Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:57:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh, cho mượn một cái!!!

New York sắp sửa bước mùa đông. Sau khi trở trường, Minh Anh vô cùng yên , thành thành thật thật lên lớp đúng ba ngày. Sau đó, liền với Silas: "Thầy ơi, ngày mai em xin nghỉ, học ."

Sở dĩ việc xin nghỉ với Silas là vì: một, là lãnh đạo; hai là nếu đến trường, buổi trưa lãnh đạo thế nào cũng ăn cơm cùng . Cậu thể cho lãnh đạo leo cây .

Lúc , cả hai đang bãi cỏ hiên nhà để thành nốt công việc dang dở, Silas xong liền hỏi: "Em định làm gì?"

Minh Anh: "Em định đón sinh nhật."

Silas dừng động tác, đầu liếc một cái: "Minh, sinh nhật em là ngày 28 tháng 2."

Minh Anh: "Em ."

"Thế đó là sinh nhật ai?"

"Thầy."

Thế là Silas nhắc nhở: "Minh, sinh nhật tháng 10."

Minh Anh "xì" một tiếng: "Đó là sinh nhật theo lịch của các thầy, còn theo lịch pháp Trung Quốc, ngày mai mới là sinh nhật thầy."

Silas lời nào. Minh Anh liền lôi điện thoại , bắt đầu hươu vượn để phổ cập cho nước ngoài cái gọi là "lịch pháp Trung Quốc". 

Phàm là Trung Quốc thứ hai ở hiện trường, chắc chắn sẽ mắng một câu bôi nhọ truyền thống cũng còn là nhẹ.

mà, ngày hôm , Silas vẫn thể cùng Minh Anh đón cái sinh nhật Trung Quốc . Trẻ con làm nũng, chẳng cách nào cả. Xong việc, Silas cũng tự kiểm điểm bản một chút.

Thế nhưng chuyện vẫn kết thúc. Không bao lâu , Minh Anh mò tới: "Lãnh đạo, ngày mai em xin nghỉ."

Lúc đó Silas đang làm việc trong thư phòng, liền đan hai tay mặt, : "Lý do."

Minh Anh đúng lý hợp tình: "Em thi đấu."

Silas khẽ: "Thi đấu gì?"

Minh Anh: "Giải đấu của câu lạc bộ ngày mai."

Thế là Silas lật mở cuốn sổ tay nhỏ của Minh Anh đang đặt bàn làm việc —— mặc dù nhà của ngài Aston chỗ nào cũng rộng rãi, nhưng bạn học Minh Anh cứ thích chen chúc chung một bàn với , kết quả là cuốn sổ ghi chép hàng ngày giờ đây trở thành bằng chứng thép.

Silas búng nhẹ cuốn sổ: "Em gì trong ."

Minh Anh hì hì: "Vớ vẩn, t.ử tế ai nhật ký."

Silas liền đặt cuốn sổ xuống, cúi đầu lướt máy tính bảng. 

Minh Anh một cái là đang xem gì —— đang lướt trang web thông báo của các câu lạc bộ trong trường. 

Tim Minh Anh đập thình thịch, đúng là cái cảm giác . Cái cảm giác làm bài tập mà giáo viên kiểm tra đột xuất. Chúa mới ngày mai câu lạc bộ nào thi đấu, lỡ như chẳng giải nào thì .

Ngay lúc Minh Anh đang căng thẳng, Silas nhíu mày: "Ngày mai đúng là một câu lạc bộ tổ chức thi đấu."

"Phù." Minh Anh thở phào nhẹ nhõm.

Giây tiếp theo, liền Silas hỏi: "Minh, em tham gia Câu lạc bộ Tuyển mỹ từ bao giờ thế?"

Vừa , xoay màn hình máy tính bảng mặt Minh Anh. Cậu cúi đầu , suýt chút nữa thì tấm poster mỹ nữ của câu lạc bộ tuyển mỹ làm cho lóa mắt.

Cậu vội vàng hắng giọng: "Khụ khụ, thế, nam thì thi tuyển mỹ ? Thầy đây là đang thành kiến đấy? Thật ngờ tư tưởng của thầy phong kiến đến ——"

Silas gật đầu: "Ừ, sẽ xem."

Minh Anh: “……”

Tuy nhiên, việc ngài Aston đích xem bạn học Minh Anh "thi tuyển mỹ" cũng chẳng đổi gì. Tối hôm đó, ăn cơm xong Minh Anh mò qua : "Lãnh đạo —— ngày mai em xin nghỉ ——"

Lúc Silas bước xuống từ máy chạy bộ, hỏi: "Lần là vì ?"

Lần Minh Anh thực sự lý do chính đáng. Cậu bảo: "Tối qua em tập gym thương , giờ nổi nữa."

Chuyện thì dài. Nguyên nhân là ngày hôm qua, Silas đưa vài lời góp ý chân thành và hữu nghị ( góc của Minh Anh là mỉa mai thuần túy) về thói quen sinh hoạt và khả năng kiểm soát cơ thể của trẻ tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-135.html.]

Minh Anh làm chịu thua , đòi chứng minh cho thấy, thế là khoác ba lô leo lên máy chạy bộ ngay lập tức. Silas thấy , cảm thấy kỳ quái: "Minh, em khoác balo làm gì?"

Minh Anh mặt đổi sắc đáp: "Chạy đường dài mang nặng."

“……”

Thế là Silas tới, từ phía xách thử cái balo của lên. Minh Anh hiểu chuyện gì, .

Silas : "Em đang thực hiện bài tập chạy mang nặng... 1kg ?"

“……” 

Minh Anh: "Không nhẹ thế ... cái balo của em ít nhất cũng 2kg chứ!"

Silas khẽ nhếch môi, xách từ máy chạy xuống, đó nhét thêm mấy cuốn sách bìa cứng dày như gạch balo của Minh Anh...

Minh Anh bên cạnh, trong lòng thầm mắng chửi. Silas xách chiếc ba lô đầy sách lên, đưa cho : "Giờ thì em thể thực hiện bài chạy mang nặng tầm 10kg đấy."

Bạn học Minh Anh dõng dạc tuyên bố: "Dạ, chính vì cái bài chạy 10kg đó mà em trật khớp đây ."

Silas , khẽ thở dài.

Lại qua mấy ngày, vết thương trật khớp cũng khỏi hẳn. Minh Anh: "Lãnh đạo ơi ——"

Lúc đó Silas đang tưới hoa, đặt bình nước xuống, xoay hỏi: "Hôm nay là lý do gì đây?" 

Minh Anh ngượng ngùng gãi đầu, liền bảo: "Không gì, gì ạ."

Thế nhưng, bạn học Minh Anh " gì" thì làm thể đơn thuần là gì cho .

Buổi trưa, Silas thấy Minh Anh ở trường bèn gửi tin nhắn cho .

XI: Minh, hôm nay em đến trường

Mingo: Dạ

XI: Trưa nay ăn cơm ở căng tin trường

Mingo: Dạ .

Mingo: [cún con vẫy đuôi.jpg] 

XI: Ăn món gì thế? 

Mingo: [hình ảnh] 

XI: Minh, em dị ứng với lạp xưởng mà. 

Mingo: Em ăn món đó ! Thầy yên tâm! 

XI: Vậy em mua nó làm gì? 

Mingo: Để bày cho ạ.

Mingo: [cún con b.ắ.n tim.jpg] 

XI: Được . Vậy Minh , cái logo của Google ở góc bên bức ảnh là thế nào đây? Tin nhắn hiển thị " ", năm phút , điện thoại của bạn học Minh Anh liền gọi tới ngay lập tức.

Minh Anh: "Lãnh đạo ơi, em xin nghỉ ." 

Silas: "Ừ, nên giờ em đang ở nhà?" 

Minh Anh do dự một chút: "... Cứ coi là ạ."

Hai chữ "coi là" khiến Silas khẽ nhíu mày, nhưng ngay đó, thư ký tiến nhắc nhở lịch trình tiếp theo, chỉ đành dặn dò: "Tôi buổi chiều mới về, em ở nhà tự chăm sóc cho ." 

Minh Anh: “……”

Câu mà lạ thế . Minh Anh: "Dạ , bảo bối em chờ thầy, moa moa moa."

Bạn học Minh Anh đắc đạo chân truyền từ "lão hỗn đản", thành thục vận dụng chiêu thức mặt dày đến cùng.

Loading...