Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-05-05 07:07:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng một tuần hàng mới về. Nhờ sự hiệu quả của hệ thống logistic nước Mỹ, lúc hàng đến nơi thì bạn học Minh Anh quên sạch sành sanh chuyện .

Vẫn là tối hôm đó lúc ăn cơm, Silas thản nhiên hỏi : "Minh, em mua một con rùa đen ?"

Minh Anh sững sờ, ngay đó như ai giật điện, bật dậy khỏi ghế. 

Động tác của quá đột ngột khiến chân ghế ma sát với mặt sàn phát một tiếng rít chói tai. 

Silas ngạc nhiên một cái.

Minh Anh nắm tay đưa lên miệng ho khẽ: "Khụ khụ, rùa ạ?" 

Silas: "Đang ăn cỏ ngoài sân." 

Minh Anh: “……” 

Minh Anh: "Rùa mà cũng ăn cỏ ? À , ý em là... cái , còn cái kiện hàng nào khác ạ?"

Silas đặt đĩa thức ăn cho ngay ngắn: "Có, để ở lối ." 

Minh Anh lập tức bỏ cả cơm, chạy biến chỗ lối . Quả nhiên một hộp chuyển phát nhanh khui, chủ tiệm còn tâm khi chỉ ghi bên ngoài là "quần áo", hề lộ ba chữ "đồ tình thú".

"Minh, em mua cái gì thế?" 

"Không gì ạ, chỉ là... đồng phục, đồng phục thôi!" 

"Lại đây ăn cơm ." 

"Dạ."

Hôm , Minh Anh rời phòng thí nghiệm sớm. Cậu mang cặp sách xe của Silas mà lén lút chuồn tới văn phòng của

Vừa vặn gặp Serena đang định tới đưa văn kiện, Minh Anh liền dò hỏi quân tình: "Serena, chào buổi chiều, ngài Aston đó ?"

"Ngài đang họp, vẫn về." Serena là một trong ít về mối quan hệ của hai , hiển nhiên cô thuộc với Minh Anh: "Ming, tìm ngài Aston việc gì ?"

Minh Anh khụ một tiếng: "Em định hù dọa thầy một chút, phiền chị đừng là em đang ở trong văn phòng nhé." 

Serena rạng rỡ, để lộ vẻ mặt "chị hiểu mà": "Ồ, so cute~" 

Minh Anh: “……” 

Chuồn lẹ thôi.

Cậu văn phòng, việc đầu tiên là ngó qua phòng nghỉ bên trong. 

Ừm, chăn đệm ga gối đầy đủ, ngăn nắp chỉnh tề, ai động . Có vẻ Silas ít khi ngủ đây.

Mingo: Lãnh đạo ơi thầy , em đói xỉu đây. 

XI: Tôi vẫn ở trường, em về

Mingo: Dạ , em về đến nhà ạ. 

XI: Tôi sẽ về sớm. 

Mingo: mà em bỏ quên cặp sách trong văn phòng thầy , thầy mang về hộ em với ?

Bên hiện " xem" tận hai phút mới trả lời. 

XI: Đã .

Minh Anh thể tưởng tượng bộ dạng của đàn ông lúc , chắc chắn là nhíu mày , đó nhạt, cuối cùng bất đắc dĩ mới gõ chữ. 

Cậu cất điện thoại, phòng nghỉ bộ đồ mới mua , nhưng thấy ngượng ngùng quá thể, thế là vơ luôn chiếc áo khoác và quần dài Silas để sẵn trong đó mặc bên ngoài.

Chẳng bao lâu , thấy tiếng bước chân bên ngoài. Trời sẩm tối, Minh Anh nấp gầm bàn làm việc, tiếng bước chân càng lúc càng gần... 

Tim bắt đầu đập loạn nhịp.

nhanh, phát hiện gì đó sai sai —— chỉ một tiếng bước chân? 

Lại còn tiếng trò chuyện nữa? Đệch đệch đệch!

Minh Anh định bò ngoài thì tiếng cạch, cửa mở. Hai cùng bước , là Silas và... Thomas. 

Nghe thấy giọng của họ, Minh Anh trốn gầm bàn mà chỉ c.h.ế.t quách cho xong. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-144.html.]

Ông trời trêu ngươi thì cũng cần dùng cách chứ? Điểm an ủi duy nhất là gầm bàn của ngài Giáo đổng đủ rộng để thu trốn kỹ.

Trên ghế sofa ở phía đối diện, hai sự hiện diện của thứ ba, vẫn đang thảo luận kịch liệt. "Ôi Chúa ơi, gì với nữa đây?" 

Giọng Thomas đầy vẻ ngán ngẩm: "Lôi tới tận văn phòng, cực kỳ ghét chỗ đấy."

Minh Anh ở gầm bàn gật đầu lia lịa, thầm nghĩ: Em cũng thế thầy ơi. Giây tiếp theo, thấy Silas khẽ: "Thomas, tìm hiểu một chút, dự án LLDS của các ông dự kiến tiến độ mất bao lâu?"

Lão giáo sư càng thêm cạn lời: "Silas, báo cáo công tác của chình ình kìa, thể xem bất cứ lúc nào mà."

"Tôi xem báo cáo ." Silas thong thả: " trong đó hề nhắc đến việc Melbourne."

Thomas khựng , dường như ngờ Silas soi kỹ đến : "Silas, cần tuyên bố , dự án đúng quy trình, chỉ là ngân sách cuối cùng vẫn duyệt xuống thôi." 

" nhận bản kế hoạch đó." 

"Lúc nào thì nộp cho ? Silas, rảnh rỗi đến thế ?"

Giọng Silas vẫn bình tĩnh: "Thomas, dù ông gào to hơn nữa thì kinh phí của ông cũng chẳng tăng thêm đồng nào ." 

Thomas: "Ôi trời, còn dám thế !" 

Silas nhẹ: "Tôi nhớ trong văn phòng còn một chai vang đỏ, chúng uống một chút trò chuyện tiếp."

Minh Anh gầm bàn trợn tròn mắt. 

Mẹ kiếp! Hai cái còn định nhâm nhi tâm tình nữa hả?

Thế là, hai họ bắt đầu tâm sự mỏng trong căn phòng thực chất ba

Đây cũng là đầu Minh Anh thấy Silas và Thomas tán dóc với

Trước mặt Thomas, Silas dường như biến thành một cởi mở và nhiều hơn hẳn. 

Cậu xổm đó họ về dự án, về phòng thí nghiệm, chân bắt đầu tê rần.

Đang chuyện, bỗng nhiên dây thần kinh nào đó của Thomas chạm mạch, ông hỏi: "Không đúng, Silas, từ bao giờ mà quan tâm đến dự án của như ?"

Bạn học Minh Anh nhịn , che miệng thầm một tiếng. 

là lúc tâm hồn "bay bổng" thì cái gì cũng , trong cảnh mà vẫn thấy hài cho . Ngay đó, thấy tiếng ly rượu chạm mặt bàn kính keng một cái.

"Quy trình bình thường thôi." Silas đáp. 

Thomas: "Quy trình bình thường? Sao chỉ mỗi thẩm vấn riêng thế ?" 

Silas tán thành: "Thomas, nếu ông coi đây là thẩm vấn, thì ông vẫn còn đang sống hạnh phúc quá đấy."

Minh Anh nhịn nổi, che miệng run . Ai ngờ đúng lúc , khuỷu tay huých trúng chiếc ghế xoay, phát một tiếng rít chói tai. Động tác lớn nhưng trong gian yên tĩnh cực kỳ rõ rệt.

Tiếng trò chuyện dừng , nụ môi Minh Anh cũng đông cứng

Trong sự im lặng đến đáng sợ, thấy dậy khỏi sofa. Minh Anh run bần bật. Đệch đệch đệch, vạn nhất là thầy Thomas thì ...

Trong một giây ngắn ngủi đó, Minh Anh điên cuồng tính toán thiệt hơn: Để giáo sư hướng dẫn phát hiện đang mặc quần áo của lãnh đạo trốn gầm bàn lén, chủ động "lộ diện" trong bộ dạng thì cái nào đỡ nhục hơn? 

Bạn học Minh Anh chọn cái .

Thế là đột ngột lao khỏi gầm bàn, chỉ một tiếng cốp trầm đục. Minh Anh ôm đầu, đau đến chảy nước mắt, đối diện ngay với đôi mắt của ngài Silas đụng trúng cằm.

Minh Anh: “……” 

Silas: “……” 

Thomas: “……”

Nửa giờ , tại bãi đỗ xe của khoa Luật đại học N. Minh Anh vẫn đang xoa xoa chỗ đầu đau. 

Vừa lên xe, lập tức lên tiếng: "Em thể giải thích."

Silas chuẩn khởi động xe, liếc một cái: "Giải thích cái gì?" 

Minh Anh: "Giải thích tại em lừa thầy, tại trốn gầm bàn, tại lén hai chuyện..." 

Càng giọng càng nhỏ dần, chột đến mức dám mắt Silas.

Thế nhưng ngay đó, một bàn tay bóp chặt cằm , ép xoay mặt —— Minh Anh thấy Silas trầm giọng hỏi: "Minh, tiên hãy giải thích tại em mặc quần áo của ?"

Loading...