Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:03:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, những khoảnh khắc kích thích luôn chỉ là thoáng qua, cuộc sống bình lặng và khô khan mới là trạng thái bình thường. 

Nếu rằng đó là phone s.e.x.y duy nhất với Silas trong suốt cả tháng trời, Minh Anh thề, nhất định "làm" thêm vài hiệp nữa mới bõ.

Hôm nay, khi thức trắng đêm làm việc, Minh Anh thậm chí còn chẳng buồn về phòng. Cậu bệt chiếc ghế dài Viện thiết kế, tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c ngắn, mệt đến mức thốt lên lời nào.

Bruce từ hành lang , xuống cạnh : "Ming, luôn thấy tư thế hút t.h.u.ố.c của cực kỳ... soái khí đấy."

Minh Anh dùng chút sức lực ít ỏi còn khẩy hai tiếng. Trong lòng thầm nghĩ: Chứ còn gì nữa, đây là học y đúc dáng vẻ của ngài Giáo đổng chứ , bao nhiêu ngầu bấy nhiêu ngầu. 

Bản Minh Anh cũng nhận rằng, việc bắt chước những thói quen của đối phương thực chất là một cách thức vô thức để bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết của

Cậu điếu t.h.u.ố.c tay, thành thật : "Đây là loại t.h.u.ố.c mà yêu hút."

Bruce: "Oa, ."

Vừa Bruce mang theo hai lon bia đen, gã đưa cho Minh Anh một lon, cả hai cùng tựa lưng gốc cây. 

Bruce thở dài hỏi: "Ming, bao lâu về New York?"

Minh Anh ngẫm nghĩ: "Chẳng nhớ rõ nữa, chắc cũng mấy tháng ."

Bruce: "Tôi thực sự nhớ mấy quán bar ở Manhattan quá."

Minh Anh chỉ hàng cây đối diện: "Này Bruce, mấy em chuột túi dễ thương mà thấy câu sẽ vui ."

Bruce phối hợp ha hả, tặc lưỡi: "Tôi ngờ cái dự án khó nhằn đến thế."

Minh Anh gật đầu, an ủi: "Thực cũng thôi. Tôi nhiều bạn bè ở Trung Quốc, họ làm cũng khổ sở lắm, chuyện là tình hình chung của cả thế giới ."

Bruce và , hai gã sinh viên khổ cứ thế tranh thủ tận hưởng chút ánh nắng hiếm hoi. lúc , Alan cùng một nhóm ngang qua. 

Bruce cất tiếng chào nhưng Alan chỉ phẩy tay một cái thẳng theo đám đông.

Bruce nhún vai: "Dạo vẻ Alan làm việc với Thomas vui vẻ cho lắm, là vì ?"

Minh Anh vẫn phong thái thành thật: "Cậu cảm thấy dự án xứng tầm."

Loại dự án cải tạo kiến trúc xanh thường mang tiếng tăm lẫy lừng như những công trình biểu tượng mới, còn rời xa nước Mỹ. Đối với một kẻ tự cao tự đại như Alan, việc ít nhiều coi là lỗ vốn. 

Nghĩ đến đây, Minh Anh bỗng . Có lẽ đây cũng gọi là trong cái rủi cái may, nếu là , chắc chắn cũng chẳng mặn mà gì với cái dự án phần khiêm tốn .

Bruce lắc đầu: "Thôi đừng chuyện công việc nữa. Thảo luận chút chuyện khác , Ming đây nhắc gì đến chuyện yêu đương thế?"

Minh Anh: "Ừm... vì quan hệ của chúng ... đặc biệt?"

Bruce tò mò: "Đặc biệt là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-151.html.]

Minh Anh cân nhắc một chút chọn điều thể : "À... chúng kém tầm mười một tuổi."

Bruce lập tức tỉnh cả ngủ, mắt sáng rực lên: "Oa, lạy Chúa, trải nghiệm đó chắc chắn là tuyệt diệu lắm nhỉ."

Minh Anh xoa cằm, gật gù: "Thực cũng khá . lớn tuổi cũng cái khó của họ... Tôi đoán nổi trong đầu đang nghĩ cái gì."

Bruce hỏi: "Cô ở Australia ?"

Minh Anh lắc đầu: "Ở New York."

Bruce "hắc" một tiếng, nhíu mày phê bình: "Ming, như thế là đúng !"

Minh Anh nhướng mày: "Tôi đúng chỗ nào?"

Bruce: "Cậu thử nghĩ mà xem, nếu là đối phương, một bạn trai trẻ trung soái khí thế mà mới ở bên bao lâu xa lâu xa như , yên tâm ? Chẳng lẽ thấy thiếu an , cảm thấy trống trải, cô đơn, thiếu thốn tình cảm ? Ming, rằng cái kiểu như đang cực kỳ đắt hàng ?"

Nói xong, Bruce còn vỗ vỗ vai Minh Anh đầy ẩn ý.

Hả...?

Minh Anh xong thì khóe môi cong lên, hì hì. Sao mấy lời quen tai thế nhỉ? "Trống trải, cô đơn, thiếu an "... 

Rốt cuộc cái từ nào trong đống đó thể gán lên lãnh đạo nhà cơ chứ? Chẳng đó là từ dành cho ?

Ngay khi Minh Anh đang cảm thán chuyện phong thủy luân chuyển, Bruce đột ngột : "Ming , xong cũng thấy nhớ bạn gái quá."

Minh Anh cũng bồi theo: "Tôi cũng thấy nhớ bạn trai ."

Bruce trợn tròn mắt: "Tôi — Chờ , Ming? Bạn trai?"

Minh Anh liếc gã: "Sao thế?"

Bruce phắt dậy: "Ý là... đang yêu một đàn ông 34 tuổi?"

Minh Anh dõng dạc: "Chuyện khó chấp nhận lắm ?"

Bruce giơ ngón tay cái lên cho , lủi như một con chuột túi kiến đốt mông: "Ồ, Ming, chắc chắn nhận sức mạnh từ Thượng đế ."

“……”

Nhìn bóng lưng Bruce, Minh Anh "A" một tiếng. Trong lòng thầm nhủ: Thượng đế? Xì, Thượng đế bây giờ nhớ lãnh đạo nhà đến mức nào ? Thượng đế thể xoay chuyển múi giờ giữa Australia và New York về cùng một mốc ?

Vẫn là câu cũ: Thượng đế thì cái quái gì. Thế là Minh Anh quyết định mặt Thượng đế, bơm thêm cho lão nam nhân vài liều t.h.u.ố.c an thần. 

—— Phương pháp của chính là mỗi ngày đều bày tỏ tình yêu.

Nói đến đây, bạn học Minh Anh thừa nhận rằng: Tỏ tình với một lão nam nhân, đó là cả một đề tài nghiên cứu cấp cao. Đặc biệt là khi chính bản cũng là đàn ông. 

Loading...