thế thì chiếc xe hợp với thầy lắm ." 

Silas nhướng mày: "Ý em là ?" 

Minh Anh uyển chuyển đáp: "Lãnh đạo , khí chất thầy vốn trầm , chiếc xe ... phô trương quá." 

Silas nhướng mày: "Cho nên?"

Minh Anh ném tập hồ sơ cho , nhanh tay đoạt lấy chìa khóa xe: "Cho nên chiếc xe hợp với em hơn!"

Loading...