Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:58:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, Silas rốt cuộc cũng hỏi: "Dạo gần đây tại em cứ xin nghỉ thế?" 

Minh Anh giày: "Muốn xin nghỉ còn cần lý do ? Hừ."

Cậu , Silas cũng ép, chỉ xoa đầu : "Lúc nãy Thomas gửi tin nhắn, bảo em sửa cái mô hình kìa." 

Minh Anh liếc điện thoại: "Dạ, em ."

Thế là, Minh Anh chiếm luôn thư phòng của Silas. Còn trấn lột cả t.h.u.ố.c lá của nữa. Cậu chiếc ghế xoay, vắt chân đung đưa qua . Một lát , thấy tiếng gõ cửa, cũng chẳng thèm đầu .

"Minh?" Minh Anh dụi tắt điếu thuốc, bảo: "Mời !"

Silas bước , Minh Anh liền dậy. 

Silas: "Em cứ ." 

Minh Anh: "Thầy ."

Silas liếc , chiếc ghế xoay một cái đầy cảnh giác. Minh Anh nhíu mày: "Ánh mắt đó của thầy là ý gì?" 

Silas thành thật đáp: "Ánh mắt hoài nghi xem em đang đặt đinh lên ghế ."

Chẳng còn cách nào khác, thể đề phòng nhóc con

Minh Anh đúng là oan uổng, thực sự nhường chỗ cho Silas mà: "Em trong lòng thầy là loại như thế ? Em rõ ràng là thanh niên năm 'tôn sư trọng đạo', kính lão đắc thọ mà —— Thầy mau xuống ."

Rất nhanh đó, Silas hiểu động cơ của —— 

Bạn học Minh Anh chê đệm ghế xoay êm bằng đùi của ngài Aston.

Minh Anh chễm chệ đùi Silas, thèm che giấu mà : "Em , thầy hộ em ."

Silas lướt giao diện máy tính, im lặng gì. Một lúc , bỗng lên tiếng hỏi: "Minh, vẫn là vì vụ N-Cube, em vẫn còn đang buồn, đúng ?"

Về phương diện học tập, khứu giác của "lão hỗn đản" cực kỳ nhạy bén. 

Minh Anh khựng một chút thở dài: "Haiz, thực cũng gì, em chứ, tham gia nhiều cuộc thi như thể nào cũng thắng . mà... nhỉ, lẽ cuộc thi xung khắc với bát tự của em ."

Silas liếc : "Nói nên lời? Thử hình dung một chút xem."

Minh Anh suy nghĩ một hồi, thấy cũng chẳng thể : "Ừm, thì bỗng nhiên cảm thấy cái chuyên ngành thật nhạt nhẽo. Thế nên em đổi chuyên ngành, chỉ suông ."

Silas xong đáp lời, cầm lấy máy tính, mở những tác phẩm đây của Minh Anh xem.

Minh Anh thậm chí còn chẳng buồn những gì làm, mặt chỗ khác.

Một lúc , Silas lên tiếng: "Minh, bao giờ em nghĩ rằng sự khó chịu của vì thất bại trong cuộc thi ?"

Minh Anh ngẩng đầu . Silas khẽ vuốt ve khuôn mặt : "Bản chất là vì em nhận thức rằng: núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn."

Những thành tích đây vốn dĩ thể đạt một cách dễ dàng, và cũng là điều em hằng tự hào, chẳng qua là vì em thấy những thiên tài thực thụ ở thế giới bên ngoài mà thôi. 

cũng , ai thể dễ dàng chấp nhận điều đó ngay chứ?

Minh Anh khổ một tiếng: "Lãnh đạo , chuyện như là quá sát thương ?"

Silas khẽ nhếch môi: "Nếu em lời dối, cũng thể , nhưng điều đó là cần thiết."

Minh Anh hừ một tiếng: "Ai bảo em là thiên tài chứ, vạn nhất em chỉ là một kẻ tài trí bình thường may mắn tuyển đây thì ?"

Silas tán thành: "Minh, việc em đạt tư cách nhập học thạc sĩ tại Đại học N chứng minh em đủ thiên phú ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-137.html.]

Minh Anh bỗng nhiên bắt đầu tò mò: "Thế còn tác phẩm của thầy? Thầy chắc chắn tác phẩm chứ?"

Silas: "Thành phẩm thì chỉ một, nhưng bản vẽ thì nhiều. Muốn xem ?"

Thành phẩm thì Minh Anh , đó là một tòa tháp tầng ở London. Còn về bản vẽ của lão biến thái ... chắc chắn là còn "biến thái" hơn nữa... Minh Anh lắc đầu: "Thôi, em xem ."

Silas dứt khoát tắt máy tính của Minh Anh : "Ừ, xem nữa."

Thấy động tác dứt khoát của , Minh Anh vòng tay ôm lấy cổ Silas, hỏi: "Nếu em đổi chuyên ngành, thầy mắng em ?"

Silas buồn : "Tại mắng em?"

Minh Anh: "Thầy thấy em phiền phức , cứ núi trông núi nọ như thế..."

Silas: "Minh, đưa lựa chọn là sai lầm. Không thể gánh vác lựa chọn của chính mới là sai lầm."

Minh Anh hỏi: "Thế thầy khuyên em lấy một câu ? Vạn nhất em chọn sai thì ?"

Silas mở máy tính của , ôn tồn : "Việc đổi chuyên ngành đổi giáo sư hướng dẫn ở học viện đều đợi đến năm học tiếp theo. Cho nên Minh Anh, thời gian chính là lúc để em suy nghĩ."

Minh Anh: " em căn bản học, cũng chẳng làm nghiên cứu khoa học, em lười làm việc, chẳng làm gì cả."

Silas im lặng. Minh Anh lay lay : "Lãnh đạo, lúc thầy nên phát huy 'công năng' của ? Mau khích lệ em chứ."

Silas hai chữ "công năng" làm cho bật , hỏi: "Minh, mục tiêu cuối cùng của em là gì?"

Vừa , lấy một tờ giấy, vẽ lên đó một vòng tròn.

Minh Anh suy nghĩ một chút: "Thuận lợi nghiệp ạ."

Silas gật đầu, chữ "Graduation" trong vòng tròn đó, thuận miệng bồi thêm một câu: "Một mục tiêu thật vĩ đại."

Minh Anh làm ý mỉa mai của , hậm hực: "Này, em cũng từng những ước mơ vĩ đại đấy nhé."

"Có lẽ đó chính là vấn đề." Silas : "Minh, em xem việc học quá thần thánh, ký thác đó quá nhiều lý tưởng. Bản điều đó sai, nhưng nó cũng dẫn đến việc khi lý tưởng sứt mẻ một chút, em liền cách nào chấp nhận nổi."

Minh Anh lẩm bẩm: "Thần thánh ..." Có lẽ . Có ai khi vượt qua biên giới mà trong lòng mang theo chút lý tưởng nào .

Minh Anh: "Thế giờ làm ạ?"

Silas dùng bút gõ gõ lên mặt bàn: "Trong thời gian , đừng suy nghĩ gì nhiều cả. Hãy đơn thuần coi nó là một nhiệm vụ, giống như khi em chơi game và làm nhiệm vụ để qua màn

Lên một tiết học cộng một điểm, làm xong một bộ thí nghiệm cộng hai điểm. Hãy tự thiết lập cho một mục tiêu đơn thuần và mang tính chức năng."

Minh Anh thấy khá thú vị: "Thế điểm tối đa là bao nhiêu ạ?"

Silas thuận miệng: "Một trăm?"

"Thế nếu em điểm tối đa thì phần thưởng gì ?"

"Em phần thưởng gì?"

"...... Ừm." Minh Anh định gì đó, nhưng nhớ đến t.h.ả.m trạng của "mở sâm panh sớm" nên thôi.

Thế là đổi giọng: "Lãnh đạo ơi ——"

Silas: "Chuyện gì ?"

"Ngày mai em thực sự xin nghỉ."

Silas: "Ừm, là lý do gì?"

Minh Anh nháy mắt với : "Bởi vì đêm nay em l..m t.ì.n.h với thầy, ngày mai chắc chắn em sẽ dậy nổi ——"

Loading...